NỖi đau màu ..nước tương
Vụ Sở Y Tế dấu nhẹm kết quả nhiều sản phẩm nước tương có chứa 3 MCPD đã được xét xử.
Có bác bị kỷ luật khiển trách , có bác "được' về hưu (hạ cánh an toàn), báo chỉ đăng tin đến thế. Chuyện vì sao kết quả có độc tố trong các chai nước tương được dấu lâu thế lại chẳng được làm rõ. Dân, người tiêu dùng rất muốn biết vì sao các cán bộ thanh tra, kiểm định, giám định chấtlượng các loại nước tương kia dấu kết quả xấu đã có?Và dấu thế hẳnnhiên có lợi cho mình , vậy đã hưởng lợi lộc những gì, bao nhiêu? Mà nghĩ cũng lạ, hổng biết sao mà mấy hãng nước tuơng ấy "dám qua mặt" HĐXét duyệt của Hàng VNCLC để ôm danh hiệu cao quý ấy lâu như thế ?
Nhưng thôi, ở đây chỉ muốn nói đến chuyện "bụng làm dạ chịu", trong vụ "nỗi đau màu ... nước tương" này thôi. Các "quan em" làm ăn bậy bạ đã khiến "quan anh" (bác D đấy)sẽ phải hát bài "Anh sẽ là người ra đi ..í ..í"( theo cách Cẩm Ly hay hát bài cùng tên đó mà). Các quan em thì người bị khiển trách, người về hưu ( đến tuổi không về hưu sao được), các "cái bụng" ấy đã đành đoạn để "dạ này" ( là Bác D đấy) phải chịu đắng cay ...Kể cũng đau.Nghe đâu, bác G cảm thấy "đau đớn" với sự khiển trách của cấp trên ?! Và nghe đâu, các bác bên Sở Y tế "giận" đám nhà báo luôn chơi trò phanh phui .
Thời này, làm quan khó lắm, phải đâu chuyện đùa.Ngoài việc phải thủ thế, phải đấu tranh với nội bộ để tồn tại thì còn phải thủ thân, che chắn với "phe nhà báo" hay nhào nhào vô các vụ đen..như tương. Nếu ai sợ thì "xin từ chức" đi. Nói thế chứ, các anh làm qaun đều là những người dũng cảm cả đấy, chẳng ai kém đến độ "xin từ chức" như mấy ông bộ trưởng Nhật đâu.
"Xinh" chia buồn với bác D
Wednesday September 12, 2007 - 12:10am (ICT)
Next Post: TỪ NGƯỜI ĐƯƠNG THỜI THÀNH NGƯỜI HẾT THỜI Previous Post: Hoa hậu của các hoa hậu
Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009
hoa hậu của hoa hậu ngô phương Lan
Hoa hậu của các hoa hậu
Cô gá iNgô Phương Lan, du học sinh Việt Nam tại Thuỵ Sĩ đăng quang hoa hậu là "đúng ý trời, hợp lòng dân" bởi cô không chỉ đep nền nã, một vẻ đẹp đằm thắm rất Việt Nam mà còn thông mình và ăn nói như nhà ngoại giao vậy. Thì bố là nhà ngoại giao mà . Cô Lan là con gái ông Ngô Quang Xuân, cán bộ ngoại giao đang công tác tại Thuỵ Sĩ, ông là một trong những người có công lớn trong việc đưa VN gia nhập WTO.
Thấy cô Téresa Sam khóc xin mọi người cho em nói tiếng Anh vì nói tiếng Việt không được, thấy thương thật đấy.Hồi nào đến giờ toàn thấy các em nói tiếng Anh không được mới phát khóc lần này thì khác.Tiếng Việt ta có giá rồi!
Nói đùa thế thôi. Tôi nghĩ, nếu cuộc thi này phát động rộng rãi, BTC lại đưa v2o tiêu chí thí sinh phải nói được tiếng Việt như cuộc thi ho a hậu trong cộng đồng người Việt ở Mỹ, thì tiếng Việt ta sẽ có cơ hội phát triển nơi nước ngoài, để người gốc Việt không quên tiếng mẹ đẻ.Cũng hay.
Nhưng BTC vẫn còn những hạt sạn cần nhặt cho những kỳ thi hoa hậu sau:
1. Nên tập huấn và nhắc nhở các quan chức sẽ lên sân khấu trao giải thưởng phải ăn mặc lịch sự, đúng nơi, đúng việc. Ai đời, quan chức to đùng của tỉnh mặc áo hoa, đi sàng xê lên sân khấu trao giải ? Có "ngài" trao giải đứng đưa "nguyên Mông" xuống khán giả rất lâu lại còn đeo băng chữ lộn ngược cư 1như học sinh trường "ô tô đổ" vậy!
2. Vẫn biết một năm hai ba cuộc thi hoa hậu, người đẹp thì số người đẹp có học đã cạn, nhưng đừng vì thế mà chọn "ba xí ba tú" vào thi chứ. Trong số 37 thí sinh dự thi bán kết người Việt trong nước có 21 thí sinh, trong 21 thí sinh chỉ có 2 thi sinh có danh hiệu trước khi thi.Trong khi các thí sinh ngoài nước đều có danh hiệu hoa hoặc á hậu rồi.Như thế là không công bằng với các thí sinh.
3. VN đã hội nhập toàn cầu, và đã không còn cái thời hoa hậu là các cô thợ làm tóc, làm móng, thợ may ... Hoa hậu VN bây giờ phải là người có tri thức. Chọn hoa hậu VN là các cô học sinh, không thể tránh việc họ dễ "nổi tiếng". Hoa hậu "đi bụi", hoa hậu "buôn đại gia" là những cô học sinh khi nhận vương miện mà ai cũng biết đấy thôi. Nghĩ lại VN mình dễ dãi thật, hoa hậu hư như thế, quậy như thế vẫn không bị tước vương miện và danh hiệu, chứ nước ngoài là "phăng teo" cái danh hiệu ngay..Mà này, ai đó giải thích hộ tôi , vì sao cô thí sinh người Bắc Ninh, 22 tuổi mà chỉ là học sinh, trong khi 22 tuổi là sắp tốt nghiệp Đại học ??Học loại hình gì thế nhỉ?
Lại nữa. Con số 4.000 thí sinh tham dự , BTC nói cho vui chứ gì? Nói thế ai mà tin! Gớm, phịa dở thật.Nhìn thí sinh cao đều đều ở mức 1,63-1,65m mà dám "thổi" 4.000 thí sinh đăng ký dự thi??!!
Monday September 3, 2007 - 02:43am (ICT)
Next Post: NỖi đau màu ..nước tương Previous Post: Bó tay !
You must be a me
Cô gá iNgô Phương Lan, du học sinh Việt Nam tại Thuỵ Sĩ đăng quang hoa hậu là "đúng ý trời, hợp lòng dân" bởi cô không chỉ đep nền nã, một vẻ đẹp đằm thắm rất Việt Nam mà còn thông mình và ăn nói như nhà ngoại giao vậy. Thì bố là nhà ngoại giao mà . Cô Lan là con gái ông Ngô Quang Xuân, cán bộ ngoại giao đang công tác tại Thuỵ Sĩ, ông là một trong những người có công lớn trong việc đưa VN gia nhập WTO.
Thấy cô Téresa Sam khóc xin mọi người cho em nói tiếng Anh vì nói tiếng Việt không được, thấy thương thật đấy.Hồi nào đến giờ toàn thấy các em nói tiếng Anh không được mới phát khóc lần này thì khác.Tiếng Việt ta có giá rồi!
Nói đùa thế thôi. Tôi nghĩ, nếu cuộc thi này phát động rộng rãi, BTC lại đưa v2o tiêu chí thí sinh phải nói được tiếng Việt như cuộc thi ho a hậu trong cộng đồng người Việt ở Mỹ, thì tiếng Việt ta sẽ có cơ hội phát triển nơi nước ngoài, để người gốc Việt không quên tiếng mẹ đẻ.Cũng hay.
Nhưng BTC vẫn còn những hạt sạn cần nhặt cho những kỳ thi hoa hậu sau:
1. Nên tập huấn và nhắc nhở các quan chức sẽ lên sân khấu trao giải thưởng phải ăn mặc lịch sự, đúng nơi, đúng việc. Ai đời, quan chức to đùng của tỉnh mặc áo hoa, đi sàng xê lên sân khấu trao giải ? Có "ngài" trao giải đứng đưa "nguyên Mông" xuống khán giả rất lâu lại còn đeo băng chữ lộn ngược cư 1như học sinh trường "ô tô đổ" vậy!
2. Vẫn biết một năm hai ba cuộc thi hoa hậu, người đẹp thì số người đẹp có học đã cạn, nhưng đừng vì thế mà chọn "ba xí ba tú" vào thi chứ. Trong số 37 thí sinh dự thi bán kết người Việt trong nước có 21 thí sinh, trong 21 thí sinh chỉ có 2 thi sinh có danh hiệu trước khi thi.Trong khi các thí sinh ngoài nước đều có danh hiệu hoa hoặc á hậu rồi.Như thế là không công bằng với các thí sinh.
3. VN đã hội nhập toàn cầu, và đã không còn cái thời hoa hậu là các cô thợ làm tóc, làm móng, thợ may ... Hoa hậu VN bây giờ phải là người có tri thức. Chọn hoa hậu VN là các cô học sinh, không thể tránh việc họ dễ "nổi tiếng". Hoa hậu "đi bụi", hoa hậu "buôn đại gia" là những cô học sinh khi nhận vương miện mà ai cũng biết đấy thôi. Nghĩ lại VN mình dễ dãi thật, hoa hậu hư như thế, quậy như thế vẫn không bị tước vương miện và danh hiệu, chứ nước ngoài là "phăng teo" cái danh hiệu ngay..Mà này, ai đó giải thích hộ tôi , vì sao cô thí sinh người Bắc Ninh, 22 tuổi mà chỉ là học sinh, trong khi 22 tuổi là sắp tốt nghiệp Đại học ??Học loại hình gì thế nhỉ?
Lại nữa. Con số 4.000 thí sinh tham dự , BTC nói cho vui chứ gì? Nói thế ai mà tin! Gớm, phịa dở thật.Nhìn thí sinh cao đều đều ở mức 1,63-1,65m mà dám "thổi" 4.000 thí sinh đăng ký dự thi??!!
Monday September 3, 2007 - 02:43am (ICT)
Next Post: NỖi đau màu ..nước tương Previous Post: Bó tay !
You must be a me
phía dưới mái nhà là những gì ?
Phía dưới mái nhà là những gì ?
Ngày nào cũng nghe nói về tình hình bão , lũ ở khu vực miền Trung và Tây nguyên.Nhưng khổ nỗi là nước lũ không hề giảm theo thời gian ma hình như nó đang dở chứng.Thật khốn khổ và nhói tim khi nhìn những hình ảnh các bà cụ già run lập cập, những đưa bé mặt xám ngoét vì đói lạnh đangchờ cứu trợ, chiếu hàng đêm trên TV.
Tôi thật buồn và cứ bồn chồn khi xem tin tức bão, lũ nhiều nơi mà mình không đến được, bởi tôi giờ không còn khoẻ như xưa để nếu cần và được phép của Ban biên tập là xốc máy móc, áo quần đi ngay đến nơi đang bão, lũ như nhiều năm trước đây nữa.Ngày ấy, tôi đã chụp nhiều tấm hình người ta leo lên mái nhà ngồi và tưởng đâu, đó là sự vất vả cao nhất, đó là nỗi đói khổ cực cùng. Kh6ng phải thế đâu. Có ai thấy bà già , con nít bé tí trèo lên nóc nhà ngồi chưa? Có ai thấy mấy bà bầu leo lên nóc nhà ngồi "ngắm nước" không?
Lần đó, tôi theo ca nô cứu trợ của Cảnh sát đường thuỷ CA Thừa Thiên -Huế mới biết.Ở dưới mái nhà xiêu vẹo kia, có những cụ già run lập lập vì đói, lạnh và sợ ngã ngồi bó gối trên cái ghế mà cái ghế được kê trên nóc tủ.Bà cụ phải ngồi bó gối thế nhiều ngày bởi bà không có sức leo lên mái nhà.Ở trên nóc tủ, cùng với bát nhang là mấy đứa trẻ bé tí và bà bầu ngồi thu lu đó.Vừa sợ mắc tội hỗn với ông bà lại vừa sợ mái nhà nhiều người ngồi trên đó, lỡ sập xuống ...Những người đó còn khổ hơn nhiều và họ đang đợi mọi người chúng ta cứu giúp đấy
Friday August 10, 2007 - 01:04am (ICT)
Next Post: Bó tay ! Previous Post: Tháng 6, trời mưa
Ngày nào cũng nghe nói về tình hình bão , lũ ở khu vực miền Trung và Tây nguyên.Nhưng khổ nỗi là nước lũ không hề giảm theo thời gian ma hình như nó đang dở chứng.Thật khốn khổ và nhói tim khi nhìn những hình ảnh các bà cụ già run lập cập, những đưa bé mặt xám ngoét vì đói lạnh đangchờ cứu trợ, chiếu hàng đêm trên TV.
Tôi thật buồn và cứ bồn chồn khi xem tin tức bão, lũ nhiều nơi mà mình không đến được, bởi tôi giờ không còn khoẻ như xưa để nếu cần và được phép của Ban biên tập là xốc máy móc, áo quần đi ngay đến nơi đang bão, lũ như nhiều năm trước đây nữa.Ngày ấy, tôi đã chụp nhiều tấm hình người ta leo lên mái nhà ngồi và tưởng đâu, đó là sự vất vả cao nhất, đó là nỗi đói khổ cực cùng. Kh6ng phải thế đâu. Có ai thấy bà già , con nít bé tí trèo lên nóc nhà ngồi chưa? Có ai thấy mấy bà bầu leo lên nóc nhà ngồi "ngắm nước" không?
Lần đó, tôi theo ca nô cứu trợ của Cảnh sát đường thuỷ CA Thừa Thiên -Huế mới biết.Ở dưới mái nhà xiêu vẹo kia, có những cụ già run lập lập vì đói, lạnh và sợ ngã ngồi bó gối trên cái ghế mà cái ghế được kê trên nóc tủ.Bà cụ phải ngồi bó gối thế nhiều ngày bởi bà không có sức leo lên mái nhà.Ở trên nóc tủ, cùng với bát nhang là mấy đứa trẻ bé tí và bà bầu ngồi thu lu đó.Vừa sợ mắc tội hỗn với ông bà lại vừa sợ mái nhà nhiều người ngồi trên đó, lỡ sập xuống ...Những người đó còn khổ hơn nhiều và họ đang đợi mọi người chúng ta cứu giúp đấy
Friday August 10, 2007 - 01:04am (ICT)
Next Post: Bó tay ! Previous Post: Tháng 6, trời mưa
Tháng 6, trời mưa

Tháng 6, trời mưa
Tháng 6, trời mưa, trời mưa không dứt, trời không mưa, tôi cũng lạy trời mưa.. Bây giờ, lại tháng sáu, trời mưa nữa rồi đó, nhưng tôi lạy trời htôi mưa.
Đi ngoài đường, gặp người phụ nữ nhỏ thó kéo chiếc xe mang trên đó những chậu hoa đi bán, nhìn thật kỹ mới thấy cái nón lá nhỏ, cũ thấp thoáng giữa đống hoa lá di động ...Nhìn bà mẹ nhọc nhằn kiếm sống kia tôi chợt tôi nhớ mẹ và thương mẹ tôi vô cùng. Tôi tuổi này khi đau bệnh vẫn còn õng ẹo với mẹ và cũng ngần này tuổi, tôi cảm thấy tôi sao yếu đuối và dễ vỡ thế.Còn, mẹ tôi ngày xưa, cũng ngần này tuổi phải thân cò lặn lội khắp nơi buôn bán nuôi con.Những khi trời mưa như trút, cũng tháng sáu, mẹ tôi trở về nhà ướt như hcuột nhưng giỏ hàng thì khô nguyên.Với mẹ tôi khi ấy, cái giỏ hàng quan trọng hơn sức khoẻ mẹ, bởi nếu nó ướt có nghĩa là con cháu bà sẽ đói... Đang sống sung sướng với người làm, kẻ ở trong nhà mẹ tôi thò chân vào chợ bằng cách buôn hàng chạy.Thời đó, dân Sài Gòn ai mà chẳng sóng khó khăn thế. Mấy tháng đầu, toàn thấy thua lỗ, bởi bà có quen buôn bán lẻ đâu...Vạn sự khởi đầu nan mà. Nhưng với mẹ tôi, sao quá sức gian nan thế ...
Bây giờ, tôi hở đau, bệnh một chút chạy đến bác sĩ, khi mẹ tôi bằng tuổi tôi bây giờ, bà chỉ có lọ dầu nhỏ làm vật độ thân khi đau bệnh, cả những khi ngã trặc té ... Tôi, bây giờ bệnh,chỉ một bước đến microway làm nóng đồ ăn để sẵn trong tủ lạnh vẫn chán ăn. Mẹ tôi xưa bệnh, chỉ có chén cháo hoa và một chút đường cho có vị, cho có sức đi buôn bán. Có bao nhiêu thứ ngon hơn, ngọt hơn mẹ ,ngoại dành cho con, cháu. Mẹ tôi, ngày ấy sao khổ thế ...Nghĩ đến mẹ, tôi lại cay cay ở sống mũi ..May sao, đời tôi đến giờ vẫn còn có mẹ.Ơn trời.
Wednesday August 8, 2007 - 12:26am (ICT)
Next Post: Phía dưới mái nhà là những gì ? Previous Post: Ông A.Riedl : Việt Nam thua vì lùn, ..?!
Comments(2 total)
LÃO K…
Offline IM
Người lớn thường hay sống hoài niệm cô nhỉ, không biết mai mốt con về già có như thế không nữa!
Sunday August 19, 2007 - 05:10pm (ICT)
Kim N…
Offline IM
ai cũng thế thôi MQ ơi. Bởi tất cả những điều co 1hai chữ "ngày xưa" thường nó dễ làm ta nao lòng và cay mắt, dù đôi khi hai chữ "ngày xưa" ấy cũng amng đến ta cay đắng khôg ít, thế mà vẫn nhớ ...nhớ mãi mới khỉ chứ..
Saturday September 1
Ông A.Riedl : Việt Nam thua vì lùn, ..?!
Ông A.Riedl : Việt Nam thua vì lùn, ..?!
Nhân thấy các bạn háo hức với chiến thắng bất ngờ của đội tuyển VN.
Rồi sau đó lại tự bào chữa cho sự thua của đội tuyển VN bằng những từ ngữ êm ái. Nhất là nhiều lời gợi khen dành cho ông A.Riedl.
Nhưng ,hỡi ơi...Để rộng đường dư luận, xin mời mọi người hãy xem entry của con trai tôi viết và nhìn thật kỹ ông A.Riedl trong ảnh này.Ông ta đã cố tình từ chối vị trí HLV trưởng đội tuyển Vn bằng cách mặc áo không có cờ VN theo quy định?!!
Ơi, ông Riedl khi làm những điều và phát ngôn trong bài PVấn dưới đây, không biết trái thận VN ông đang mang trong người có khiến ông có đau không nhỉ .À không. Chính trái thận ấyđang đau và chủ nó đau hơn ...
Hay la ta chia tay, A.Riedl nhi? - July 22, 2007 .TatDat
Lùn ở đâu?
Trận thua Irag đã chấm dứt cuộc phiêu lưu của các chàng trai Quy Đỏ (not Quỷ đỏ), nhưng có mặt ngay trên sân mới thấy rằng họ đã nỗ lực biết chừng nào. Đồng ý là chúng ta đã đi cùng với may mắn nhưng sự may mắn phải bắt đầu từ những nỗ lực. Thế nhưng thật bất ngờ, ngay trong buổi họp báo sau trận đấu, HLV của chúng ta, ngài A.Riedl đã không một lần nói về những cố gắng của các cầu thủ mình, ông khen ngợi đội bạn hết lời và cho rằng, tuyển VN thua đơn giản là vì “người VN thấp bé, và điều này còn lâu mới thay đổi được” và "các cầu thủ đã không có bất kỳ 1 cơ hội nào để tranh chấp với đội bóng hàng đầu châu Á”. Phải chăng chuyện ông đã chọn cách không mặc áo có cờ VN theo quy định (và cũng là quê hương thứ 2 của ông như ông tự nhận khi cần một quả thận free) khi ngồi trên ghế BHL như bao lần trước đây cùng là hữu ý để tránh nhầm lẫn với bọn thấp bé.
Nghe thật buồn bởi sau đó, chính ông Jorvan Vieira – HLV trưởng đội Irag - nói thẳng rằng: “Xin lỗi tôi không đứng ở vị trí để phát xét nhưng tôi không nghĩ rằng đội các bạn thua vì lùn. Hãy nhìn xem Nhật hay Oman đều không thể so sánh với các cầu thủ châu Âu nhưng điều quan trọng là họ biết làm gì với những điều họ có thể. Nhật vẫn là 1 trong những đội bóng hàng đầu của thế giới đấy chứ”.
Khi được hỏi rằng vậy chúng tôi thua vì đâu, HLV đội Irag cho rằng: “Tôi vẫn đánh giá cao nhiều cầu thủ trong đội hình các bạn như số 9, số 7 hay cả đội trưởng đội VN. Họ chơi rất nhiệt tình và khéo léo, thế nhưng các bạn thua bởi cách thi đấu của các bạn không hề thay đổi. Hãy nhìn xem các bạn chơi có khác gì trận gặp Quata hay Nhật Bản không? Tôi chẳng có gì khó ngòai việc bắt chước hai đội bóng trên để tìm chiến thắng. Các bạn đã thấy đấy, với từng đấu thủ, từng thời điểm tôi chọn cách chơi hòan tòan khác nhau”.
Nói theo kiểu người lùn thì mãi mãi thua người cao hóa ra chúng ta sẽ chẳng có cơ hội nào để vượt lên trừ khi thay đổi cả Gen một dân tộc sao. Nói thế thì những trận đấu mà các cầu thủ đã cố gắng và thi đấu ngang ngửa với những cầu thủ to cao hơn như Bahrain hay E.A.U là gì nhỉ. Và nói thế thì người ta tốn tiền tấn để mời một HLV giỏi giang về để làm gì nếu ông chỉ biết chê những nhược điểm của cầu thủ mà không thể tìm được điểm mạnh để phát huy.
Xem ra cái sự lùn phải được nhìn từ góc, lùn ở chiều cao cầu thủ hay lùn ở cái đầu của HLV.
Khuyến mãi: đây là link http://www.khaleejtimes.com/DisplayArticleNew.asp?section=sports&xfile=data/sports/2007/july/sports_july555.xml
Nhân thấy các bạn háo hức với chiến thắng bất ngờ của đội tuyển VN.
Rồi sau đó lại tự bào chữa cho sự thua của đội tuyển VN bằng những từ ngữ êm ái. Nhất là nhiều lời gợi khen dành cho ông A.Riedl.
Nhưng ,hỡi ơi...Để rộng đường dư luận, xin mời mọi người hãy xem entry của con trai tôi viết và nhìn thật kỹ ông A.Riedl trong ảnh này.Ông ta đã cố tình từ chối vị trí HLV trưởng đội tuyển Vn bằng cách mặc áo không có cờ VN theo quy định?!!
Ơi, ông Riedl khi làm những điều và phát ngôn trong bài PVấn dưới đây, không biết trái thận VN ông đang mang trong người có khiến ông có đau không nhỉ .À không. Chính trái thận ấyđang đau và chủ nó đau hơn ...
Hay la ta chia tay, A.Riedl nhi? - July 22, 2007 .TatDat
Lùn ở đâu?
Trận thua Irag đã chấm dứt cuộc phiêu lưu của các chàng trai Quy Đỏ (not Quỷ đỏ), nhưng có mặt ngay trên sân mới thấy rằng họ đã nỗ lực biết chừng nào. Đồng ý là chúng ta đã đi cùng với may mắn nhưng sự may mắn phải bắt đầu từ những nỗ lực. Thế nhưng thật bất ngờ, ngay trong buổi họp báo sau trận đấu, HLV của chúng ta, ngài A.Riedl đã không một lần nói về những cố gắng của các cầu thủ mình, ông khen ngợi đội bạn hết lời và cho rằng, tuyển VN thua đơn giản là vì “người VN thấp bé, và điều này còn lâu mới thay đổi được” và "các cầu thủ đã không có bất kỳ 1 cơ hội nào để tranh chấp với đội bóng hàng đầu châu Á”. Phải chăng chuyện ông đã chọn cách không mặc áo có cờ VN theo quy định (và cũng là quê hương thứ 2 của ông như ông tự nhận khi cần một quả thận free) khi ngồi trên ghế BHL như bao lần trước đây cùng là hữu ý để tránh nhầm lẫn với bọn thấp bé.
Nghe thật buồn bởi sau đó, chính ông Jorvan Vieira – HLV trưởng đội Irag - nói thẳng rằng: “Xin lỗi tôi không đứng ở vị trí để phát xét nhưng tôi không nghĩ rằng đội các bạn thua vì lùn. Hãy nhìn xem Nhật hay Oman đều không thể so sánh với các cầu thủ châu Âu nhưng điều quan trọng là họ biết làm gì với những điều họ có thể. Nhật vẫn là 1 trong những đội bóng hàng đầu của thế giới đấy chứ”.
Khi được hỏi rằng vậy chúng tôi thua vì đâu, HLV đội Irag cho rằng: “Tôi vẫn đánh giá cao nhiều cầu thủ trong đội hình các bạn như số 9, số 7 hay cả đội trưởng đội VN. Họ chơi rất nhiệt tình và khéo léo, thế nhưng các bạn thua bởi cách thi đấu của các bạn không hề thay đổi. Hãy nhìn xem các bạn chơi có khác gì trận gặp Quata hay Nhật Bản không? Tôi chẳng có gì khó ngòai việc bắt chước hai đội bóng trên để tìm chiến thắng. Các bạn đã thấy đấy, với từng đấu thủ, từng thời điểm tôi chọn cách chơi hòan tòan khác nhau”.
Nói theo kiểu người lùn thì mãi mãi thua người cao hóa ra chúng ta sẽ chẳng có cơ hội nào để vượt lên trừ khi thay đổi cả Gen một dân tộc sao. Nói thế thì những trận đấu mà các cầu thủ đã cố gắng và thi đấu ngang ngửa với những cầu thủ to cao hơn như Bahrain hay E.A.U là gì nhỉ. Và nói thế thì người ta tốn tiền tấn để mời một HLV giỏi giang về để làm gì nếu ông chỉ biết chê những nhược điểm của cầu thủ mà không thể tìm được điểm mạnh để phát huy.
Xem ra cái sự lùn phải được nhìn từ góc, lùn ở chiều cao cầu thủ hay lùn ở cái đầu của HLV.
Khuyến mãi: đây là link http://www.khaleejtimes.com/DisplayArticleNew.asp?section=sports&xfile=data/sports/2007/july/sports_july555.xml
mỗi năm đến hè lòng man mác buồn
i
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ...
Thấy hoa phượng nở đỏ bên ngôi trường gần nhà , tôi lại nhớ da diết thời học sinh. Những cây phương già trong sân trường cổ kính Gia Long ngày xưa đẹp rực rỡ khi trổ hoa. Chúng tôi đã từng ngắm và phân tích màu hoa phượng và những "hoa văn" trong cánh phượng suốt những năm trung học. Hoa phượng có màu đỏ thắm và hoa phượng cũng có màu cam rực; nhưng màu nào thì hoa phượng cũng đẹp, rất đẹp. Tôi nhớ Vũng Tàu có con đường Hoa Phượng rực rỡ..
Trong khi tôi và nhiều người mải mê và thích thú với hoa phượng nở mùa hè thì mấy đứa em tôi và bạn tôi lại lo đến xanh mặt. Khổ. Mùa này là mùa mẹ cha lo trường cho con đi học.Năm nào cũng thế, cứ đến mùa hè là tôi cũng nhận được sự uỷ thác của đám em tôi , bạn bè tôi , có khi là mấy cô bạn cũ lo cho cháu ngoại , cháu nội ...Tôi tham gia chạy trường ? Ừ.
Và sự ủy thác có khi tôi làm được có khi không làm được. Năm nay, tình hình trường lớp có vẻ căng lắm. Nhận lời uỷ thác của vài người quen, tôi đi xin chỗ học cho mấy đứa cháu. Mấy thầy hiệu trưởng, trưởng phòng GD, mùa này thường làm việc di động, nên phụ huynh tìm sẽ khó mà gặp được. Cũng khó cho họ khi phải từ chối liên tục các lời yêu cầu, nên , trốn là thượng sách. Tìm không ra thầy, mấy phụ huynh tôi gặp ở trường công và trường điểm nói với nhau giọng chua chát - Khó lắm, có lẽ tại mọi người phản đối vụ tăng học phí nên Sở giáo dục làm căng cho biết mặt đó. Biết vậy , ừ đại cho rồi. . ?! Người khác nói : Khôg được, ừ vậy nào phải ừ một năm mà ừ suốt đời đó bà.
Căng thật...năm học nào cũng thế, cứ đến hè là cha mẹ có con học đầu cấp chạy te tua để tìm một nơi rèn người, dạy chữ tốt cho con mình , hy vọng con cái mình sẽ ngoan, giỏi ..Sáng nay, hai cuộc điện thoại sớm nhờ tôi giúp chỗ học cho hai nhóc vào lớp 6. Chẳng biết nói sao nữa, tôi cũng cảm bất lực và chán nản với các cuộc chạy trường như thế này quá
Ôi "mơ ước bình thường đơn giản thế , sao ngày nay khó thế con ơi", nhiều người đọc thơ lòng như thế, nghe thương thật . Đến bao giờ tình hình giáo dục của nước ta mới khá nhỉ.Chỉ mong , khá bằng ngày xưa tôi còn đi học thôi cũng may cho thế hệ học sinh bây giờ lắm lắm rồi. Ngày xưa, cứ đến tuổi là đi học. Thi vào lớp 6 trường công quả là khó thật. Nhưng đã đậu vào trường công rồi thì cứ yên chí học hết 7 năm trung học (từ lớp 6 đến hết 12) chẳng lo đóng tiền bạc gì hết. Chẳng may rớt trường công ứ? thì đươngnhiên sẽ phải chọn học một trường tư nào đấy. Mà trường tư ngày xưa, có những trường chất lượng dạy học cũng tốt ngang ngửa trường công. Trường tư lại có nhiều giá, phụ huynh tha hồ chọn mà không một lời than phiền, bởi mọi thứ đã theo nếp thế và tiêu chuẩn cũng rất minh bạch, rõ ràng. Còn tiểu học ư? Quên vụ đóng tiền học đi nhé. Thậm chí , tôi còn nhớ rất rõ, hồi đó học tiểu học còn bị "bắt" uống sữa và ăn bánh mì kèm "phô ma" giữa giờ nữa đó chứ. Bây giờ. Nhập nhằng giữa tư công, không minh bạch tiêu chuẩn gì cả khiến mọi người , cứ hè đến là chạy nháo nhào tìm trường cho con học ...
Tôi nhớ câu hát xưa : Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ...Quả thế .
Monday July 16, 2007 - 09:50am (ICT)
Next Post: Tiễn bạn Previous Post: thứ 6, 13
Comments(1 total)
casau…
Offline IM
tuyet lam
Saturday April 19, 2008 - 11:44am (EDT)
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ...
Thấy hoa phượng nở đỏ bên ngôi trường gần nhà , tôi lại nhớ da diết thời học sinh. Những cây phương già trong sân trường cổ kính Gia Long ngày xưa đẹp rực rỡ khi trổ hoa. Chúng tôi đã từng ngắm và phân tích màu hoa phượng và những "hoa văn" trong cánh phượng suốt những năm trung học. Hoa phượng có màu đỏ thắm và hoa phượng cũng có màu cam rực; nhưng màu nào thì hoa phượng cũng đẹp, rất đẹp. Tôi nhớ Vũng Tàu có con đường Hoa Phượng rực rỡ..
Trong khi tôi và nhiều người mải mê và thích thú với hoa phượng nở mùa hè thì mấy đứa em tôi và bạn tôi lại lo đến xanh mặt. Khổ. Mùa này là mùa mẹ cha lo trường cho con đi học.Năm nào cũng thế, cứ đến mùa hè là tôi cũng nhận được sự uỷ thác của đám em tôi , bạn bè tôi , có khi là mấy cô bạn cũ lo cho cháu ngoại , cháu nội ...Tôi tham gia chạy trường ? Ừ.
Và sự ủy thác có khi tôi làm được có khi không làm được. Năm nay, tình hình trường lớp có vẻ căng lắm. Nhận lời uỷ thác của vài người quen, tôi đi xin chỗ học cho mấy đứa cháu. Mấy thầy hiệu trưởng, trưởng phòng GD, mùa này thường làm việc di động, nên phụ huynh tìm sẽ khó mà gặp được. Cũng khó cho họ khi phải từ chối liên tục các lời yêu cầu, nên , trốn là thượng sách. Tìm không ra thầy, mấy phụ huynh tôi gặp ở trường công và trường điểm nói với nhau giọng chua chát - Khó lắm, có lẽ tại mọi người phản đối vụ tăng học phí nên Sở giáo dục làm căng cho biết mặt đó. Biết vậy , ừ đại cho rồi. . ?! Người khác nói : Khôg được, ừ vậy nào phải ừ một năm mà ừ suốt đời đó bà.
Căng thật...năm học nào cũng thế, cứ đến hè là cha mẹ có con học đầu cấp chạy te tua để tìm một nơi rèn người, dạy chữ tốt cho con mình , hy vọng con cái mình sẽ ngoan, giỏi ..Sáng nay, hai cuộc điện thoại sớm nhờ tôi giúp chỗ học cho hai nhóc vào lớp 6. Chẳng biết nói sao nữa, tôi cũng cảm bất lực và chán nản với các cuộc chạy trường như thế này quá
Ôi "mơ ước bình thường đơn giản thế , sao ngày nay khó thế con ơi", nhiều người đọc thơ lòng như thế, nghe thương thật . Đến bao giờ tình hình giáo dục của nước ta mới khá nhỉ.Chỉ mong , khá bằng ngày xưa tôi còn đi học thôi cũng may cho thế hệ học sinh bây giờ lắm lắm rồi. Ngày xưa, cứ đến tuổi là đi học. Thi vào lớp 6 trường công quả là khó thật. Nhưng đã đậu vào trường công rồi thì cứ yên chí học hết 7 năm trung học (từ lớp 6 đến hết 12) chẳng lo đóng tiền bạc gì hết. Chẳng may rớt trường công ứ? thì đươngnhiên sẽ phải chọn học một trường tư nào đấy. Mà trường tư ngày xưa, có những trường chất lượng dạy học cũng tốt ngang ngửa trường công. Trường tư lại có nhiều giá, phụ huynh tha hồ chọn mà không một lời than phiền, bởi mọi thứ đã theo nếp thế và tiêu chuẩn cũng rất minh bạch, rõ ràng. Còn tiểu học ư? Quên vụ đóng tiền học đi nhé. Thậm chí , tôi còn nhớ rất rõ, hồi đó học tiểu học còn bị "bắt" uống sữa và ăn bánh mì kèm "phô ma" giữa giờ nữa đó chứ. Bây giờ. Nhập nhằng giữa tư công, không minh bạch tiêu chuẩn gì cả khiến mọi người , cứ hè đến là chạy nháo nhào tìm trường cho con học ...
Tôi nhớ câu hát xưa : Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ...Quả thế .
Monday July 16, 2007 - 09:50am (ICT)
Next Post: Tiễn bạn Previous Post: thứ 6, 13
Comments(1 total)
casau…
Offline IM
tuyet lam
Saturday April 19, 2008 - 11:44am (EDT)
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ...
Thấy hoa phượng nở đỏ bên ngôi trường gần nhà , tôi lại nhớ da diết thời học sinh. Những cây phương già trong sân trường cổ kính Gia Long ngày xưa đẹp rực rỡ khi trổ hoa. Chúng tôi đã từng ngắm và phân tích màu hoa phượng và những "hoa văn" trong cánh phượng suốt những năm trung học. Hoa phượng có màu đỏ thắm và hoa phượng cũng có màu cam rực; nhưng màu nào thì hoa phượng cũng đẹp, rất đẹp. Tôi nhớ Vũng Tàu có con đường Hoa Phượng rực rỡ..
Trong khi tôi và nhiều người mải mê và thích thú với hoa phượng nở mùa hè thì mấy đứa em tôi và bạn tôi lại lo đến xanh mặt. Khổ. Mùa này là mùa mẹ cha lo trường cho con đi học.Năm nào cũng thế, cứ đến mùa hè là tôi cũng nhận được sự uỷ thác của đám em tôi , bạn bè tôi , có khi là mấy cô bạn cũ lo cho cháu ngoại , cháu nội ...Tôi tham gia chạy trường ? Ừ.
Và sự ủy thác có khi tôi làm được có khi không làm được. Năm nay, tình hình trường lớp có vẻ căng lắm. Nhận lời uỷ thác của vài người quen, tôi đi xin chỗ học cho mấy đứa cháu. Mấy thầy hiệu trưởng, trưởng phòng GD, mùa này thường làm việc di động, nên phụ huynh tìm sẽ khó mà gặp được. Cũng khó cho họ khi phải từ chối liên tục các lời yêu cầu, nên , trốn là thượng sách. Tìm không ra thầy, mấy phụ huynh tôi gặp ở trường công và trường điểm nói với nhau giọng chua chát - Khó lắm, có lẽ tại mọi người phản đối vụ tăng học phí nên Sở giáo dục làm căng cho biết mặt đó. Biết vậy , ừ đại cho rồi. . ?! Người khác nói : Khôg được, ừ vậy nào phải ừ một năm mà ừ suốt đời đó bà.
Căng thật...năm học nào cũng thế, cứ đến hè là cha mẹ có con học đầu cấp chạy te tua để tìm một nơi rèn người, dạy chữ tốt cho con mình , hy vọng con cái mình sẽ ngoan, giỏi ..Sáng nay, hai cuộc điện thoại sớm nhờ tôi giúp chỗ học cho hai nhóc vào lớp 6. Chẳng biết nói sao nữa, tôi cũng cảm bất lực và chán nản với các cuộc chạy trường như thế này quá
Ôi "mơ ước bình thường đơn giản thế , sao ngày nay khó thế con ơi", nhiều người đọc thơ lòng như thế, nghe thương thật . Đến bao giờ tình hình giáo dục của nước ta mới khá nhỉ.Chỉ mong , khá bằng ngày xưa tôi còn đi học thôi cũng may cho thế hệ học sinh bây giờ lắm lắm rồi. Ngày xưa, cứ đến tuổi là đi học. Thi vào lớp 6 trường công quả là khó thật. Nhưng đã đậu vào trường công rồi thì cứ yên chí học hết 7 năm trung học (từ lớp 6 đến hết 12) chẳng lo đóng tiền bạc gì hết. Chẳng may rớt trường công ứ? thì đươngnhiên sẽ phải chọn học một trường tư nào đấy. Mà trường tư ngày xưa, có những trường chất lượng dạy học cũng tốt ngang ngửa trường công. Trường tư lại có nhiều giá, phụ huynh tha hồ chọn mà không một lời than phiền, bởi mọi thứ đã theo nếp thế và tiêu chuẩn cũng rất minh bạch, rõ ràng. Còn tiểu học ư? Quên vụ đóng tiền học đi nhé. Thậm chí , tôi còn nhớ rất rõ, hồi đó học tiểu học còn bị "bắt" uống sữa và ăn bánh mì kèm "phô ma" giữa giờ nữa đó chứ. Bây giờ. Nhập nhằng giữa tư công, không minh bạch tiêu chuẩn gì cả khiến mọi người , cứ hè đến là chạy nháo nhào tìm trường cho con học ...
Tôi nhớ câu hát xưa : Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ...Quả thế .
Monday July 16, 2007 - 09:50am (ICT)
Next Post: Tiễn bạn Previous Post: thứ 6, 13
Comments(1 total)
casau…
Offline IM
tuyet lam
Saturday April 19, 2008 - 11:44am (EDT)
Thấy hoa phượng nở đỏ bên ngôi trường gần nhà , tôi lại nhớ da diết thời học sinh. Những cây phương già trong sân trường cổ kính Gia Long ngày xưa đẹp rực rỡ khi trổ hoa. Chúng tôi đã từng ngắm và phân tích màu hoa phượng và những "hoa văn" trong cánh phượng suốt những năm trung học. Hoa phượng có màu đỏ thắm và hoa phượng cũng có màu cam rực; nhưng màu nào thì hoa phượng cũng đẹp, rất đẹp. Tôi nhớ Vũng Tàu có con đường Hoa Phượng rực rỡ..
Trong khi tôi và nhiều người mải mê và thích thú với hoa phượng nở mùa hè thì mấy đứa em tôi và bạn tôi lại lo đến xanh mặt. Khổ. Mùa này là mùa mẹ cha lo trường cho con đi học.Năm nào cũng thế, cứ đến mùa hè là tôi cũng nhận được sự uỷ thác của đám em tôi , bạn bè tôi , có khi là mấy cô bạn cũ lo cho cháu ngoại , cháu nội ...Tôi tham gia chạy trường ? Ừ.
Và sự ủy thác có khi tôi làm được có khi không làm được. Năm nay, tình hình trường lớp có vẻ căng lắm. Nhận lời uỷ thác của vài người quen, tôi đi xin chỗ học cho mấy đứa cháu. Mấy thầy hiệu trưởng, trưởng phòng GD, mùa này thường làm việc di động, nên phụ huynh tìm sẽ khó mà gặp được. Cũng khó cho họ khi phải từ chối liên tục các lời yêu cầu, nên , trốn là thượng sách. Tìm không ra thầy, mấy phụ huynh tôi gặp ở trường công và trường điểm nói với nhau giọng chua chát - Khó lắm, có lẽ tại mọi người phản đối vụ tăng học phí nên Sở giáo dục làm căng cho biết mặt đó. Biết vậy , ừ đại cho rồi. . ?! Người khác nói : Khôg được, ừ vậy nào phải ừ một năm mà ừ suốt đời đó bà.
Căng thật...năm học nào cũng thế, cứ đến hè là cha mẹ có con học đầu cấp chạy te tua để tìm một nơi rèn người, dạy chữ tốt cho con mình , hy vọng con cái mình sẽ ngoan, giỏi ..Sáng nay, hai cuộc điện thoại sớm nhờ tôi giúp chỗ học cho hai nhóc vào lớp 6. Chẳng biết nói sao nữa, tôi cũng cảm bất lực và chán nản với các cuộc chạy trường như thế này quá
Ôi "mơ ước bình thường đơn giản thế , sao ngày nay khó thế con ơi", nhiều người đọc thơ lòng như thế, nghe thương thật . Đến bao giờ tình hình giáo dục của nước ta mới khá nhỉ.Chỉ mong , khá bằng ngày xưa tôi còn đi học thôi cũng may cho thế hệ học sinh bây giờ lắm lắm rồi. Ngày xưa, cứ đến tuổi là đi học. Thi vào lớp 6 trường công quả là khó thật. Nhưng đã đậu vào trường công rồi thì cứ yên chí học hết 7 năm trung học (từ lớp 6 đến hết 12) chẳng lo đóng tiền bạc gì hết. Chẳng may rớt trường công ứ? thì đươngnhiên sẽ phải chọn học một trường tư nào đấy. Mà trường tư ngày xưa, có những trường chất lượng dạy học cũng tốt ngang ngửa trường công. Trường tư lại có nhiều giá, phụ huynh tha hồ chọn mà không một lời than phiền, bởi mọi thứ đã theo nếp thế và tiêu chuẩn cũng rất minh bạch, rõ ràng. Còn tiểu học ư? Quên vụ đóng tiền học đi nhé. Thậm chí , tôi còn nhớ rất rõ, hồi đó học tiểu học còn bị "bắt" uống sữa và ăn bánh mì kèm "phô ma" giữa giờ nữa đó chứ. Bây giờ. Nhập nhằng giữa tư công, không minh bạch tiêu chuẩn gì cả khiến mọi người , cứ hè đến là chạy nháo nhào tìm trường cho con học ...
Tôi nhớ câu hát xưa : Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ...Quả thế .
Monday July 16, 2007 - 09:50am (ICT)
Next Post: Tiễn bạn Previous Post: thứ 6, 13
Comments(1 total)
casau…
Offline IM
tuyet lam
Saturday April 19, 2008 - 11:44am (EDT)
thứ 6, 13
thứ 6, 13
Sáng tinh mơ.Mà nói tinh mơ thế thôi vì tôi đang ngủ , chứ cũng 6giờ 30 rồi, có điện thoại gọi :Thức dậy đi cô nương. Chúc một ngày tốt lành và nhớ cẩn thận,hôm nay thứ 6, ngày 13 đấy.
Hôm nay ngày Juda phản chúa, nhưng lạy trời, đừng ai phải chịu đớn đau vì bị phản bội từ người thân , kẻ mình thương, trong ngày 13, thứ 6 này.
Cần gì ngày 13, thứ 6 mới xui , tôi, ngày 12 thứ 5 cũng xui tận mạng đấy thôi.
Bức mình vô kể vì những chuyện không đâu.Đúng là cố ý trồng hoa, hoa chẳng nở.
Mà cũng từ chuyện nhỏ ấy mình lại hiểu rõ hơn về một con người. Cứ tưởng, sau nhiều sự cố đến với họ, họ sẽ khác chứ...Thôi, từ nay sẽ không còn tin nổi họ nữa rồi. kém kém thế nhỉ.
Mà ngày 13, thứ 6 này tôi cũng thấy xui thật. Không vui chút nào khi mới sáng mở máy đọc báo đã thấy tin 3 sinh viên tình nguyện hy sinh trong chiến dịch mùa hè xanh! Tôi chảy nước mắt khi nghĩ đến những bà mẹ quê chắt bót của nhà lo cho con đi học đại học và chờ đợi ở tương lai tốt đẹp cho con mình, nở mặt nở mày gia đình với chòm xóm, giờ thì họ phải đón con về trong quan tài buồn với những di vật là sách vở, áo xanh đoàn viên và những chiếc mũ tai bèo lấm bùn kỷ niệm thời tuổi trẻ ...Trời ơi, buồn quá.B Mà buồn hơn đó là các sinh viên hy sinh lại là nữ. Tôi nhớ không rõ lắm nhưng hình như các nữ sinh viên hy sinh trong các năm MHX qua đã lên đến 8/15 em sinh viên hy sinh.
Tôi mong Nhà nước xem xét sự hy sinh của các bạn trẻ như một liệt sĩ thời bình để nước mắt khóc con của cha mẹ họ bớt đắng! Tôi đã từng thắc thỏm nhiều năm liền khi thằng con tôi tham gia các đợt Mùa hè xanh. Đến ngày nó về, năm nào cũng có "kỷ niệm mang theo", năm thì vế thẹo chỗ này, năm thì vết sẹo nơi khác và đen thui hàng tháng trời . NHưng nó rất hạnh phúc vì đã mang lại chút niềm vui cho những người dân quê, những đứa trẻ ở các lớp học tình htương gọi nó bằng thày, khi nó mói chỉ là sinh viên năm 2. Đó là cách chọn dấn thân của tuổi trẻ hôm nay, mà ...Xin chia buồn với các bà mẹ, ông cha và xin vái vọng đến các sinh viên trẻ vừa nằm xuống ...
Lạy trời, từ giờ trở đi đến hết chiến dịch MHX năm nay, tôi ước mong tôi và tất cả mọi ngườiyêu các em sẽ không phải nuốt nước mắt vì tin buồn như thế ...Chúc và cầu xin cho các con khoẻ và đi đến nơi, về đến chốn ...
Friday July 13, 2007 - 10:06am (ICT)
Next Post: Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ... Previous Post: Kiểm soat blog - Mơ về nơi xa lắm?
Sáng tinh mơ.Mà nói tinh mơ thế thôi vì tôi đang ngủ , chứ cũng 6giờ 30 rồi, có điện thoại gọi :Thức dậy đi cô nương. Chúc một ngày tốt lành và nhớ cẩn thận,hôm nay thứ 6, ngày 13 đấy.
Hôm nay ngày Juda phản chúa, nhưng lạy trời, đừng ai phải chịu đớn đau vì bị phản bội từ người thân , kẻ mình thương, trong ngày 13, thứ 6 này.
Cần gì ngày 13, thứ 6 mới xui , tôi, ngày 12 thứ 5 cũng xui tận mạng đấy thôi.
Bức mình vô kể vì những chuyện không đâu.Đúng là cố ý trồng hoa, hoa chẳng nở.
Mà cũng từ chuyện nhỏ ấy mình lại hiểu rõ hơn về một con người. Cứ tưởng, sau nhiều sự cố đến với họ, họ sẽ khác chứ...Thôi, từ nay sẽ không còn tin nổi họ nữa rồi. kém kém thế nhỉ.
Mà ngày 13, thứ 6 này tôi cũng thấy xui thật. Không vui chút nào khi mới sáng mở máy đọc báo đã thấy tin 3 sinh viên tình nguyện hy sinh trong chiến dịch mùa hè xanh! Tôi chảy nước mắt khi nghĩ đến những bà mẹ quê chắt bót của nhà lo cho con đi học đại học và chờ đợi ở tương lai tốt đẹp cho con mình, nở mặt nở mày gia đình với chòm xóm, giờ thì họ phải đón con về trong quan tài buồn với những di vật là sách vở, áo xanh đoàn viên và những chiếc mũ tai bèo lấm bùn kỷ niệm thời tuổi trẻ ...Trời ơi, buồn quá.B Mà buồn hơn đó là các sinh viên hy sinh lại là nữ. Tôi nhớ không rõ lắm nhưng hình như các nữ sinh viên hy sinh trong các năm MHX qua đã lên đến 8/15 em sinh viên hy sinh.
Tôi mong Nhà nước xem xét sự hy sinh của các bạn trẻ như một liệt sĩ thời bình để nước mắt khóc con của cha mẹ họ bớt đắng! Tôi đã từng thắc thỏm nhiều năm liền khi thằng con tôi tham gia các đợt Mùa hè xanh. Đến ngày nó về, năm nào cũng có "kỷ niệm mang theo", năm thì vế thẹo chỗ này, năm thì vết sẹo nơi khác và đen thui hàng tháng trời . NHưng nó rất hạnh phúc vì đã mang lại chút niềm vui cho những người dân quê, những đứa trẻ ở các lớp học tình htương gọi nó bằng thày, khi nó mói chỉ là sinh viên năm 2. Đó là cách chọn dấn thân của tuổi trẻ hôm nay, mà ...Xin chia buồn với các bà mẹ, ông cha và xin vái vọng đến các sinh viên trẻ vừa nằm xuống ...
Lạy trời, từ giờ trở đi đến hết chiến dịch MHX năm nay, tôi ước mong tôi và tất cả mọi ngườiyêu các em sẽ không phải nuốt nước mắt vì tin buồn như thế ...Chúc và cầu xin cho các con khoẻ và đi đến nơi, về đến chốn ...
Friday July 13, 2007 - 10:06am (ICT)
Next Post: Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ... Previous Post: Kiểm soat blog - Mơ về nơi xa lắm?
iểm soát blog? Mơ về nơi xa lắm
Kiểm soat blog - Mơ về nơi xa lắm?
Hôm thứ bảy, bà chị nhờ tôi đi họp một cuộc họp liên quan đến blog, nghe nói có cuộc họp về nội dung "quản lý bolg, nên hay không?"(đại khái tên gọi là thế vì mình không có thư mời ),cuối cùng không tìm ra nơi họp . Thế nhưng vì tìm không ra nơi họp mà lại lỡ "cà ri dê- không ma ki dê màu mè " nên đành đi chơi luôn. Ngồi quán caphê với những blogger nghe họ "điểm blog" tuần qua mà mình cứ ngớ ra .Té ra, từ blog có biết bao chuyện trên trời dưới đất đều được thông tin nhanh như chảo chớp. Ví dụ: Chàng Joe (người Canada), sau khi nhận làm MC cho một chương trình mà anh ta "bị phê bình" -nói âm và ngữ tiếng Việt không chuẩn đã tự bênh vực cái dở của mình bằng bài viết lăng nhăng trên báo và trên blog của anh chàng Tây láu cá này. Rồi chuyện em Lala với cái xe hơi mua bằng tiền ai, đã diễn thời trang lậu ở Korea, bla bla ...Rồi đến chuyện một blog viết về một doanh nhân đi theo đoàn cấp cao sang Mỹ luôn chen đứng cạnh VIP để "hiện hình" trên TV và báo, giống như cái cách bon chen của hoa hậu Ng.T.H và M.P.Th, khi cố ý chen lấn đứng cạnh Hoa hậu hoàn vũ lúc họ đăng quan để "hiện hình" lên TV,báo chí cho "cả thế giới biết mình là ai" ....Cũng vui! Trong cái thế giới blog, chẳng còn thứ thông tin gì mà họ không viết ra cho mọi người cùng biết...
Khi mình vừa nói ra rằng - Blog, nay mai sẽ được quản lý để làm trong sạch nội dung blog, là có ngay "một trời ý kiến" từ các blogger . Họ cho rằng, đó là cách mơ về nơi xa lắm, nhanh nhất.
Từ khi có blog, mối quan hệ giữa người với người ở cách xa nhau hàng nghìn nghìn cây số cũng trở nên gần gũi nhau hơn, dễ thấu hiểu lòng nhau hơn. Người ở ngoài nước và trong nước vẫn có thể cùng nhau trò chuyện rất thân tình và cũng từ những trang blog, dù ở một góc phòng nhỏ cũng có biết về nhiều sự kiện trên thế giới vừa xảy ra, ngay khi báo chí chưa đưa tin. Rồi biết bao bạn bè tìm đến với nhau, hiểu nhau hơn và thật gần nhau hơn ... Nhưng không thể không nói đến có nhưng blog viết nhảm nhí và dung tục. Nhưng thế mới là đời! Đời thì có xấu có tốt, có thiện có ác, có hay có dở...Những blog đen, chỉ có những người cùng sở thích như nhau mới vào xem.Nếu ai đó, là người không ưa đen, lỡ vào blog đó một lần cũng thoát ra ngay . Mà, "Ngưu tầm ngưu, Mã tầm mã" mà, hơi đâu ép Mã phải thích Ngưu hoặc ngược lại. (Mà có ép cũng chưa chắc đã được).
Không biết, mơi mốt, blog được quản lý rồi các blogger sẽ viết gì ở trỏng và mối thân tình có từ lâu nay giữa các blogger sẽ có màu gì nhỉ? Xanh, đỏ, vàng, đen hay trắng nhách...Chắc ngôn ngữ blog cũng sẽ được "văn phạm hoá" và "chính tả hoá" .Mà, trời ạ, từ "tả hoá" sẽ biến thành "tá hoả" cũng gần nhau thôi. Trong các phương án chấn chỉnh, thì kiểm soát kỹ là phương án dễ nhất và không cần tư duy nhiều.Vất vả! Kiểm soát blog ư? Có thật là , mơ về nơi xa lắm hay không? Chờ hồi sau sẽ rõ.
Monday July 9, 2007 - 12:31am (ICT)
Next Post: thứ 6, 13 Previous Post: Ối giời, MC...
Hôm thứ bảy, bà chị nhờ tôi đi họp một cuộc họp liên quan đến blog, nghe nói có cuộc họp về nội dung "quản lý bolg, nên hay không?"(đại khái tên gọi là thế vì mình không có thư mời ),cuối cùng không tìm ra nơi họp . Thế nhưng vì tìm không ra nơi họp mà lại lỡ "cà ri dê- không ma ki dê màu mè " nên đành đi chơi luôn. Ngồi quán caphê với những blogger nghe họ "điểm blog" tuần qua mà mình cứ ngớ ra .Té ra, từ blog có biết bao chuyện trên trời dưới đất đều được thông tin nhanh như chảo chớp. Ví dụ: Chàng Joe (người Canada), sau khi nhận làm MC cho một chương trình mà anh ta "bị phê bình" -nói âm và ngữ tiếng Việt không chuẩn đã tự bênh vực cái dở của mình bằng bài viết lăng nhăng trên báo và trên blog của anh chàng Tây láu cá này. Rồi chuyện em Lala với cái xe hơi mua bằng tiền ai, đã diễn thời trang lậu ở Korea, bla bla ...Rồi đến chuyện một blog viết về một doanh nhân đi theo đoàn cấp cao sang Mỹ luôn chen đứng cạnh VIP để "hiện hình" trên TV và báo, giống như cái cách bon chen của hoa hậu Ng.T.H và M.P.Th, khi cố ý chen lấn đứng cạnh Hoa hậu hoàn vũ lúc họ đăng quan để "hiện hình" lên TV,báo chí cho "cả thế giới biết mình là ai" ....Cũng vui! Trong cái thế giới blog, chẳng còn thứ thông tin gì mà họ không viết ra cho mọi người cùng biết...
Khi mình vừa nói ra rằng - Blog, nay mai sẽ được quản lý để làm trong sạch nội dung blog, là có ngay "một trời ý kiến" từ các blogger . Họ cho rằng, đó là cách mơ về nơi xa lắm, nhanh nhất.
Từ khi có blog, mối quan hệ giữa người với người ở cách xa nhau hàng nghìn nghìn cây số cũng trở nên gần gũi nhau hơn, dễ thấu hiểu lòng nhau hơn. Người ở ngoài nước và trong nước vẫn có thể cùng nhau trò chuyện rất thân tình và cũng từ những trang blog, dù ở một góc phòng nhỏ cũng có biết về nhiều sự kiện trên thế giới vừa xảy ra, ngay khi báo chí chưa đưa tin. Rồi biết bao bạn bè tìm đến với nhau, hiểu nhau hơn và thật gần nhau hơn ... Nhưng không thể không nói đến có nhưng blog viết nhảm nhí và dung tục. Nhưng thế mới là đời! Đời thì có xấu có tốt, có thiện có ác, có hay có dở...Những blog đen, chỉ có những người cùng sở thích như nhau mới vào xem.Nếu ai đó, là người không ưa đen, lỡ vào blog đó một lần cũng thoát ra ngay . Mà, "Ngưu tầm ngưu, Mã tầm mã" mà, hơi đâu ép Mã phải thích Ngưu hoặc ngược lại. (Mà có ép cũng chưa chắc đã được).
Không biết, mơi mốt, blog được quản lý rồi các blogger sẽ viết gì ở trỏng và mối thân tình có từ lâu nay giữa các blogger sẽ có màu gì nhỉ? Xanh, đỏ, vàng, đen hay trắng nhách...Chắc ngôn ngữ blog cũng sẽ được "văn phạm hoá" và "chính tả hoá" .Mà, trời ạ, từ "tả hoá" sẽ biến thành "tá hoả" cũng gần nhau thôi. Trong các phương án chấn chỉnh, thì kiểm soát kỹ là phương án dễ nhất và không cần tư duy nhiều.Vất vả! Kiểm soát blog ư? Có thật là , mơ về nơi xa lắm hay không? Chờ hồi sau sẽ rõ.
Monday July 9, 2007 - 12:31am (ICT)
Next Post: thứ 6, 13 Previous Post: Ối giời, MC...
Ối giời, MC
Ối giời, MC...
1. Chuyện VN Idol.
Cô gái Nhật Thanh là người được MC Nguyên Vũ chúc mừng đầu tiên vì "được chọn vào vòng trong". Cô gái được hưởng hạnh phúc không biết là bao lâu thì biết mình bị trúng "quả lừa" của MC NV ? Lẽ ra, BTC phải "đền danh dự" cho Nhật Thanh trong sự cố nhầm tên kia và phải để cô vào vòng trong bởi cô "đã bị" xướng tên trên phương tiện thông tin đại chúng với hàng triệu triệu người xem và hẳn là đã được hàng trăm người chúc mừng. Phát thanh viên Thuý Hoa đọc thông báo đính chính xin lỗi khán giả về sự cố trên và thông báo lại kết quả - Do MC xướng nhầm tên thí sinh vào vòng trong, đó là thí sinh Xuân Linh chứ không phải là Nhật Thanh...??!! Hẳn là cô gái đó đã khóc hết nước mắt và rất đau khổ vì hạnh phúc hụt kia . Thế nhưng, sau khi PTV Thuý Hoa đọc thông báo cay đăng kia và chàng MC Nguyên Vũ đã bắt đầu cho một show mới của VN Idol thứ hai một cách bình htường và không nói được một lời tự xin lỗi khán giả và xin lỗi công khai cô gái tên Nhật Thanh trên phương tiện thông tin đại chúng , nơi mà chính cậu ta đã phát ra lời nói sai phạm chết người, về cái lỗi tày đình của mình đã gây ra khiến cô gái kia phải đau khổ, cay đắng vì mừng hụt ...?!
Trước đó cậu MC này cũng đã đùa dai đến quá lố với một thí sinh khác ( hát bài xích lô) khi cậu NV bắt chước Ban giám khảo đánh đu vớ i chữ nghĩa...Đến nỗi MC Thanh Thảo phải nói luôn, thôi anh Vũ đừng đùa với bạn Thảo nữa.... Nhưng cậu ta vẫn cố làm ra vẻ duyên dáng nói tiếp ..." xin mời bạn ...(cô gái mừng ra mặt và định đứng lên ) cứ ngồi yên đấy ..hẹn bạn dịp sau..?!. Nhảm nhí hết biết .
Đây không còn là chuyện ứng xử riêng của MC NV mà còn là văn hoá ứng xử của BTC - Yêu cầu MC xin lỗi công khai cá nhân cô NT và khán giả xem đài (nếu MC không tự giác đề nghị được nói lời xin lỗi công khai )>MC là người phải có ứng xử nhanh và tế nhị khi nói trước hàng triệu người. Tri thức là thứ không thể vay mượn và nghề MC là nghề dễ bị ...lộ sự hiểu biết thật của mình, nhất là khi nói 'live"...
Ơi giời, ám ảnh MC!!!
Friday July 6, 2007 - 12:52am (ICT)
Next Post: Kiểm soat blog - Mơ về nơi xa lắm? Previous Post: Tắm mưa
Comments(2 total)
♥ Min…
Offline
Thiệt tình ko hiểu sao. Con cũng ko ưa gì NV cho lắm!
Sunday July 8, 2007 - 05:08pm (ICT)
Kim N…
Offline IM
mấy thí sinh đi thi THPT chẳng may bị xui xẻo do xe cộ được đặc cách vô luôn, kiểu "Tái ông mất ngựa", nhưng cô nàng NT gặp MC NV thì xui một mạch Vy nhỉ.
Monday July 9, 2007 - 09:20am (ICT)
1. Chuyện VN Idol.
Cô gái Nhật Thanh là người được MC Nguyên Vũ chúc mừng đầu tiên vì "được chọn vào vòng trong". Cô gái được hưởng hạnh phúc không biết là bao lâu thì biết mình bị trúng "quả lừa" của MC NV ? Lẽ ra, BTC phải "đền danh dự" cho Nhật Thanh trong sự cố nhầm tên kia và phải để cô vào vòng trong bởi cô "đã bị" xướng tên trên phương tiện thông tin đại chúng với hàng triệu triệu người xem và hẳn là đã được hàng trăm người chúc mừng. Phát thanh viên Thuý Hoa đọc thông báo đính chính xin lỗi khán giả về sự cố trên và thông báo lại kết quả - Do MC xướng nhầm tên thí sinh vào vòng trong, đó là thí sinh Xuân Linh chứ không phải là Nhật Thanh...??!! Hẳn là cô gái đó đã khóc hết nước mắt và rất đau khổ vì hạnh phúc hụt kia . Thế nhưng, sau khi PTV Thuý Hoa đọc thông báo cay đăng kia và chàng MC Nguyên Vũ đã bắt đầu cho một show mới của VN Idol thứ hai một cách bình htường và không nói được một lời tự xin lỗi khán giả và xin lỗi công khai cô gái tên Nhật Thanh trên phương tiện thông tin đại chúng , nơi mà chính cậu ta đã phát ra lời nói sai phạm chết người, về cái lỗi tày đình của mình đã gây ra khiến cô gái kia phải đau khổ, cay đắng vì mừng hụt ...?!
Trước đó cậu MC này cũng đã đùa dai đến quá lố với một thí sinh khác ( hát bài xích lô) khi cậu NV bắt chước Ban giám khảo đánh đu vớ i chữ nghĩa...Đến nỗi MC Thanh Thảo phải nói luôn, thôi anh Vũ đừng đùa với bạn Thảo nữa.... Nhưng cậu ta vẫn cố làm ra vẻ duyên dáng nói tiếp ..." xin mời bạn ...(cô gái mừng ra mặt và định đứng lên ) cứ ngồi yên đấy ..hẹn bạn dịp sau..?!. Nhảm nhí hết biết .
Đây không còn là chuyện ứng xử riêng của MC NV mà còn là văn hoá ứng xử của BTC - Yêu cầu MC xin lỗi công khai cá nhân cô NT và khán giả xem đài (nếu MC không tự giác đề nghị được nói lời xin lỗi công khai )>MC là người phải có ứng xử nhanh và tế nhị khi nói trước hàng triệu người. Tri thức là thứ không thể vay mượn và nghề MC là nghề dễ bị ...lộ sự hiểu biết thật của mình, nhất là khi nói 'live"...
Ơi giời, ám ảnh MC!!!
Friday July 6, 2007 - 12:52am (ICT)
Next Post: Kiểm soat blog - Mơ về nơi xa lắm? Previous Post: Tắm mưa
Comments(2 total)
♥ Min…
Offline
Thiệt tình ko hiểu sao. Con cũng ko ưa gì NV cho lắm!
Sunday July 8, 2007 - 05:08pm (ICT)
Kim N…
Offline IM
mấy thí sinh đi thi THPT chẳng may bị xui xẻo do xe cộ được đặc cách vô luôn, kiểu "Tái ông mất ngựa", nhưng cô nàng NT gặp MC NV thì xui một mạch Vy nhỉ.
Monday July 9, 2007 - 09:20am (ICT)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)