Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

NHÀ BÁO ƠI, CẨN THẬN VỚI SỰ SẮC BÉN CỦA CHỮ NGHĨA

NHỮNG ĐỨA TRẺ ĐÓN TRUNG THU CUỐI CÙNG TRONG ĐỜI
Cập nhật lúc 07:18, Thứ Tư, 22/09/2010 (GMT+7)
,
- Ở tầng 7 nhà A14, Bệnh viện Nhi trung ương, có những đứa trẻ ở khoa ung bướu đang ngày ngày phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác. Ở đó, có cả những tiếng thở dài của các bậc phụ huynh, những tiếng khóc xé lòng của những đứa trẻ phải chịu đau vì thuốc, tóc rụng sạch vì những đợt điều trị bằng hóa chất… Trung thu đến, những đứa trẻ tội nghiệp vẫn dõi con mắt ngây thơ ra phía ngoài cuộc sống, ao ước được đi đón chú cuội, chị Hằng như các bạn cùng lứa…


Đó là ao ước của cậu bé Đỗ Viết Tùng (7 tuổi, quê Thanh Hóa). Ra Hà Nội chữa trị căn bệnh ung thư máu hơn năm nay, Tùng không còn nhớ là em đã gắn bó với phòng số 1, tầng 7, nhà A14 này từ bao giờ nữa. Em chỉ nhớ được rằng, trước lúc em đi, thì tóc em còn mọc, nhưng bây giờ, tóc đã rụng toàn bộ vì những đợt truyền hóa chất và thuốc kháng sinh.

Tùng hồ hởi kể về đêm trung thu năm trước khi em còn được ở nhà với mẹ...


Trên những khuôn mặt non nớt, hồn nhiên phảng phất những nỗi buồn. Ước mơ lớn nhất của em là đêm nay được ra ngoài, được vui chơi như các bạn cùng lứa tuổi khác, để quên đi nỗi đau bệnh tật mỗi ngày.


TRên là bài viết trên tờ báo điện tử, tôi vốn thích đọc ,nhưng khi đọc bài viết này, lòng tôi ...xót , đau ...thế nào ấy. PV viết với cái tâm nhân ái nhưng cả PV lẫn biên tập đều không lường được những con chữ chua xót mình dùng trên "tít" rõ ràng là mang tính khẳng định, các cháu còn đang sống, đang cười à mong chờ một kỳ tích tốt đẹp trong đời mình sẽ đến mà sao PV đã khẳng định đây là trung cuối cùng trong đời? Đưa tấm hình cháu Hải Yến cười tươi thế trong bài viết có cái tựa mang án tử kiểu này , liệu có nên?! Nó tàn nhẫn thế nào ấy đồng nghiệp ơi!
Qua bài viết này, tôi nhắc tôi phải học thêm nữa và cẩn trọng hơn nữa trong công việc.
Nếu có thể, tôi xin được tặng 2 năm tuổi thọ của tôi cho các cháu đang đau đớn vì căn bệnh ung thư quái ác mong các cháu được sống thêm 2 năm vui vẻ nữa.

Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Nhớ trung thu năm xưa

Đêm qua, ngồi ở ban công nghe bài hát "tết trung thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường...tùng dinh dinh cắc tùng dính dính.." Giật mình, trung thu đến rồi ư?
TRời ơi tự dưng nhớ đến muốn khóc những mùa thu năm cũ.
Hồi đó, còn cả tuần mới đến trung thu, mấy ông anh, ông chú bà cô đã tổ chức cho chúng tôi rước đèn. TRước đó, tôi đã hì hục làm đèn ông sao.Có lần vuốt tre cắt đứt tay rất sâu, mẹ tôi xót con đã khóc bù lu bù loa như tay bà đứt chứ không phải tay tôi. Đền cho cái sự đau ấy là tôi được mua chochiếc đèn con thỏ có gắn lông trắng đẹp lung linh luôn. Những bài hát trung thu được chu1`ng tôi tập luyện ráo riết để hát thi với bọn xóm trên ở bùng binh Vua Quang TRung gần chợ Nguyễn Tri Phương...Rồi những chuyến rước đèn dù chưa đúng ngày rằm tháng tám. Háo hức cho lắm nhưng tui rất xui bởi mới rước đêm đầu bọn thằng khỉ Tài xóm trên lấy ná thun bắn lủng đèn. Lại khóc. Lần này tôi không được mua đèn mới (dù khóc rất vật vã nhé) mà chỉ được mẹ tôi vá đèn. Cứ thế đến đêm trung thu đèn của tôi vá lung tung bằng giấy bóng kiếng nhiều màu. Nhìn cứ như thỏ đốm.
Đêm trung thu, đi học về tôi ăm cơm thật nhanh để còn tham gia đội rước đèn của xóm. Điểm tập kết cuối cùng là nhà bà Khoan. Bà và cô Công đón chúng tôi với nhũng ly nước chè xanh pha đường và mỗi đứa một miếng bánh trung thu là 1/8 chiếc bánh thôi. Nhưng ăn uống rất hả hê...
Khi tôi có con. Trung thu tôi làm cho chúng những cái đèn bằng lon nước ngọt đẩy bằng chiếc que và mỗi đứa một cái đèn xếp to và có khi là đèn ông sao làm bằng tre. Những năm ấy thời bao ấp nên bánh rái là thứ xa xỉ nhưng rất cố gắng nên năm nào tôi cũng mua cho chúng một ổ heo con có con mắt tròn xoe bằng hột đậu đỏ ..Hai anh em đi học về là mang ổ heo ra hít hà "thơm quá. Béo ngậy "...Mùa trung thu năm xưa chỉ thế thôi, nhưng chúng tôi rất hạnh phúc. Dần dà , tôi làm ăn cũng khá hơn nhất là cái công việc của tôi được nhiều người tặng bánh trung thu, loại rất ngon, rất đắt tiền ...Thế nhưng năm nào cũng thế, hai anh em nó vẫn cứ đi mua một ổ heo con về chưng trên tủ để nhìn cho hết mùa trung thu và hết mùa trăng chúng vẫn ngả heo ra ăn với mẹ và cười nác nẻ, rất trẻ con dù trong tủ lạnh nhiều hộp bánh để đầy nhóc...Trung thu năm nay , ...

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Đừng ăn theo giáo sư Châu

Công nhận cậu giáo sư Bảo Chau thật là tuyệt ,nhưng giang hồ ăn theo giáo sư nhiều quá bắt ngán.
Có người viết cụ Giáp nghe nói về gs Châu đã nhìn ngám ảnh nhà toán học trẻ...bố lếu bố láo. Lạy cụ để con chửi mấy thằng ( hay là mất con) nhà báo tưởng tượng lố bịch rồi viết nhảm. Cụ bây giờ nằm mệt nhoài với sợi dây oxy mà dám bảo cụ làm thế này, lói thế kia. Sư khỉ.
Lại có em viết 1 giờ ở nhà gs Châu...nhưng đóc xong thấy tán nhảm từ bà bán nước chè đến các bác trong xóm...1 giờ mà chỉ viết vậy thôi á?
GS Châu đáng kính phục và ngợi khen nhưng chỉ mong nhà nước tự trồng cây , chăm sóc từ mầm đến ngày hái quả mới ngon chớ , hái trộm vườn bạn vậy không vui tị nào.. Các bác có biết hiện nay ở nước ta còn bao thanh niên có ước vọng và khả năng đang phải tự lực cánh sinh vươn lên trng điều kiện khổ sở hơn hoặc như giáo sư Châu ngày xưa ?
Chăm sóc và nâng niu thứ gì đang có đi , hay nơn

ĐÊM NGHE CHẬP CHENG

Thật là khó ngủ. Gần nhà có cái đám ma người Hoa. Tiếng gõ chập cheng thanh la cứ vang lên giữa đêm khuya thanh vắng.
Đã vào giường nằm rồi nhưng không ngủ được. Ra mở three kingdom ra xem. Thấy Tào Tháo gian nhưng hùng thiệt, ai cũng ghét Tào Tháo vì cha gian và đại đa nghi. Nhưng tui thích cái hùng trong chất gian của chả, còn hơn cha Lưu Bị. Hèn khiếp. Cha đó mà còn thời nay cho làm ban dân vận được đấy. Nói blablabla ..linh tinh mà cũng có khố thằng nghe. Xem xong thấy Quan Nhị ca cũng rất chán. Ngày xưa đọc truyện Tam Quốc chí tui thích nhất TRiệu Tử Long và Mã Siêu. Xem phim thấy cha đạo diễn chọn hai vai đó đúng ý tui. Hai tay giang hồ đẹp trai và oai phong lẫm liệt thiệt ( dù chỉ là trong phim mà thôi)...Lạc đề bu nó rồi. Thôi quay lại cái chập cheng.
Khuya lơ lắc mà sao cũng co1` người đến phúng hay sao mà ban nhạc gõ chập cheng, kéo đàn nhị ò e đến não người. Đi loanh quanh trong ngôi nhà vắng tanh, ra ban công ngồi hóng gió lại nhức đầu vì tiếng chập cheng nên quay vào. Bước đến mở cái cửa sổ phòng thằng anh. Nhoài người ngang cây inox gắn ngang cửa sổ...Nỗi nhớ hai thằng con lại khiến tôi nước mắt lưng tròng. Ngày làm nhà, thằng anh đi học ở Mã chưa về, thằng em nhất quyết đi tìm thợ về gán cái ống inox ngang bậu cửa vì khung cửa sổ thấp quá, "anh Đạt xỉn xỉn đứng dựa vào đây dễ ngã nhào xuống đất lắm.." bây giờ thì chỉ cón tôi ngã nhoài vào nỗi nhớ cũ. tiếng chập cheng lại vang lên,...Những tuần lễ đầu tôi sơ bóng đêm, sợ sự im ắng đến lạnh người của căn nhà ...lâu dần đời mình cũng quen ..chỉ có điều khi bệnh, ở một mình cũng ....không hay tị nào. Như hôm trước, bị rối loạn một mình (rối loạn tiền đình do xoang mũi nhưng ở một mình nên gọi là rối loạn một mình ...heheh).
Đoàn nhạc công đã nghỉ rồi..tôi cũng về giường thôi