Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Tháng bảy nữa rồi ư?

Mới đó lại đã gần rằm tháng bảy rồi ư?
Thời gian ơi xin ngừng trôi, hay trôi thật chậm hộ tôi.
Mẹ tôi, năm nay đã 87 tuổi rồi sao? Trời ơi, sao thời gian đi nhanh thế.Xin chậm thôi, thời gian ơi.
Mùa Vu Lan. Mẹ ơi.
Hôm nay tôi đứng ngoài ban công thật lâu, nhìn trăng ngày một sáng hơn mà rùng mình. Nước mắt tôi rơi khi tôi ngoái nhìn về phía nhà của chúng tôi xưa, nơi có mẹ tôi đang ngồi ở đó.
Hẳn giờ này mẹ đã ngủ. Mẹ, tôi nay có ai về ngủ với mẹ không hay mẹ lại ngủ một mình, như con bây giờ vậy mẹ?
Bây giờ là 0 giờ. Trăng rất sáng mẹ ạ. Ngủ ngon mẹ nhé.
Trăng ơi xin đừng tắt nữa hãy mãi giữ màu trăng sáng hôm nay thật lâu thật thật lâu nhé trăng.
Tôi không muốn Tết đến nữa đâu. Chẳng thể nào thời gian ngừng trôi. Vẫn biết quy luật cuộc đời là trôi mãi không ngừng.Nhưng nếu được xin thời gian chậm lại. Tôi muốn mẹ tôi mãi mãi không bao giờ đến tuổi 90.
Để con có mẹ thật lâu trên cuộc đời.
Để con mãi được gắn hoa hồng lên áo,mỗi mùa Vu Lan.
Con nhớ mẹ.