Tối, điện thoại từ bên kia bờ đại dương gọi về chúc Noel. Câu chuyện khi nhạt khi vui nhưng cuộc vui này có vẻ tốn tiền quá . Em không nhớ ở bên này mua card 10 đồng gọi được 240 phút sao? (Trời ạ, định nói cho hết 10 dồng thật sao ? ) Ừ nhỉ. Đôi khi mình cứ nghĩ gọi điện thoại từ Mỹ về mắc mỏ lắm, nhưng thật ra gọi điện thoại từ VN sang bển mới đắt. Đi lòng vòng một số nước xong mới thấy, phí điện thoại di động và đường dài ở VN là đặt nhì thế giới, đắt nhất là Campuchia. Anh bảo, lái xe đi làm thấy quả thông tôi bỏ trên xe nhớ quá. Nhớ lần cở tụi tôi lên núi ở SFO xem cây xem đường và lần đó anh chở tụi tôi đến khu nhà giàu nhất SFO xem cho biết. Nói lan man đã đời xong anh hỏi tôi ở VN mình mấy giờ ? Nghe tô i nói 0 giờ , anh la toáng, sao không bảo anh ngưng máy? Thì bây giờ ngưng. Đôi khi nhớ nhau xa xôi thế cũng vui Và nhờ cuộc điện thoại đường dài ấy, tôi biết sắp đến Giáng sinh. Thằng con lớn đang ở Sing, chắc nó sẽ có một Giáng sinh vui vẻ và nhớ lâu. Thằng con nhỏ thì có bạn gái về , chắc tụi nó cũng sẽ vui. Còn tôi, tôi định 24 này vác túi đi công tác ra biên giới cho đỡ cô đơn, nhưng sực nhớ, còn mấy cậu pv , chúng còn trẻ và có gia đình bắt chúng đi cùng tôi thì khó cho chúng quá. Thôi đành 25 vậy. 25 sẽ lên đường đi chuyến công tác cuối năm. Tôi có một nỗi ám ảnh ngày Noel và nỗi nhớ vô cùng trong đênm Noel ..Chẳng biết bao giờ tôi mới quên được nỗi ám ảnh ấy và mùa Noel xưa Chúc mọi người Giáng sinh vui vẻ
Tuesday December 23, 2008 - 02:37am (ICT) Permanent Link 0 Comments
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét