Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

XIN ĐƯỢC CỞI TRUỒNG

Mỗi chiều bố Tỏi đón con từ nhà trẻ về cơ quan ai cũng thấy kỳ lạ khi thấy cu nhóc cứ chạy thẳng một mạch vào tủ lạnh đập bịch bịch vào cửa. Tiếng đập gấp rút, vội vàng, tiếng thằng nhóc ngọng ngịu "ước ước".
Tôi không hiểu nó ước gì trong cái tủ lạnh?
Thì ra nó nói "nước". Nó khát nước. Ngày nào bố bận đi đón con trễ thì thằng bé khổ sở hơn vì nó nghĩ đến "ước" nhiều hơn. Vì sao?
Nghe nói, cô giáo trong khi chờ trả cháu cố ý không cho cháu uống nước vì sợ nó tè ra quần cô lại phải đi thay quần cho cháu. Mệt. Mất thời gian bởi đến lúc đó, cô chỉ mong trả cháu thậtnhanh để cô còn về nhà. Chấm dứt một ngày quanh quẩn với các cháu để về nhà chăm sóc gia đình, nghỉ ngơi. Lý do chính đáng, nhưng thấy sao nó tàn nhẫn thế nào ấy. Cứ nghĩ lũ trẻ khát nước mà cô giáo đành đoạn không cho nó uống chỉ vì ngại thay quần cho cháu, tôi không có con nhỏ đi học mẫu giáo nhà trẻ, nếu có , tôi sẽ bảo với cô, cứ để các cháu cởi chuồng và cho chúng uống nước đầy đủ. Cha mẹ đến đón con thì cô phát theo một cái quần khô ran cho họ tự mặc cho con họ chứ đừng vì ngại thế mà để chA!u khát nước đến tội. Nhìn tấm ảnh xem thằng cu Tỏi thèm nước như thế nào. Nó uống một mạch hai ly nước mới quay ra cười với mọi người được.
Các cô cứ làm như tôi đề nghị nhé - cho cháu cởi truồng cà trường nhưng đừng cấm các cháu uống nước, khi khát. tàn nhẫn lắm. Nghĩ lại cô đi nuôi dạy trẻ thời giớ sao nhiều chiêu, lắm trò thế nhỉ. Ngán ngẩm!