Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009

Những ngày mưa năm cũ

Thằng con trai nhắn tin "Con và anh Đ đã nhất trí sẽ nhắn tin chúc mừng mẹ ngày PNVN một cách quyết liệt nhất. Con định sẽ nấu bữa cơm hoành tráng đãi mẹ nhưng hôm nay con đi học, có lẽ về trễ,nếu mẹ nấu con sẽ ăn cũng sẽ...quyết liệt ..". Tin đến khi trời đang mưa thật to. Đứng trong phòng làm việc, tôi co ro nhìn qua cửa kính để thấy cành lá cây hoa dầu oằn oại, ngả nghiêng theo gió, mưa quăng quật ..Nhớ những ngày xưa, rất xa về những cơn mưa với sấm chớp bão bùng ì đùng tôi cố đạp xe ngược gió để chạy về nhà, kẻo thằng cu con mới hơn 1 tháng tuổi đang co ro ở nhà tập thể một mình.Chắc nó giật mình và sẽ rất sợ khi quanh nó không mẹ. Bây giờ thì nó không còn sợ sấm sét ì đùng mà tôi sợ. Quả là đi qua một quãng đường thật dài với hai vai diễn cùng lúc trong đời, vừa là mẹ vừa là cha, tôi , bây giờ nhìn lại vẫn không hiểu nhờ đâu tôi đủ nghị lực để có thể đóng hai vai cùng lúc lâu đến thế . Ngày ấy. Mới sanh dậy có 20 ngày, tôi đã phải từ giã mẹ tôi, từ giả SG để đi ra trường học nơi tôi dạy, rất xa vì sắp khai gảng năm học mới .Ngày ấy, CBNV chỉ được nghỉ hộ sản có một tháng thôi mà tôi đã xin nghỉ trước 10 ngày để lết về Sai Gòn chờ sinh để nương nhờ mẹ và em tôi. Ngày ấy. Trong căn nhà tập thể, tôi sản phụ mới sinh được 20 ngày đã phải đội mưa đạp xe để đi dạy học ở cửa biển, cách xa hơn 3km. Mùa mưa năm ấy, mưa to, rất to, thằng học sinh to con nhất lớp 9, khỏe nhất lớp đã chở cô chạy như bay ngược gió về nhà xem em thế nào. Thay tã mới, gói con trong khăn bông mới, cho con bú, che thêm miếng nylong cho con khỏi bị nước tạt ướt rồi lại gạt nước mắt chạy hối hả lên trường dạy tiếp hai tiết cuối. Hôm ấy dạy về cuộc đời khổ sở của chị Dậu ...và cả lớp đã sụt sùi vì thấy cô khóc. Chắc chúng tưởng tôi cảm thương cuộc đời khốn khổ của chị Dậu?! ...Hết buổi dạy lại tất tả chạy vội về nhà với thân người ướt như chuột, chỉ có tập giáo án và gói bột gạo phụ huynh vừa tặng con là phải giữ cho khô! Hôm ấy cũng mưa tầm tã như hôm nay, tôi chấp nhận ướt để gói bột gạo, hộp sữa là quà tặng của Hội Phụ huynh học sinh tặng cô và con là khô . Ngày ấy, món quà ấy to lón và tuyệt vời lắm, với tôi, người mẹ trẻ đơn thân. Lại cũng những ngày mưa. Thằng con trai lớn khi ấy mơi hơn 3 tuổi tôi mang theo nó ra trường để dạy học cho đỡ nhớ . Có những ngày mưa thật to, tay dắt cu lớn đi bộ đến nhà trẻ đón em. Thằng cu trùm một cái áo mưa được cắt và may tay bằng chỉ từ cái áo mưa lớn bị rách đi lững thững theo mẹ suốt quãng đường dài. Được cái nó cũng ngoan, chẳng đòi mẹ bế ,chắc nó biết mẹ phải để dành sức để lát còn bế em về nhà nên nó ...thông cảm. Trời mưa to, mẹ bận hứng nước mưa để dành vào cái lu to thoắt một cái nó đã biến mất.Tìm mãi mới thấy ông ta lóp ngóp tập bơi ở góc sân nhà tập thể mà nước chỉ lấp xấp tới mắt cá. Thấy nó nằm giãy đành đạch môi thâm tím vì llạnh tôi vừa tức vừa thương vì khi ấy căn nhà tập thể chỉ mình tôi ở nên nó không có bạn. Mà nghĩ lại cũng sợ, đêm vắng ngắt chỉ có mấy mẹ con nhỏ lít chít với nhau ở với nhau trong căn nhà rộng thênh ... Có hôm nhờ nó cho em bú bình để mẹ giặtđồ. Nghe tiếng ho kiểu sặc nước của thằng em chạy vào thì thấy thằng anh đang vừa xem sách ảnh tôi mới mượn làm đồ dùng dạy học cho chương trình cải cách vừa cho em bú bình sữa nên chẳng để ý để bình sữa trợt lên mũi thằng em. Tôi la làng và nó có vẻ rất ân hận. Lát sau, khi tôi đi ra ngoài nó đã hôn hít mãi để ...đền thằng em. Nhưng chỉ vài tháng sau, ngoại nhớ nó lại ra đón nó về làm tôi khóc mấy ngày và cu em cũng khóc nhớ anh mấy đêm liền. Ngày tiễn cu anh về Sài Gòn, trời cũng mưa tầm tã như hôm nay .Hình ảnh thằng cu con đi lũn chũn theo bà ngoại với cái áo mưa nhỏ thùng thình leo lên cái xe ba gác đạp, giữa trời mưa tầm tã, thật khó quên .Hai đứa không thể nào hiểu vì sao cứ có những cơn mưa tầm tã là tôi lại nhìn ra cửa xem mưa, nhưng bây giờ cơn mưa không còn làm tôi chạy chí chết về nhà như xưa bởi, ở nhà bây giờ, chẳng có ai đợi tôi .Tôi đã đi qua một quãng đời thật dài. Và bây giờ, hơn 28 năm ròng rã tôi không thể quên những mưa tầm tã ...Trời mưa to, sấm sét kìa, con trai, có đứa nào chạy về để trấn an mẹ đang yếu lòng giữa phố thị xô bồ này ??? Tôi ...Mong bình yên nói cách đây 8 tháng Sửa · Xóa · Đường dẫn cố định · 0 Lời bình

Không có nhận xét nào: