Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Tạm biệt năm cũ

Hôm nay 31/12/2011.
Tờ lịch cuối cùng của năm đã rơi xuống.
Những ngọn gió thổi ngang ngang cái ban công vắng vẻ, và tôi với tôi.
Một năm cũ qua đi nhưng vẫn còn để lại những nỗi buồn...Tôi đợi những gì trong năm mới?
R6át nhiều, nhưng trên hết đó là sự bình yên cho mọii người yêu thương của tôi.
Đã có rất nhiều năm, ngày cuối cùng trong năm tôi chỉ xin sang năm được may mắn, thuận lợi trong công việc và kiếm đủ tiền nuôi con ăn học.
Năm nay, tôi chỉ xin điều may mắn, sức khỏe, sự bình yên cả trong cuộc sống và hạnh phúc với nhiều tiếng cười cho những gia đình nhỏ của con tôi.
Năm mới ơi. Xin thế thôi nhé.

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Tháng bảy nữa rồi ư?

Mới đó lại đã gần rằm tháng bảy rồi ư?
Thời gian ơi xin ngừng trôi, hay trôi thật chậm hộ tôi.
Mẹ tôi, năm nay đã 87 tuổi rồi sao? Trời ơi, sao thời gian đi nhanh thế.Xin chậm thôi, thời gian ơi.
Mùa Vu Lan. Mẹ ơi.
Hôm nay tôi đứng ngoài ban công thật lâu, nhìn trăng ngày một sáng hơn mà rùng mình. Nước mắt tôi rơi khi tôi ngoái nhìn về phía nhà của chúng tôi xưa, nơi có mẹ tôi đang ngồi ở đó.
Hẳn giờ này mẹ đã ngủ. Mẹ, tôi nay có ai về ngủ với mẹ không hay mẹ lại ngủ một mình, như con bây giờ vậy mẹ?
Bây giờ là 0 giờ. Trăng rất sáng mẹ ạ. Ngủ ngon mẹ nhé.
Trăng ơi xin đừng tắt nữa hãy mãi giữ màu trăng sáng hôm nay thật lâu thật thật lâu nhé trăng.
Tôi không muốn Tết đến nữa đâu. Chẳng thể nào thời gian ngừng trôi. Vẫn biết quy luật cuộc đời là trôi mãi không ngừng.Nhưng nếu được xin thời gian chậm lại. Tôi muốn mẹ tôi mãi mãi không bao giờ đến tuổi 90.
Để con có mẹ thật lâu trên cuộc đời.
Để con mãi được gắn hoa hồng lên áo,mỗi mùa Vu Lan.
Con nhớ mẹ.

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Tôi đang rơi đến đâu...

24 năm. Đi vào ra trong cái cơ quan ấy đã 24 năm.
Ngày tôi vào làm, Bích Nga, Thu Cúc, Trương Thúy Sơn các cô tổng đài báo tôi còn con gái.
Ngày tôi vào làm,tôi chạy cái xe PC mua từ thời xưa xửa xừa xưa.Ngày ấy, nhà báo le hơn người thường ở chỗ - Đi đến làm việc ở đâu,nơi ấy sẽ đổ xăng đầy bình xe.Cái ngày ấy, tui ức lắm, vì xe PC Honda chỉ 2 lít xăng là đầy bình trong khi xe Cub được đến hơn 3 lít. Cái ngày ấy, tôi chạy lấy tin bất kể mưa nắng, xa gần.Cái xe PC của tôi có khi hết xăng giữa đường phải bật cóc để đạp bộ về cơ quan, có khi chạy quá, nóng máy ốc ác bung văng tứ tung ngoài đường, ngày ấy...
CÁI -NGÀY -ẤY ...sắp xa tôi rồi.
Tôi làm việc với 5 đời Tổng biên tập chỉ với mọt cách làm và một cách nghĩ.Tôi làm hết lòng, tôi sống với công việc bằng cả mạng sống mình.Tôi không nhớ nổi đã có bao nhiêu lần tôi phải bỏ trốn khỏi cơ quan để tránh trả thù, thế nhưng tôi vẫn bó bột chân, bó thuốc chân, tay vì bị "tai nạn cố tình" .. Yêu công việc, yêu cơ quan và tôi yêu danh dự nghề báo. Tôi, cho dù hơn 20 năm làm nghề vẫn hối hả làm việc như sợ rằng ngày mai sẽ không được làm nữa, như sợ ngày mai tôi phải đi xa..Tôi yêu công việc nguy hiểm và gian nan nhưng rất sôi động và nhiều lý thú...
Cách nay 8 năm. Tổng biên tập báo Phụ Nữ TPHCM đã cho tôi một lời mời -Về phụ trách nhóm PV Nội chính với mức lương 15 triệu/tháng, chưa kể nhuận bút + một laptop và một máy ảnh xịn. Cái hồi đó, 15 triệu đồng là khoản thu nhập hơn cơ quan tôi gấp bội..nhưng khi tôi nói chuyện ra đi, TBT đã nói chuyện với tôi 15 phút....Và, tôi quyết định ở lại. Quyết định ấy hoàn toàn chính xác. Bởi ở lại, tôi không có 15 triệu/tháng nhưng tôi được làm tất cả nhữn gì tôi muốn làm (dĩ nhiên là làm nghề). Thời đó, không một sự kiện lớn nào cả quốc gia và Tp này diễn ra mà tôi không có mặt. ôi có mặt trong nhiều chuyến công du của Chính phủ, CT Nước...Và vì thế, ở lại báo này và tôi trở thành một người viết được nhiều lĩnh vực nhất và đượcx viết nhiều lĩnh vực nhất. Hơn 24 năm , tôi quen hết tính ý mọi người, con cá những người bạn trẻ ngày xưa nay đã lớn.Thì con tôi gày xưa cũng bé tẹo chạy lên cơ quan lãnh quà trung thư, HS giỏi...bây giờ đã là đồng nghiệp tôi rôi, đã là giảng viên đại học rồi..
Thế nhưng, với tôi, vào ra gặp từng ấy người hơn 24 năm vẫn như ngày hôm qua. Tôi yêu mọi người và tôi yêu cả những cái vất vả của bao năm chà sát mạng sống mình ngoài đường để làm nên một tôi hôm nay...Nhưng tôi khinh người lãnh đạo này. Vì sao ghét, vì sao khinh, vài hôm nữa, lắng lòng tôi sẽ viết.
VÀ BÂY GIỜ TÔI SẮP ĐI XA NƠI NÀY THẬT RỒI...
Đêm nay tôi không ngủ được vì cuộc nói chuyện điện thoại với đơn vị xin tôi về..Tôi phải ra đi thật ư? Tôi ..không biết phải làm sao nữa..Tôi có cảm giác rơi thật sâu ...hụt hẫng .
Muốn khóc thật thôi !
Cho đến

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Tháng 6 và những điều còn lại

Tháng 6 với tôi là một tháng có nhiều sự kiện để nhớ, nghĩ và ngẫm.


Trên đường về mỏm đất mũi ở cực Nam Tổ Quốc tôi đã rất bồi hồi vì màu đỏ thắm của hoa Phượng. Với tôi, Phượng là loài hoa mà tôi say mê từ màu sắc đến cách trình bày những cánh hoa và nhụy hoa nên tôi viết hoa chữ Phượng.


Hồi xưa, năm tôi học lớp 10, tôi đi học làm hoa vải ở tiệm hoa vải Bạch Tuyết, tiệm hoa vải lớn náất Sài Gòn khi ấy tôi đã được cô giáo khen "thất thanh" khi nhìn thấy tôi làm chùm hoa Phượng. Tôi nói khen thất thanh vì cô giáo không nghĩ rằng tôi, một con nhóc mà làm d0uo75c cành hoa đẹp lung linh. Mà tôi mê hoa,bướm ghê gớm. Ông bà bảo con gái mà yêu hoa quá sẽ vất vả và tình duyên lận đận. Ngày ấy tôi không tin, nhưng đến giờ thì rất tin.


Đoàn xe chạy như ma đuổi (chạy 150km/g mà không phải chạy như ma đuổi sao) nhanh đến nỗi tôi không biết đồng hồ tôi có chạy sai không nữa -Từ Cà Mau về đến Sài Gòn 3 giờ 20 ph. Chạy nhanh nhưng những hàng phượng đỏ rực hai bên đường vẫn cứ ám ảnh tôi mãi.Đẹp ơi là đẹp. Nhớ cái thời còn đi học- Năm cuối cùng của thời học sinh, chúng tôi im lặng nuốt nước mắt để la cà đi quanh cái sân trường nhặt hoa phượng rơi đầy sân trường. Cuốn lưu bút viết chuyền tay nhau với những câu ôi là tha thiết. Những cô giám thị đã hục hặc với chúng tôi suốt 7 năm trung học cũng trở nên dịu hiền và dễ thương vô cùng..


Tháng 6 là tháng của Ngày thiếu nhi quốc tế. Ngày mà tôi đã từng chạy đôn chạy đáo để có tiền mu a tặng hai con tôi hai đôi dép sandal làm quà. Để có tiền mua hai đôi dép sandal hiệu Bitis's , đi chơi Tao Đàn một vòng và mua 3 vé xem phim "Tuổi thơ dữ dội" ở NVH TN tôi đã phải đi đêm để có bài viết. Tôi nhơ không sao quên nổi đôi mắt hoảnh sợ của cu con khi vừa trèo lên ghế đá nhảy xuống đất một cái nhẹ hều chiếc dép trong chân đã đứt tung hết các quai.
?! Nó bật khóc và tôi cũng ứa nước mắt..Đồ dỏm, tôi mua nhằm dép giả...Và từ đó, tôi thù đồ giả vì nó đã làm con tôi khóc ngày tết Thiếu nhi..Bây giờ thì tôi có thể mua cả một thùng dép xịn nhưng con tôi đã lớn và chúng đã không còn là của tôi ... Thế mới biết, nước mắt đôi khi cũng có vị ngọt chứ không chỉ là mặn chát đâu.
Tháng 6 là tháng của nghề nghiệp tôi.Ngày Nhà báo.
Mới đó tôi đã có 24 năm làm báo. quá nhiều sự kiện và quá nhiều kỷ niệm. Vui rất vui cũng có.Buồn ơi là buồn và cay đắng ơi là đắng cay cũng không ít, nhưng lần này tôi sẽ nói về sự bất lực của tôi. Có một cái án "con trai giết mẹ ở Vĩnh Long", tôi theo biết bao lâu trong thâm tâm tôi tin họ oan nhưng tôi bất lực với những người đang làm án ở đấy. năm nay, tôi đã chờ rất chờ lời chúc mừng tôi nhân ngày Nhà báo của 3 đưá trẻ con hai vợ chồng người tù kia nhưng không thấy. Bọn nhóc giận tôi ? Bọn nhóc không còn tin vào tôi như những ngày đầu tôi mới xâm nhập vụ án ? ..các cháu ơi, cô thật sự đau lòng ..nhưng hãy tin, cô và các bạn cô không bỏ qua và cô đã tìm mọi cách mà các nhà báo không làm - cô không chỉ viết bài mà cô còn đi gõ nhiều cửa quan để kêu oan thay ba mẹ các con..và hãy chờ những cánh cửa ấy mở ra con nhé.. Hết tháng 6 rồi. Hạn cuối của cô để cho họ làm là 15 ngày nữa ..Và năm nay đã là 5 năm tôi không ở Sai Gòn trong ngày hội nghề. 2 năm tôi ở Mỹ, 1 năm đi long nhong trên đường là năm nay và 2 năm tôi nằm giữa rừng già heo hút vì những đợt công tác chống Đề Ga.
Tháng 7 đến rồi.Mong những điều còn dang dở sẽ ổn.

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011

Chờ

Mở cửa định vào viết lăng quăng, nhưng sao lại chán quá..
Đóng cửa lại vậy. mai ,biết đâu viết được thì sao. Thế nhé

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

Tôi giặt lòng tôi

Cả năm nay, chỗ ngủ của tôi được chuyển ra phòng khách (nói phòng khách chứ thật ra đó là nơi xem TV vì tôi rất không thích tiếp khách ở nhà). Và cái ghế salon hinh chữ L trở thành nơi ngủ đầu tiên của tôi hàng đêm.Nói là nơi ngủ đầu tiên vì tôi nằm đó, xem TV và ngủ thiếp đến khoảng nửa đêm (thường là thế) thì giật mình vào giường.
Đêm nay cũng thế. Nhưng cũng không thế. Nói lằng nhằng quá phải không?
Không thế là bởi tôi vào giường ngủ không đầy 1g thì giật mình vì giấc mơ.
Buồn hay vui? Chẳng biết.
Nhưng giấc mơ ấy khiến tâm can tôi đảo lộn.
..........................
Tôi không viết được gì dù đã ngồi trước máy hơn 1 giờ đồng hồ.
Tôi vào phòng tắm mở đống đồ em bé mới mua khi chiều đi họp về để giặt.
Nhìn những cái áo bé xíu xiu, đôi găng tay, găng chân chỉ nhét vừa 3 ngón tay tôi, những cái khăn nhỏ bằng vảo mùng mềm để lau ợ sữa, những cái nón len bé xinh...hình ảnh tôi ngày xưa lại ùa về. NGày đầu tiên làm mẹ, tôi rất con nít. Hơn 19 tuổi. Những cái áo bé tí cái khăn nhỏ xinh và những chiếc băng rốn,tả quấn...vụng về bế đứa bé xíu xiu.Lần ấy, tôi tưởng đã chết vì sót nhau...
Lần thứ 2 Ngày ấy tôi gần 23 tuổi. Tôi bê bụng đi sanh con 1 mình mỗi tối. Đi từ nhà tập thể của trường lên nhà hộ sinh bà mụ Lựu. Nằm đó chờ sanh. Đến sáng lại bê bụng về đi dạy.
Đêm nào cũng "hình như sắp sinh". Và cho đến khi về tới Sài Gòn vào Từ Dữ nằm 2 ngày cũng chẳng sinh được. Về nhà đến buổi trưa thì đau quặn ngược và sinh ở một bệnh viện tư gần nhà.
Những món đồ trẻ con hôm nay nhắc tôi về những ngày xưa rất xưa. Ừ, rất xưa. 30 năm hơn còn gì không xưa. Hôm nay đi mua đồ cho cháu mà lòng tôi rất khó tả..
Vẫn những món đồ rất bé xinh này..Con dâu tôi chắc đang mệt nhoài vì gần ngày sinh..Tự dưng tôi giận tôi ...Giặt ..giặt và giặt. Tôi giặt lòng tôi ..