Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

Tôi đã trở lại...

Blog này mất lâu lắm rồi, hôm nay loay hoay tím tư liệu , lại thấy nó.

Vui hay buồn nhỉ? Vừa vui vừa buồn hihi. Tôi sẽ dùng blog từ nay thay cho FB..để tâm sự với chính tôi..




































































































































Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

tự dưng mò mẫm sao lại thấy blog này. Mình đã quên nó từ rất lậu vì không nhớ mật mã...

Vui hay buồn nhi. Tái ông mất ngựa. 
Ta sẽ quay lại,..

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

MẤT CHÌA KHÓA

Quá lâu tôi không vào blog, lâu đến nỗi không nhớ cách nào để vào được "nhà" mình phải cầu viện cậu kỹ thuật cơ quan mới vào được. 
 Gần ngày Nhà báo Việt Nam, 21/6. Biết bao chuyện buồn, vui trong mấy năm qua. Không biết nên nhớ từ đâu và chọn chuyện gì để kể, để viết. 

Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

Đi lòng vòng kể chuyện bằng tay .


  Đã hết một năm rồi sao. Nhanh thế ?
 Nhiều việc tôi trong kế hoạch  của tôi còn dang dở; thậm chí có việc còn chưa bắt đầu. 
Một năm thật sự có nhiều thay đổi.
Tôi đã đổi việc làm, à không, tôi chỉ đổi chỗ thôi, còn công việc vẫn thế.  Hàng ngày  tôi vẫn đánh vật với những con chữ. Có lúc tôi thắng, nhưng cũng có lúc tôi bị chữ đè. Bẹp dí. Mà chữ nghĩa những người trẻ bây giờ đáng sợ thật đấy. Chẳng hiểu  nổi. 
Họ luôn gào lên là nhiệt thành với Tổ quốc, họ yêu nước. Thế nhưng khi được thể hiện long yêu nước nồng nàn bang chữ cho hang vạn người đọc thì "lắp bắp", câu què câu cụt,
Lòng yêu nước của họ thể hiện phần lớn là bằng  chân ?!
    Cũng buồn. Thời thế này + số người làm nghề như làm xiếc như bây giờ thì làm gì chẳng có những bài viết bắt sợ in tì tì. Tỉ như bài viết  về cô con dâu bị sự cố điện giật trong nhà tắm, cha chồng vào cứu cùng bị chết.
Với một thảm cảnh thế mà nỡ long nào mắt điếc tâm đui đi rút  tít "cha chồng và con dâu cùng chết trong phòng tắm " ??!! Mịa. Thật đê tiện.
    Rồi hai tên ất ơ đi buôn bán  bỗng dung trở thành nhà báo khi chúng cố nặn ra câu chuyện ảo tưởng về một phụ nữ hiếp dâm nó đến nỗi nó nhão như cơm heo. Rồi nó nghĩ ra cách cho có hình minh quạ Nó đến trước cửa căn nhà vắng chủ giơ tay lên chào..chó rồi chụp về gắn vào bài viết.
Thằng phịa chuyện chắc chắn là đáng phỉ nhổ, nhưng cái thèng duyệt đăng thì cũng phải nhổ toẹt vào mặt. Làm không hết chức trách (lỡ như nó ngu quá thì sao ta ?) Vậ mà cứ bảo không có báo lá cải.
 Có ai nói cho tôi nghe vì làm báo bây giờ sao dễ thế nhể.
 Cứ viết câu khách vào sẽ trở thành "phóng viên" hả mẹ ??!! Tởm!
 Cái nghề sao ngày càng xuống cấp vậy không biết. Đua nhau đi xuống hầm phân.
   Còn chuyện nữa.
Sau nhiều năm không được viết báo, bây giờ quay lại "chào sân" bang bài viết kể lể hang loạt loạt loạt tên những tay giang hồ (mà hầu hết số tên được liệt kê đều đã chết và đang bị tù, tuyệt không có tay giang hồ nào đang hoạt động!!) Vì sao ư? Đơn giản thôi.
  Người ây chỉ biết đến thời đại của Năm Cam thôi. Đó là thời đại giang hồ cuối cùng và cũng là đầu tiên mà cậu ta biết rõ. Rất rõ.  Đố dám viêt về Dũng Bác Kạn kiều như thế khi anh ta đang ngoài đời.
  Kể lề tào lao bí đao nào là Cu Lỳ, nào là Oanh Hà , Minh Sứt (tay này còn ngoài đời mà viết lằng nhằng bá láp về khứa là khứa "mua" ngay). Thật ra. Lẽ ra. Không nên viết mấy bài theo đuôi sự kiện bằng từ vị trí Kho.
   Thôi, tội nghiệp cái nghề vốn được xem là quyền lực thứ tư. Giờ  đi đâu chơi, vừa đặt mông ngồi xuống, hỏi và biết mình làm nghề này nhiều người tự động lảng đi hết. Nhục thế chứ. Cuối năm than thở chút cho nhẹ người.

  
 Năm 2013 rồi.

Lại nói về bánh trung thu con heo.
Hồi đó, sau khi cu em hát múa lung tung như trúng tà thì cậu ta (năm đó khoảng 12tuổi)nói với mẹ mà như hỏi ý thằng anh đang loay hoay mồi nến, thắp đèn "Hôm nay trung thu rồi, mình thịt heo nhe". Thằng anh chỉ loay hoay với đèn nến lung linh, nghe cu em nói thế cầm hai con heo nhỏ dí dí vào bụng heo mẹ, nghẹo đầu nói "Tụi bay tí mẹ đi. Tí no nghe lát nữa xa mẹ luôn đó"...Cu em nghe và vờ chạy nhảy lung tung (mà kỳ này hình như trúng tà mạnh  hơn "đến nỗi" mắt cu em đỏ hoe). Thôi, mẹ ơi mình ăn bánh của mẹ đi, bánh nướng bánh dẻo trong tủ lạnh kìa...Để heo nuôi cho mập đi Đạt ha...Và thế là, bầy heo sống thêm một số ngày nữa...

29 Tết rồi đó

 Chỉ còn một ngày nữa là hết năm cũ.
  Lòng không buồn không vui.
  Tôi chai lạnh từ khi nào thế nhỉ. Sao thế.

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Làm sao để quên một giấc mơ tồi

Đang ngủ, mơ cái giọg noí trọ trẹ rít tê trong óc, cái nháng ság của chiếc nạng inox quất vào mặt...giật thót người... tỉnh giấc, người lấm thấm mồ hôi, trong khi máy lạnh vẫn mở.
Tự dưng, sống lưng lạnh buốt. Người đàn bà ngồi trên chiếc ghế mặt đanh lại noií những lời tàn ác mà có lẽ không người đàn bà nào có con, có thể nói . Và tên đàn ông mặt gian ác với cái chân liệt khập khiễng đi lắc lư với cái tó inox nói nhữn câu đốn mạt và quất mạnh cái tó vào tôi... Cổng nhà khép kín và toàn bộ ổ khóa đã đổi. Xòe hai bàn tay còn nhiều vết cắt vấy máu vì khiêng đá,vá nhà hàng tháng trời cố bịt tai để k phải nghe cái giọng nói trọ trẹ rít tê óc xen tiếg chuông chùa xé tan con ngõ cụt..Sao mơ thế??. Có lẽ tại chiều nay, đi mua đồ sửa lại nhà tắm, gặp lại mấy cục gạch men vẽ hình con heo tắm, hình hoa trái, cái bồn cầu màu đo đỏ...Thật, khó có thể quên tất cả. Nhất là sự lừa dối, tham lam và khốn nạn của long người. Hận.

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Con nỡm ...

 Đi ra ngoài rất nhiều hỏi thăm về vụ oánh nhau giữa hai phóng viên báo tôi.
 Không bất ngờ với những bàn luận của đồng nghiệp. Càng không bất ngờ với thái đọ hả hê của nhiều doanh nghiệp  "có liên quan" .
 Công bằng mà nói , hai người ấy có một người tôi đuổi khỏi báo từ lâu, nếu tôi có quyền. Đó là nỗi nhục cho những người làm nghề tử tế. Xuất thân từ tỉnh lẻ nhung gian manh hơnthị dân sành sỏi nhiều lần. Nhiều người thắc mắc  bà ấy vào báo tôi bằng cửa nào khi mà tài năng là số O ?
Viết đến đây chán ngán với bản mặt trâng tráo của cái bà đien ấy và giận vô cùng ông phó tổng biên tập đi ăn báh mà khong trả tiền được nên vác của nợ bẩn thỉu ấy về cơ quan để bốn lần bị luật . Chẳng hiểu sao kỷ luật nhiều lần chỉ chung quy một tội gây gỗ với đòng nghiệp vì dành mối quảng cáo ...đã một lần có quyyets định cho nghỉ rồi lại nhờ lão từng "ăn chịu" xin cho ở lại. Lần này bị kỷ luật vidf đánh nhau trong cơ quan vì đề tài : Vì sao VN Ailines giá vé cao thế? Chỉ vậy thôi nó làm loạn rồi đánh nhau trong khi trước no viết phanhnphui về tiếp viên hàng không vì ghen tuông gì đấy.
Ôi, nó làm xấu mặt  cơ quan . Haizz  hô biến ra khỏi nghề cho sạch . Đừng ai hỏi tôi chuyện nó nữa nhé. Thật xấu hổ. 


Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Trăng lại sáng

Lâu, rất lâu tôi mới lại vào viết trong blog này.
Chữ nghĩa để mài mà ăn. Cái nghề bẻ chữ ra tiền mà.

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Tạm biệt năm cũ

Hôm nay 31/12/2011.
Tờ lịch cuối cùng của năm đã rơi xuống.
Những ngọn gió thổi ngang ngang cái ban công vắng vẻ, và tôi với tôi.
Một năm cũ qua đi nhưng vẫn còn để lại những nỗi buồn...Tôi đợi những gì trong năm mới?
R6át nhiều, nhưng trên hết đó là sự bình yên cho mọii người yêu thương của tôi.
Đã có rất nhiều năm, ngày cuối cùng trong năm tôi chỉ xin sang năm được may mắn, thuận lợi trong công việc và kiếm đủ tiền nuôi con ăn học.
Năm nay, tôi chỉ xin điều may mắn, sức khỏe, sự bình yên cả trong cuộc sống và hạnh phúc với nhiều tiếng cười cho những gia đình nhỏ của con tôi.
Năm mới ơi. Xin thế thôi nhé.