Thứ Ba, 3 tháng 11, 2009

những cây cầu

Trong chuyến công tác đầu tiên về Cà Mau, khi chiếc canô chở đoàn nhà báo đi trên sông Đốc mình có cảm xúc rất mạnh về những ccây cầu và những trảng cỏ.
Mấy cây cầu xi măng ốm tong bắc ngang con sông uốn lưng cao giống chiếc cầu Brooklyn ở New York nhưng xấu hơn và ngắn hơn.
Thỉnh thoảng có những đứa trẻ cởi trần đứng trên cầu nhảy ùm xuống sông, lại nhớ đến trò nhảy ở cầu ở độ cao tìm giác mạnh của mấy tay khùng khùng nước ngoài nhảy từ vách núi xuống.
Chiếc canô đang đi thì trời nổi cơn giông gió,mây đen vần vũ; chiếc canô chao đảo như chiếc lá giữa trời gió giông.Thấy mà sợ. Sau giông là mưa. Mưa tát vào mặt rát kinh khủng. Cao PHong rút áo mưa khẩn cấp ra phát cho mọi người. Tôi đưa tay mặc áo mưa trong gió. Gió giông và mưa thổi phù phù chiếc áo mưa cmới xỏ được 1 tay đã bay vèo theo gió mất tiêu. Và thế là chỉ có tay tôi ấm và không ướt, còn lại, tất cả đều ướt như chuột.

2 nhận xét:

Ngọc Hạnh nói...

Mỗi lần đi công tác về miền Tây, con hay đếm những cây cầu. Càng về những vùng xa, những cây cầu càng teo lại. Nhỏ, sơ sài. Hầu hết những cây cầu đều mang những cái tên rất là chân quê. Nhưng có lẽ, con đoán, những cây cầu đó tuy mang những cái tên quê trớt, tuy sơ sài, ngắn ngủn nhưng nó gắn và thân thiết với người dân quê nơi đó hơn là những cây cầu đồ sộ, hoành tráng nơi phố chợ.

Kim Ngưu nói...

Ừ, đôi khi những cây cầu nho nhỏ và quê quê ấy là cả một phần đời mình chá nhỉ. Cô cũng có những cây cầu của mình trong ký ức không quên...