Tháng bảy mưa ngút trời.
Tháng bảy, tháng của nước và nước.
Tháng bảy cũng là tháng của nhớ nhung mẹ nhỉ.
Tháng vu lan .
Ngày hcủ nhật, đi siwêu thị về mua được ký dườn non, giò sông và ít chả cua, chả lụa...tôi nghĩ đếnh chuyện sẽ nấu nồi bún mọc thật ngon mời mẹ và Thanh ù lên nhà ăn. Với lại cũng là cách refresh cho hai thằng con ăn uống kham khổ nhiều ngày qua, chỉ vì mẹ Th nó bận bịu quá.
Về nhà mới biết, thằng Đạt đã đi Thái Lan công tác."Sao nó đi khôngnói gì với mẹ vậy? Đồ con ba trợn, đang tháng vu lan nhe bay...", mình nói giọng bực tức và dỗi hờn. Cu Pi nói "Anh Đạt nói mẹ rồi đó, mẹ quên mà". Gần đến giờ ăn, trưa mưa thật to. Cơn mưa ngoài trời vần vũ..Gọi điện cho Thanh nói "Mưa to lắm làmsao bậy giờ? Mẹ lên ăn một bữa về bịnh là chết chị. ".
6 giờ. Mưa to ơi là to. Chẳng biết làm sao mới ổn. Định thuê xe ôm đưa dồ ăn về nhà cho mẹ nhưng lại không ai ở nhà vì gọi điện thoại nhà k ai nhắc máy.
Lát sau, Thanh ù gọi đt báo sẽ đến nhà lấy bún v62 cho mẹ. Mưa vẫn rất to nghĩ bụng hay nói Thanh thôi đừng đi mưa to quá. Thanh đến lấy bún về nhà xong gọi điện thoại cho Pi nói - Ngoại đi chùa về trễ, nhất quyết đợi bún của mẹ Pi dù rất đói. Thanh đến nhà Pi về thấy ngoại đã bày sẵn tô chén ngồi ăn bánh mì khô đỡ đói để dợi ...Muốn khóc. Thương mẹ mà thương cả em Thanh.
Mẹ, như vậy con vẫn chưa là người có hiếu phải không . Tha lỗi cho con . Pi, Đạt mai này có làm được cho mẹ những gì mà Thanh ù đang làm cho ngoại không nhỉ. Cám ơn Thanh ù nhe.