Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2009

Lời cầu xin cuối mùa vu lan


Bài viết về nghĩa trang Phú Quốc viết mãi không xong. Cứ canh cánh trong lòng với rất nhiều cảm giác ...nhưng chẳng hiểu sao viết mãi không xong. Cái cảm giác vừa lạnh vừa nóng khi đứng giữa một trời cờ đỏ với gần 300 di hài của những người lính đã hy sinh.
Cuộc chiến thật sự chưa đi qua như người ta tưởng.
Cuộc chiến tàn khốc vẫn còn đó với nước mắt của những người mẹ khóc con mình. Ngày xưa con trai bà bị đày ra nhà tù Phú Quốc nhưng từ năm 1972 đến giờ không một chút tin tức, dù là tin xấu nhất -con bà đã hy sinh. Bà vẫn đến đây mỗi dịp cầu siêu để khóc thương con.
Mùa tháng 7, mùa để cầu cho siêu sinh tịnh độ và bà cụ hơn 80 tuổi vẫn lọ mọ đến Phú Quốc để mong con mình linh thiêng sẽ chỉ cho bà nơi anh nằm.
KHông một chút thông tin nào của con trai nhưng ở đây bà đã gặp 293 di hài chiến sĩ đã hy sinh và bà hy vọng trong số chiến sĩ vô danh bị chôn trong những nấm mồ tập thể có chút xương cốt của con bà...
Bà đi lại lọng cọng với bàn tay đã run sờ nhẹ trên những quách đựng di hài giữa căn phòng đỏ rực màu cờ ..."con ơi, con có nằm đây không con, mẹ yếu lắm rồi, đợi con... sợ không kịp ..."Không biết bà có khóc không,bởi chắc gì bà còn nước mắt để khóc sau hơn 30 năm khóc mỏi mòn. Nhưng tôi khóc. Đau đớn lòng.
Tháng 7, tháng vu lan lẽ ra con bà sẽ làm bà vui hay chí ít anh con trai bà phải sống để thắp nhang cho bà mùa vu lan sau sau nữa , giờ thì ngược lại.
Bà đi thắp nhang cho con bà... và nhánh bông màu nào sẽ dành cho mẹ mất con rằm tháng 7 đây trời ? Thấy tôi đứng như trời trồng giữa những lá cờ phủ kín những quách sành bà hỏi tôi "cô cũng tìm người nhà sao?", tôi lắc đầu bà nói "Con tôi ở đâu giữa trời đất này ...". Hình như bà không nói với tôi mà đang nói với trời !
Hết tháng 7 rồi , nhưng tôi cầu mong sao người mẹ quê già còm cõi kia sẽ ôm được con mình vào lòng, dù bây giờ anh ấy chỉ là nắm xương cũ nhỏ nhoi, dù ngày xưa, khi từ biệt mẹ ra đi anh con trai bà chắc cao to hơn bà, bởi bà nói với tôi anh ấy từng là lính đặc công thủy mà. Cầu xin cho mẹ con bà gặp nhau dù âm dương cách trở, trước khi bà đi thật xa.
Lạy trời !

Không có nhận xét nào: