Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009

mỗi năm đến hè lòng man mác buồn

i
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ...

Thấy hoa phượng nở đỏ bên ngôi trường gần nhà , tôi lại nhớ da diết thời học sinh. Những cây phương già trong sân trường cổ kính Gia Long ngày xưa đẹp rực rỡ khi trổ hoa. Chúng tôi đã từng ngắm và phân tích màu hoa phượng và những "hoa văn" trong cánh phượng suốt những năm trung học. Hoa phượng có màu đỏ thắm và hoa phượng cũng có màu cam rực; nhưng màu nào thì hoa phượng cũng đẹp, rất đẹp. Tôi nhớ Vũng Tàu có con đường Hoa Phượng rực rỡ..
Trong khi tôi và nhiều người mải mê và thích thú với hoa phượng nở mùa hè thì mấy đứa em tôi và bạn tôi lại lo đến xanh mặt. Khổ. Mùa này là mùa mẹ cha lo trường cho con đi học.Năm nào cũng thế, cứ đến mùa hè là tôi cũng nhận được sự uỷ thác của đám em tôi , bạn bè tôi , có khi là mấy cô bạn cũ lo cho cháu ngoại , cháu nội ...Tôi tham gia chạy trường ? Ừ.
Và sự ủy thác có khi tôi làm được có khi không làm được. Năm nay, tình hình trường lớp có vẻ căng lắm. Nhận lời uỷ thác của vài người quen, tôi đi xin chỗ học cho mấy đứa cháu. Mấy thầy hiệu trưởng, trưởng phòng GD, mùa này thường làm việc di động, nên phụ huynh tìm sẽ khó mà gặp được. Cũng khó cho họ khi phải từ chối liên tục các lời yêu cầu, nên , trốn là thượng sách. Tìm không ra thầy, mấy phụ huynh tôi gặp ở trường công và trường điểm nói với nhau giọng chua chát - Khó lắm, có lẽ tại mọi người phản đối vụ tăng học phí nên Sở giáo dục làm căng cho biết mặt đó. Biết vậy , ừ đại cho rồi. . ?! Người khác nói : Khôg được, ừ vậy nào phải ừ một năm mà ừ suốt đời đó bà.
Căng thật...năm học nào cũng thế, cứ đến hè là cha mẹ có con học đầu cấp chạy te tua để tìm một nơi rèn người, dạy chữ tốt cho con mình , hy vọng con cái mình sẽ ngoan, giỏi ..Sáng nay, hai cuộc điện thoại sớm nhờ tôi giúp chỗ học cho hai nhóc vào lớp 6. Chẳng biết nói sao nữa, tôi cũng cảm bất lực và chán nản với các cuộc chạy trường như thế này quá
Ôi "mơ ước bình thường đơn giản thế , sao ngày nay khó thế con ơi", nhiều người đọc thơ lòng như thế, nghe thương thật . Đến bao giờ tình hình giáo dục của nước ta mới khá nhỉ.Chỉ mong , khá bằng ngày xưa tôi còn đi học thôi cũng may cho thế hệ học sinh bây giờ lắm lắm rồi. Ngày xưa, cứ đến tuổi là đi học. Thi vào lớp 6 trường công quả là khó thật. Nhưng đã đậu vào trường công rồi thì cứ yên chí học hết 7 năm trung học (từ lớp 6 đến hết 12) chẳng lo đóng tiền bạc gì hết. Chẳng may rớt trường công ứ? thì đươngnhiên sẽ phải chọn học một trường tư nào đấy. Mà trường tư ngày xưa, có những trường chất lượng dạy học cũng tốt ngang ngửa trường công. Trường tư lại có nhiều giá, phụ huynh tha hồ chọn mà không một lời than phiền, bởi mọi thứ đã theo nếp thế và tiêu chuẩn cũng rất minh bạch, rõ ràng. Còn tiểu học ư? Quên vụ đóng tiền học đi nhé. Thậm chí , tôi còn nhớ rất rõ, hồi đó học tiểu học còn bị "bắt" uống sữa và ăn bánh mì kèm "phô ma" giữa giờ nữa đó chứ. Bây giờ. Nhập nhằng giữa tư công, không minh bạch tiêu chuẩn gì cả khiến mọi người , cứ hè đến là chạy nháo nhào tìm trường cho con học ...
Tôi nhớ câu hát xưa : Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ...Quả thế .

Monday July 16, 2007 - 09:50am (ICT)
Next Post: Tiễn bạn Previous Post: thứ 6, 13
Comments(1 total)

casau…
Offline IM
tuyet lam
Saturday April 19, 2008 - 11:44am (EDT)

Không có nhận xét nào: