NHỮNG ĐỨA TRẺ ĐÓN TRUNG THU CUỐI CÙNG TRONG ĐỜI
Cập nhật lúc 07:18, Thứ Tư, 22/09/2010 (GMT+7)
,
- Ở tầng 7 nhà A14, Bệnh viện Nhi trung ương, có những đứa trẻ ở khoa ung bướu đang ngày ngày phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác. Ở đó, có cả những tiếng thở dài của các bậc phụ huynh, những tiếng khóc xé lòng của những đứa trẻ phải chịu đau vì thuốc, tóc rụng sạch vì những đợt điều trị bằng hóa chất… Trung thu đến, những đứa trẻ tội nghiệp vẫn dõi con mắt ngây thơ ra phía ngoài cuộc sống, ao ước được đi đón chú cuội, chị Hằng như các bạn cùng lứa…
Đó là ao ước của cậu bé Đỗ Viết Tùng (7 tuổi, quê Thanh Hóa). Ra Hà Nội chữa trị căn bệnh ung thư máu hơn năm nay, Tùng không còn nhớ là em đã gắn bó với phòng số 1, tầng 7, nhà A14 này từ bao giờ nữa. Em chỉ nhớ được rằng, trước lúc em đi, thì tóc em còn mọc, nhưng bây giờ, tóc đã rụng toàn bộ vì những đợt truyền hóa chất và thuốc kháng sinh.
Tùng hồ hởi kể về đêm trung thu năm trước khi em còn được ở nhà với mẹ...
Trên những khuôn mặt non nớt, hồn nhiên phảng phất những nỗi buồn. Ước mơ lớn nhất của em là đêm nay được ra ngoài, được vui chơi như các bạn cùng lứa tuổi khác, để quên đi nỗi đau bệnh tật mỗi ngày.
TRên là bài viết trên tờ báo điện tử, tôi vốn thích đọc ,nhưng khi đọc bài viết này, lòng tôi ...xót , đau ...thế nào ấy. PV viết với cái tâm nhân ái nhưng cả PV lẫn biên tập đều không lường được những con chữ chua xót mình dùng trên "tít" rõ ràng là mang tính khẳng định, các cháu còn đang sống, đang cười à mong chờ một kỳ tích tốt đẹp trong đời mình sẽ đến mà sao PV đã khẳng định đây là trung cuối cùng trong đời? Đưa tấm hình cháu Hải Yến cười tươi thế trong bài viết có cái tựa mang án tử kiểu này , liệu có nên?! Nó tàn nhẫn thế nào ấy đồng nghiệp ơi!
Qua bài viết này, tôi nhắc tôi phải học thêm nữa và cẩn trọng hơn nữa trong công việc.
Nếu có thể, tôi xin được tặng 2 năm tuổi thọ của tôi cho các cháu đang đau đớn vì căn bệnh ung thư quái ác mong các cháu được sống thêm 2 năm vui vẻ nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét