Tối, điện thoại từ bên kia bờ đại dương gọi về chúc Noel. Câu chuyện khi nhạt khi vui nhưng cuộc vui này có vẻ tốn tiền quá . Em không nhớ ở bên này mua card 10 đồng gọi được 240 phút sao? (Trời ạ, định nói cho hết 10 dồng thật sao ? ) Ừ nhỉ. Đôi khi mình cứ nghĩ gọi điện thoại từ Mỹ về mắc mỏ lắm, nhưng thật ra gọi điện thoại từ VN sang bển mới đắt. Đi lòng vòng một số nước xong mới thấy, phí điện thoại di động và đường dài ở VN là đặt nhì thế giới, đắt nhất là Campuchia. Anh bảo, lái xe đi làm thấy quả thông tôi bỏ trên xe nhớ quá. Nhớ lần cở tụi tôi lên núi ở SFO xem cây xem đường và lần đó anh chở tụi tôi đến khu nhà giàu nhất SFO xem cho biết. Nói lan man đã đời xong anh hỏi tôi ở VN mình mấy giờ ? Nghe tô i nói 0 giờ , anh la toáng, sao không bảo anh ngưng máy? Thì bây giờ ngưng. Đôi khi nhớ nhau xa xôi thế cũng vui Và nhờ cuộc điện thoại đường dài ấy, tôi biết sắp đến Giáng sinh. Thằng con lớn đang ở Sing, chắc nó sẽ có một Giáng sinh vui vẻ và nhớ lâu. Thằng con nhỏ thì có bạn gái về , chắc tụi nó cũng sẽ vui. Còn tôi, tôi định 24 này vác túi đi công tác ra biên giới cho đỡ cô đơn, nhưng sực nhớ, còn mấy cậu pv , chúng còn trẻ và có gia đình bắt chúng đi cùng tôi thì khó cho chúng quá. Thôi đành 25 vậy. 25 sẽ lên đường đi chuyến công tác cuối năm. Tôi có một nỗi ám ảnh ngày Noel và nỗi nhớ vô cùng trong đênm Noel ..Chẳng biết bao giờ tôi mới quên được nỗi ám ảnh ấy và mùa Noel xưa Chúc mọi người Giáng sinh vui vẻ
Tuesday December 23, 2008 - 02:37am (ICT) Permanent Link 0 Comments
Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009
BAI BAI YÀA HÚU
Hôm nay, vào dạo một vòng blog 360, sao tự dưng thấy mình như trẻ lại. Giống cái tâm trạng viết lưu bút ngày xưa khi còn đi học, mỗi dịp hè về.
Đọc thấy các entry viết trong lúc chia tay, sao thấylòng mình nhẹ nhàng bởi hình như ai cũng quyến luyến cái đường dây tình cảm yêu thương này. Nếu có đọc được entry này, những người đã tạo ra blog 360 hãy ngẩng cao đầu bởi chỉ vì có bạn mà chúng tôi đã quen nhau. Cũng nhờ vào 360 mà chúng tôi hiểu nhiều thứ trên đời này nhiềuhơn tôi từng mong đợi.
Xin cảm ơn 360 blog.
Cảm ơnnhững ngày tháng đã có của đường dây tình cảm này.
Bây giờ chia tay, tan đàn xẻ nghé, ngậm ngùi gì đâu! Đành thôi. Có hợp ắt sẽ có tan, nhưng bùi ngùi và lưu luyến cũng là điều ắt có của những blogger 360.
Dọn nhà đến một khu dân cư mới. Chẳng biết có vui hơn không nhưng tin rằng những hàng xóm mới cũng sẽ rất dễ thươngv à biếtđâu, sẽ có nhiều hàng xóm cũ dọn về đó thì sao. Và tôi sẽ đổi tên blog cho "mới lỡ mới luôn" Thucsaigon. Các bạn cứ thử gõ tên ấy xem sao nhe. Hẹn gặp lại ở xóm mới . Bái bai yà huuúuú
Đọc thấy các entry viết trong lúc chia tay, sao thấylòng mình nhẹ nhàng bởi hình như ai cũng quyến luyến cái đường dây tình cảm yêu thương này. Nếu có đọc được entry này, những người đã tạo ra blog 360 hãy ngẩng cao đầu bởi chỉ vì có bạn mà chúng tôi đã quen nhau. Cũng nhờ vào 360 mà chúng tôi hiểu nhiều thứ trên đời này nhiềuhơn tôi từng mong đợi.
Xin cảm ơn 360 blog.
Cảm ơnnhững ngày tháng đã có của đường dây tình cảm này.
Bây giờ chia tay, tan đàn xẻ nghé, ngậm ngùi gì đâu! Đành thôi. Có hợp ắt sẽ có tan, nhưng bùi ngùi và lưu luyến cũng là điều ắt có của những blogger 360.
Dọn nhà đến một khu dân cư mới. Chẳng biết có vui hơn không nhưng tin rằng những hàng xóm mới cũng sẽ rất dễ thươngv à biếtđâu, sẽ có nhiều hàng xóm cũ dọn về đó thì sao. Và tôi sẽ đổi tên blog cho "mới lỡ mới luôn" Thucsaigon. Các bạn cứ thử gõ tên ấy xem sao nhe. Hẹn gặp lại ở xóm mới . Bái bai yà huuúuú
NHÀ CŨ ƠI
Nhà cũ ở đây là Yahoo 360, mà nhà cũ ở đây cũng là căn nhà ngày xưa chúng tôi từng ở những ngày còn cơ hàn và nhỏ dại.
Cái nhà cũ ngày xưa của chúng tôi là một căn nhà nhỏ trong một khu cư xá gần nhà thờ Ba Chuông. Căn nhà bé tí xíu nhưng có cái cửa sổ to với khung sắt là hình con cò đậu trên cành cây. Hình như là cây tre thì phải, tôi nhớ mang máng cái lá tre nhọn hoắt từngmóc rách quần thằng cu con nhà tôi khi nó chun ra chun vào cái cửa sổ ấy. Lần ấy, mẹ tôi đi vắng, khóa trái cửa trước nhốt nó tro ng nhà và bà yên chí rằng nó sẽ phải ở yên trong nhà. Bà nào biết, khi bà đi, nó đã chui ra khỏi nhà bằng cái cửa sổ con cò ấy. Vài lần như thế. Bà thì yên tâm rằng cháu vẫn ở trong nhà khi bà đi vắng. Cháu cũng rất vui vì bà ngoại tin sái cổ thằng cháu vốn nghịch như nó lại chịu ở yên trong nhà suốt thời gian bà đi vắng.
Một lần bà ngoại chạy chợ cũng khóa cửa nhốt nó trong nhà. Thằng cu chỉ chờ có thế chun ra khỏi nhà bằng cửa sổ và đi chơi với bạn. Đang đánh nhau đổ mồ hôi thì bà ngoại bất ngờ quay trở về vì bà để quên món gì đó. Vối vàng quá, nó chun nhanh vào nhà và bị cái lá tre móc rách cái quần và treo nó tòn ten trên khung cửa. Từ đấy bà ngoại mới biết. Khóa cửa ngoài, với nó chẳng ích lợi gì .
Cũng cái cửa số ấy mà có lần bà ngoại bị đau tim, hai anh em thằng cu chun ra chun vào để la cầu cứu và trèo rào để mở cửa để bác sĩ Cường đưa bà đi cấp cứu. Ơn cái cửa sổ con cò ấy thiệt.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)