Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009

NHÀ CŨ ƠI


Nhà cũ ở đây là Yahoo 360, mà nhà cũ ở đây cũng là căn nhà ngày xưa chúng tôi từng ở những ngày còn cơ hàn và nhỏ dại.
Cái nhà cũ ngày xưa của chúng tôi là một căn nhà nhỏ trong một khu cư xá gần nhà thờ Ba Chuông. Căn nhà bé tí xíu nhưng có cái cửa sổ to với khung sắt là hình con cò đậu trên cành cây. Hình như là cây tre thì phải, tôi nhớ mang máng cái lá tre nhọn hoắt từngmóc rách quần thằng cu con nhà tôi khi nó chun ra chun vào cái cửa sổ ấy. Lần ấy, mẹ tôi đi vắng, khóa trái cửa trước nhốt nó tro ng nhà và bà yên chí rằng nó sẽ phải ở yên trong nhà. Bà nào biết, khi bà đi, nó đã chui ra khỏi nhà bằng cái cửa sổ con cò ấy. Vài lần như thế. Bà thì yên tâm rằng cháu vẫn ở trong nhà khi bà đi vắng. Cháu cũng rất vui vì bà ngoại tin sái cổ thằng cháu vốn nghịch như nó lại chịu ở yên trong nhà suốt thời gian bà đi vắng.
Một lần bà ngoại chạy chợ cũng khóa cửa nhốt nó trong nhà. Thằng cu chỉ chờ có thế chun ra khỏi nhà bằng cửa sổ và đi chơi với bạn. Đang đánh nhau đổ mồ hôi thì bà ngoại bất ngờ quay trở về vì bà để quên món gì đó. Vối vàng quá, nó chun nhanh vào nhà và bị cái lá tre móc rách cái quần và treo nó tòn ten trên khung cửa. Từ đấy bà ngoại mới biết. Khóa cửa ngoài, với nó chẳng ích lợi gì .
Cũng cái cửa số ấy mà có lần bà ngoại bị đau tim, hai anh em thằng cu chun ra chun vào để la cầu cứu và trèo rào để mở cửa để bác sĩ Cường đưa bà đi cấp cứu. Ơn cái cửa sổ con cò ấy thiệt.

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

XIN ĐƯỢC CỞI TRUỒNG

Mỗi chiều bố Tỏi đón con từ nhà trẻ về cơ quan ai cũng thấy kỳ lạ khi thấy cu nhóc cứ chạy thẳng một mạch vào tủ lạnh đập bịch bịch vào cửa. Tiếng đập gấp rút, vội vàng, tiếng thằng nhóc ngọng ngịu "ước ước".
Tôi không hiểu nó ước gì trong cái tủ lạnh?
Thì ra nó nói "nước". Nó khát nước. Ngày nào bố bận đi đón con trễ thì thằng bé khổ sở hơn vì nó nghĩ đến "ước" nhiều hơn. Vì sao?
Nghe nói, cô giáo trong khi chờ trả cháu cố ý không cho cháu uống nước vì sợ nó tè ra quần cô lại phải đi thay quần cho cháu. Mệt. Mất thời gian bởi đến lúc đó, cô chỉ mong trả cháu thậtnhanh để cô còn về nhà. Chấm dứt một ngày quanh quẩn với các cháu để về nhà chăm sóc gia đình, nghỉ ngơi. Lý do chính đáng, nhưng thấy sao nó tàn nhẫn thế nào ấy. Cứ nghĩ lũ trẻ khát nước mà cô giáo đành đoạn không cho nó uống chỉ vì ngại thay quần cho cháu, tôi không có con nhỏ đi học mẫu giáo nhà trẻ, nếu có , tôi sẽ bảo với cô, cứ để các cháu cởi chuồng và cho chúng uống nước đầy đủ. Cha mẹ đến đón con thì cô phát theo một cái quần khô ran cho họ tự mặc cho con họ chứ đừng vì ngại thế mà để chA!u khát nước đến tội. Nhìn tấm ảnh xem thằng cu Tỏi thèm nước như thế nào. Nó uống một mạch hai ly nước mới quay ra cười với mọi người được.
Các cô cứ làm như tôi đề nghị nhé - cho cháu cởi truồng cà trường nhưng đừng cấm các cháu uống nước, khi khát. tàn nhẫn lắm. Nghĩ lại cô đi nuôi dạy trẻ thời giớ sao nhiều chiêu, lắm trò thế nhỉ. Ngán ngẩm!

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2009

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009

giấc mơ màu đỏ

Giấc mơ màu đỏ...

Mùa này Tây bắc và Tây nguyên đã rất lạnh.
Mấy đêm nay, khi ngủ tôi phải mặc áo có tay và phải đắp mền. Đêm qua, khi kéo chiếc mền lên đắp tôi chợt nhớ đến cháu bé ở huyện Mường Ảng, biên giới Tây bắc mà tôi đã gặp và tự dưng, tôi mất ngủ. Cháu bé rất bé, học lớp 2, người dân tộc Khơ Mú phải xuống xã ở trọ để đi học. Cháu bệnh và cô giáo dưới xuôi lên dạy đã đưa cháu về phòng cô ngủ để chăm sóc cháu,vì cô cũng có con trai 4 tuồi phải gửi ở nhà với bà ngoại ở Thái Bình. Cháu được cô chăm sóc, khỏi bệnh nhưng cháu đã hơ nóng khúc nứa trong bếp để nhét vào người cho ...thân nhiệt tăng cao kiểu như còn sốt lắm, đến nỗi nóng quá làm cháu bỏng nhẹ da bụng. Để làm gì? Để được ngủ lại với cái chăn hoa màu đỏ của cô giáo. Căn chòi cháu ở với tấm chăn mỏng te được mẹ chính tay dệt cho bằng sợi chỉ thô không đủ che tấm thân còm cõi của cháu, mùa đông tây bắc. Cháu chỉ mơ có cái chăn màu đỏ ấy mà nào chỉ mình cháu mà nhiều nhiều cháu khác cũng có giấc mơ màu đỏ ấy.
Tớ rất ghét đồ dùng do TQ sản xuất, nhất là từ khi có vụ Hoàng Sa Trường sa tớ đã vứt đồ dùng lỡ mua do TQ làm ra, và đã không mua đồ do TQ sản xuất, các trái cây nghi có nguồn gốc từ TQ, các thứ bánh biếc, mứt miếc, kẹo kiếc do TQ sản xuất. Nhưng thú thật, riêng cái vụ cái mền (chăn) màu hoa đỏ kia cũng của TQ sản xuất, tớ thật ức lòng nhưng chắc phải mua những tấm chăn hoa đỏ của tụi hắn để tặng các cháu khi mùa đông về cho đỡ lạnh . Thiệt mua mà ức

Sunday December 23, 2007 - 08:11pm (ICT)
Next Post: Nhớ...để đừng quên Previous Post: Đừng làm khổ Vàng Anh nữa
Comments(2 total)

NgốCh…
Offline
Thưa Cô, cháu tình cờ đọc được blog của Cô. Cháu rất thích những entry Cô viết. Xin phép Cô cho cháu được add blog của Cô.Cháu không gửi message hay nhắn quick comment cho Cô được, nên đành để tin nhắn trong entry này, mong Cô thông cảm.Cháu chúc Cô một Giáng Sinh vui vẻ và hạnh phúc.
Monday December 24, 2007 - 08:51am (ICT)

Kim N…
Offline IM
Cháu cứ tự "ét" nhe. Chúc cháu mùa Giáng sinh an lành và vui vẻ.
Monday December 24, 2007 - 09:23am (ICT)

bán láng giềng gần mua anh em xa, ngược đời , thà vậy .

Bán láng giềng gần, mua anh em xa

Ông bà ta dạy, "bán anh em xa mua láng giềng gần", chuyến này ta đànhlàm ngược lời dạy ông bà " bán láng giềng gần để mua anh em xa".Mớ bái ông bà , xin tha thứ.
Cái ông láng giềng lá phải lá trái Trung Quốc đành phải bán xới đi thôi, bởi tin cậy vào "tình thương mến thương" của họ là toi ngay. Ông Tần Cương kia lên tiếng yêu cầu chính phủ ta "uôn nắn" cách thể hiện lòng yêu nước của dân ta là bởi họ đã rất bối rối và cũng e ngại khi thấy quan chức Hải quân Hoa Kỳ (Đô đốc Timothy Keating, Tư lệnh Bộ tư lệnh Thái Bình Dương của Hoa Kỳ) đã "hiện hình" trên đất nước "láng giềng" của họ ( đồ khỉ, lúc nào cũng muốn "chôm" đất đai, phá sự ổn định cuộc sống bình yên của láng giềng mà cứ leo lẻo la làng -láng giềng tốt ?!).
Thấy cái cách ông Tần Cương thể hiện quyền uy của nước ông khiến tôi nhớ lại chuyện xóm tôi. Xóm tôi có nhà bác Bộ, bác là võ sư có 5 cậu con trai tolừng lững. Thằng con trai tôi, lâu lâu ị tụi bạn xấu hù doạ kéo đếnđầu xóm để thanh toán, nó chạy về nhà bác kia cầu cứu, và 3 trong 5 anh con trai kia xuất hiện ở giữa xóm với thái độ bênh vực cu con tôi. Thế là bọn giang hồ vặt kia bỏ chạy cúp đuôi. Thôi thì cứ liên tưởng đến người "anh em xa" HK vừa xuất hiện giống như các câu con trai nhà bác Bộ khiến bọn giang hồ không ăn hiếp dễ dàng ta cũng ghét lắm. Nhưng nhắc các bạn nhớ, phải bình tĩnh đừng để Chính phủ ta gặp khó khăn trong ứng xử , đừng để phía TQ có cớ kiếm chuyện làm khó khăn cho nước ta nhé. Và cá cbạn ơi, đừng để ọn xấu lợi dụng diễn đàn của đám đông và lòng nhiệt huyết của thanh niên yêu nước trong sáng đổi màu "làm chính trị" núp bóng sinh viên nghen.

nước mắt đâu chỉ của vàng anh

Nuớc mắt đâu chỉ của Vàng Anh
Như thế là VTV sẽ chính thức ngưng phát sóng bộ phim Nhật ký Vàng Anhvà theo như cácbáo mạng (lại các báo mạng) thì "Vàng Anh" tối nay sẽ nói lời chia tay mọi người trên sóng VTV. Phải ngưng là đúng thôi và lặng đi như thế, có lẽ là điều hay cho cô bé dại dột T.L. Thôi thì, cái giá phải trả cho sự ham vui sớm của các cô bé đời sống mới mà. Có điều, cho dù ra vẻ cứng cỏi thì T.L cũng sẽ co 1những tháng năm khó sống bình yên, từ đây. Mọi chuyện rồi sẽ không khép lại một cách nhẹ nhàng như cô bé nghĩ đâu. Nhất là khi cô gái dám lên đài truyề hình quốc gia nói chuyện ấy như một cảnh quay của đạo diễn Khải Hưng. Mà thật sự, tôi ghê tởm cả hai đạo diễn làm ra vẻ thương cảm T.L, nhưng thật ra họ đang bóp cổ cho cô bé sắp chết chết cho mau thì có. Đạo đức giả!
Thói đời, nỗi buồn người này có thể là niềm vui của người khác; đấy như cogaidolong đã to ve vui mừng thoát "nạn kiếp" trong "giang hồ" vì nhờ Vang Anh xuất hiện một cách đau khổ, cay đắng mà "giang hồ" bỏ quên chuyện lùm xùm của cô ta với PT ?! Buồn nhỉ. Lúc này, không chỉ Vàng Anh khoc mà cha mẹ và nhiều ngườiyêu mến VA cũng muốn khóc...Hãy nhớ đời nhé các cô gái teen thích thử mọi thứ. Và hãy nhớ nhé các cô gái ham chơi trội, chơi nổi, chơi ngu, bài học mà giá phải trả không chỉ là tiền mà là danh dự, cuộc đời và tương lai.
Nhân vụ lùm xùm của Cogaidolong với PT, bạn tôi ở Mỹ mail nói các nhà báo VN dễ bị dụ tham gia trò vớ vỉn của người khác và để họ đẩy pageview len cao vợi vì chuyện tào lao không đâu và vô tình tạo thắng lợi và làm giá cho blog này, bằng những bài viết kể lể công ơn làm việc thiện với nhiều người ..?! thật là "tái ông mất ngựa". Bạn tôi bảo,nếu Yahoo châu Á bình chọn blog cogai..là blog có số pageview cao ngất giống như blog của Joe va Trang Hạ, thì nhảm quá vì hai blog kia pageview cao không phải từ chuyện ruồi bu mà từ chuyện viết đàng hoàng .Thôi đi giang hồ ơi, tỉnh trí lại đi...

Monday October 15, 2007 - 07:32pm (ICT)
Next Post: HẾT THÁNG CÔ HỒN MÀ VẪN CÚNG HÌNH NHÂN THẾ MẠNG Previous Post: Quyền lực của giới truyền thông là thế này ư?
Comments(2 total)

Thạch…
Offline
UI da, không phải chỉ nhờ Vàng Ảnh vàng Anh mà người ta quên vụ "xicangdan" Huong Trà và Phương Thanh thôi đâu, mà "nhờ" cả 2 vụ này đều làm thiên hạ quên mất nỗi khốn khó của đồng bào mình ở miền Trung kìa, đúng là "vớ vỉn" thật.
Tuesday November 6, 2007 - 04:59pm (ICT)

Kim N…
Offline IM
thoi em, neu khong co nhung vu the nay , ai con biet nha bao lam nhung gi dau co chu. Dzay he!
Monday December 10, 2007 - 05:07pm (ICT)

quyền lực của giới truyền thông là thế này ư?

Quyền lực của giới truyền thông là thế này ư?
Tối qua, VTV3 vẫn chiếu phim Nhật ký Vàng Anh nhưng nhiều ở khu nhà tôi ở người đã vội vàng chuyển sang kênh khác vì sợ con họ xem rồi ...Sau tiếng "Xì, xem làm gì cái con quái đản nhỏ ấy" là màn hình chuyển cảnh. Ngồi xem chung với họ, tôi cũng thấy nhạt miệng và đồng ý qua kênh khác. Khổ thân. "Con quái đản nhỏ" ấy là H.T.L là nhân vật Vàng Anh vừa bị tung hình sex lên mạng mà theo nhiều nguồn tin và nhiều blogger thỉ kẻ tung hình ảnh ấy lên mạng là thằng con trai tên V. dart, một bạn trai của T.L đang du học ở Mỹ theo "nguồn" trao đổi và giao lưu văn hoá?! Kẻ được đi học để trao đổi và giao lưu văn hoá với bạn là kẻ khốn nạn thế ư? Có thật bọn con trai hay chơi xấu thế với bạn gái mình không? Nhiêu thông tin cho rằng thằng khốn đưa hình lên vì T.L bỏ nó sang yêu người khác, nhiều tiền hơn hắn, nhưng gia đình hắn quyền to thế cơ mà. Ôi tình yêu thời điên dại!
Nhưng quái đản hơn lại là những tờ báo đưa thông tin này lên báo VTConline, DT,... thậm chí VTCO còn đưa cả hình ảnh với khuôn mặt nữ nghệch người ra nữa chứ.Để làm gì nhỉ? Thật xấu hổ ôi đồng nghiệp của tôi. Thôi từ nay, tôi sẽ không thèm xem kênh VTC nữa, tôi sẽ xoá bỏ kênh TV này trong trí nhớ tôi thôi. Chuyện Y.Vy thì chỉ tung hê lên mạng trôi nổi, còn T.L thì lại "bị" báo chí lôi từ mạng trôi nổi vào báo để "đồ lại" công khai mới ghê chứ.
Nhân đây lại nói về chuyện nhà báo và blog. Hiện nhiều nhà báo có blog và họ đưa một phần suy nghĩ vào blog. Tôi thấy nhiều nhà báo dùng blog để nói xấu người này, bôi nhọ người khác và thậm chí dùng blog để suy diễn, xuyên tạc sự việc, vụ việc nói cho được phần mình, nói theo cách không mấy lành mạnh...để câu pageview. Đã có vài nhà báo trẻ nói với tôi với giọng không vui,nếu không muốn nói là họ đang "mất nhuệ khí" :"Khi nhà báo lợi dụng "vai trò, vị trí" của nhà báo để nói xấu người khác, bêu rếu chuyện riêng tư phòng the của người khác để câu pageview" thì sao?
"Sao" đầu tiên là họ sẽ không có giấc ngủ bình yên sau một ngày rình rập làm chuyện hại người, "sao" thứ hai là họ sẽ tự lật mặt thật của mình cho mọi người xem sau kính, sau mũ là khuôn mặt thế nào, "sao" thứ ba, đó là họ đang tự cách ly họ với lòng tự trọng trong họ. Và, họ chính là người sẽ "hiểu" và "cảm" rõ nhất câu nói "Gậy ông đập lưng ông" !
Trong Blog, cogaidolong đã nói cô có hẳn một "hội nhà báo tử tế" để chống lại .... Tôi đâm hoảng , vì các nhà báo bây giờ lập hội để cùng "hùa" nhau đấu đá, trù dập, nâng đỡ theo bè cánh ư? Các nhà báo không hề có chính kiến nào của riêng mình trước sự kiện ? Các nhà báo không thèm theo tôn chỉ mục đích của báo mình mà chỉ "viết hùa" theo ý đồ "nâng-đạp" của hội riêng? Có bao nhiêu "nhà báo" không thẻ trong "hội" ấy nhỉ? Và sẽ có bao nhiêu thông tin thật, bao nhiêu thông tin giả được đưa ra từ "hội' ấy?
Cái tầm của các nhà báo làm blog được tính bằng số ngườ i truy cập nhiều hay ít ư? Không dám đâu. Blog là để thư giãn, xả tress bằng con chữ và vui vẻ yêu đời hơn bởi những comment dễ thương. Con số pageview nhiều, ít còn tuỳ vào chuyện mà blogger viết ra chuyện gì. Có người viết trên báo không được nên báng bổ người khác, bêu rếu, chửi cạnh chửi khoé ngừơi ta trên blog của mình.
Tôi xin thưa, tôi không dám quơ đũa cả nắm - ai có pageview cao là do viết chuyện "tám" đâu nhe ? Nhiều blog có số truy cập cao ngất mà họ đâu cần đưa chuyện "tám", họ đưa chuyện "chín" đàng hoàng lên blog; như blog của VMC,...tôi rất thích cách viết của anh, chừng mực trong chữ nghĩa, thâm thúy trong ý chữ và pageview cũng thuộc hàng cao thủ.
Mới đây,đồng nghiệp lớn tuổi của tôi nhắc đến vụ nhạc sĩ Đ.Q tự tử vì chịu không nổi sức ép của công luận, hàng xóm qua bài viết của vài "cây viết" VHVN mà trong thư tuyệt mạng để lại, anh đã nhắc đến tên vài "nhà báo" đã đẩy anh đến con đường cụt (mà thật ra, hầu hết những người ấy chỉ là ctv thôi) .. Có nhiều CTV rất tâm huyết với nghề, yêu nghề hơn nhiều PV và sống đàng hoàng hơn nhiều nhiều PV, nhưng tiếc thay, đó chỉ là số ít. Số ctv còn lại,(buồn thay lại chiếm đa số) trẻ tuổi thích hào quang của nghề, thích nổi tiếng nhanh bằng cách "bẹo" tin chỗ này mộ t tí, "bẹo" tiền nơi khác một tí ...Ôi, các "bẹo báo". Buồn thật.

Saturday October 13, 2007 - 08:38am (ICT)
Next Post: Nuớc mắt đâu chỉ của Vàng Anh Previous Post: Vạ ...chữ hay ngộ chữ?
Comments(5 total)

Dung …
Offline IM
chi' li', chi' li', chi' li' co oi
Saturday October 13, 2007 - 08:57am (ICT)

Ginola
Offline
Thật ra người viết báo khẳng định nghề nghiệp của mình qua bài viết và cái tâm của mình nhiều hơn là cái thẻ vô tri, phải không cô?
Saturday October 13, 2007 - 04:23pm (ICT)

Kim N…
Offline IM
Cái thẻ nhà báo dùng để lên máy bay khi ...mất CMND, cái tâm dùng để đi vào giấc ngủ bình yên, cái tầm nhà báo được đó bằng thái độ của bạn đọc và đồng nghiệp với ta lúc "đương thời" qua bài viết và lối sống, cái tâm và cái tầm càng chính xác khi ta không còn thẻ nhà báo để dùng và dù về hưu mà vẫn có báo mời ta cộng tác bài vở. Đồng ý thế không các nhà báo trẻ?
Sunday October 14, 2007 - 12:06am (ICT)

Kim N…
Offline IM
Ginola à, chuyện cái thẻ nhà báo với những người viết báo sẽ không liên quan gì đến nhau nếu như các cơ quan mình đến làm việc không đòi xem cái thẻ ấy. Cô rất nể nhiều phóng viên trẻ chưa ( chỉ là thời gian thôi)có thẻ nhưng hành xử đĩnh đạc từ bài tới ngoài đời thường, do vậy, mong Gi hiểu cho là "cái áo không làm nên nhà tu" nhé.
Sunday October 14, 2007 - 12:27am (ICT)

Ginola
Offline
Vâng đúng vậy!
Monday October 15, 2007 - 01:09am (ICT)

Vạ chữ hay ngộ chữ

Vạ ...chữ hay ngộ chữ?
Mấy ngày qua nhiều blogger và mộtsố tờ báo đã tham gia chuyện scandal giữa cogaidolong va Phương Thanh. Dù có đôi khi tôi thật sự ghét cái cách ứng xử và cái nết ăn nói của cô Hương Trà , nhưng vẫn phải công nhận cô là cây viết tốt và năng nổ trong lĩnh vực VHVN mà tư duy sự việc của cô không phảiphóng viên VHVN nào cũng có. (Dù đôi khi rất ngang trái)?!
Còn chuyện blog và những entry?
Thật ra chẳng có gì mà phải làm ầm ĩ lên như thế. Càng làm ầm thì vô tình mọi người lại bị lôi vào chuyện quảng bá tên tuổi ca sĩ và càng giúp họ lấy lại tên tuổi thời thanh xuân. Nói thật, chuyện thích hay ghét một ca sĩ hay nhiều ca sĩ, nghệ sĩ diễn viên nào đó là quyền riêng tư mỗi người. Không thể vì tôi ghét anh hay chị mà tôi bị kiện thưa hay bị "bụp", nhất là khi cogaidolong viết tên nhân vật trên bolg là "Cờ" cơ mà. Lấy gì chứng minh"Cờ là Phương Thanh", dẫn chứng bằng mấy chi tiết của liveshow trong entry đó chăng? Tại toà, người ta trọng chứng chứ không trọng cung, mà chứng cứ để buộc tội Cogaidolong , trước toà, xem ra rất mong manh. Mà, các ca sĩ, nghệ sĩ bây giờ khó tính quá nhỉ. Thật may, tôi không viết về giới họ, nếu không tôi sẽ bị kiện gấp nhiều lần Hương Trà nữa kia bởi một khi tôi đã viết thì viết thật,viết huỵch tẹt chứ không viết cà lơ phất phơ như HT để bị kiện. Như ca sĩ Nguyên Vũ, tôi nói tôi không thích cậu này trong vai trò MC vì cậu nói lung tung quá, nhạt nhẽo và không duyên dùng gì hết, ví dụ như trong VN Idol, cậu này xướng tên người được vào vòng trong sai bét. khiến cô gái kia đau khổ và mừng hụt, vậy rồi có kiện thưa gì đâu.Thế tôi nói về ca sĩ NV như vậy liệu có bị kiện không nhỉ? hẳn ca sĩ NV chẳng dư hơi và chẳng dại gì đi kiện tôi, bởi đólà sự thật mà hàng triệu triệu người cùng biết, tôi không suy diễn thêm và cũng cẳng viết là cậu X... Chuyện ruồi bu trên blog mà đòi kiện tụng nhau nháo nhào ở trên có phải là một trong nhiều chiêu thức "làm nóng" lại tên tuổi vừa hạ nhiệt trong làng giải trí không nhỉ? Viết ba lăng nhăng về ngườii này, người nọ kiểuta là "đỉnh đỉnh đại nhân", có phải là cách làm giá cho tên tuổi blog ? Từ chuyện này, tôi ngộ ra một điều và khuyên mọi người cùng khuyên chính tôi, cách tốt nhất, thôi đừng đi xem ca nhạc, và nếu là ca sĩ, diễn viên nào mình thấy ...không thích thì hễ thấy họ đằng xa mình phải "bùng" ngay thôi kẻo vạ vào thân. Biết đâu, họ đứng cạnh mình rồi bất chợt la làng vì nghe tiếng mình thở dài nặng , to và dài kèm ..ho, họ lại kiện mình chửi thề và vu rằng phun nước miếng vào...chân họ rồi kiện tè le thì sao? Thôi thôi, kể từ nay em xin mớ bái và lùi thật xa các ca sĩ, nghệ sĩ ...Chẳng biết các ca sĩ nghệ sĩ khác nghĩ gì về vụ này nhỉ, sao các báokhông đi hỏi Mr Đàm , bạn thâncủa Chanh xem Mr ấy nghĩ gì về vụ kiện này, không đi hỏi Mỹ Tâm , một ca sĩ vẫn đang còn ở đỉnh cao xem cô nghĩ gì về chiêu thức này, không hỏi Quang Dũng xem chuyện này giới ca sĩ gọi chuyện này là gì...Chán thật, chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ, tốn giấy bút nhiều quá . Tôi chỉ gửi đến Cogaidolong một câu nói người xưa "lùi một bước trời cao đất rộng" để suy ngẫm

Thursday October 11, 2007 - 10:03am (ICT)
Next Post: Quyền lực của giới truyền thông là thế này ư? Previous Post: Nước mắt nào cũng mặn như nhau
Comments(4 total)

Ginola
Offline
Vậy với trường hợp người ta lợi dụng chức nghiệp của nhà báo để đưa thông tin đời tư người nổi tiếng lên blog hòng câu pageview thì sao hả cô?
Thursday October 11, 2007 - 10:55am (ICT)

CU TOi
Offline
Chi ly.
Thursday October 11, 2007 - 02:16am (EDT)

Kim N…
Offline IM
@Ginola ơi, những người cố câu pageview bằng những thông tin giựt gân kiểu ấy thì sẽ hiểu hết nghĩa của câu "gậy ông đập lưng ông" hơn ai hết
Thursday October 11, 2007 - 02:01pm (ICT)

Ginola
Offline
Vậy có lẽ giờ đây "gậy ông" đã "đập" rồi!
Thursday October 11, 2007 - 02:57pm (ICT)

nước mắt nào cũng mặn như nhau

Nước mắt nào cũng mặn như nhau

Cơ quan tôi mới thu tiền đóng góp cho nạn nhân sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ.
Mỗi người vài ba chục ngàn, chỉ là tình nghĩa. Thế nhưng, tôi cứ ray rứt , mãi về chuyện đóng tiền này, tôi muốn và tôi ước gì mình có quyền chuyển thật nhanh số tiền kia thành gạo,muối, sữa áo quần chăn màn cho bà con vùng lũ, bởi, vủng bắc trung bộ mùa này đã vào mùa rét. Với kinh nghiệm của hàng chục chuyến đi viết trong bão lũ, tôi hiểu, cơn rét thật ghê ghớm nếu bụng ta đói, do vậy, rất cần những chuyến cứu trợ khẩn cấp chuyển đến bà con, càng nhanh càng tốt.
Nhân chuyện đóng góp tiền của mọi người, mọi đơn vị hảo tâm, tôi muốn nói thêm:
1. Nạn nhân trong vụ sự cố cầu Cần Thơ hiện đã được rấ rất nhiều người hảo tâm giúp, có lẽ do sự cố quá bất ngờ nên ai cũng thấy lòng mình đau và với lòng hào hiệp và trái tim đồng cảm, mọi người đã đóng góp, rất nhanh và số tiền ấy, hiện đã khá nhiều. Theo tính toán của nhiều người, mỗi nạn nhân trong vụ cầu Cần Thơ sẽ nhận khoảng hơn 100 triệu, nếu tính đủ cả các khoản tiền bảo hiểm và phia nhà thầu Nhật bồi thường và từ các nguồn của những nhà hảo tâm đóng góp. Dĩ nhiên, mạng người là rấ rất quan trọng, tiền không thể đổi cho sự mất mát người thân. Nhưng ở đây tôi muốn nói đến hcuyện cũng chết người trong vụ cầu Cần Thơ, nhưng người nhà nạn nhân phía bắc và trung thì chỉ nhận được sự chia sẻ nỗi mất mát ấy trên báo (?!), họ chưa nhận được sự hỗ trợ bao nhiêu từ những đồng tiền nhân ái sẻ chia như bà con ở Vĩnh Long. Bao nhiêu nhà hảo tâm ào ào chạy vội về Cần Thơ, Vĩnh Long mà quên đi nỗi đau và nước mắt của những gia đình nạn nhân phía bắc, trung . Nướ mắt khóc người thân của bất kỳ ai cũng mặn như nhau. Xin hãy nhớ đến những nỗi đau của những bà mẹ khóc con, vợ khóc chồng, con khóc cha trong sự cô quạnh lặng lẽ ở nơi rất xa với cây cầu Cần Thơ!
2. Trong khi nỗi bàng hoàng của vụ sập cầu chưa nguôi ngoai thì đến nỗi hoảng sợ của dân các tỉnh bắc trung bộ bị bão, lũ Lekima hoành hành. Cũng có người chết, cũng bao nhà tan cửa nát, thiệt hại to lớn về vật chất cũng kéo theo hệ luỵ khốn khó, bi thương cho bao gia đình, nhưng sự trợ giúp của cộng đồng xem ra nhạt và ít gấp gáp hơn vụ cầu Cần Thơ. Có phải vì bão lũ xãy ra thường xuyên quá nên sự thương cảm cũng đã chai? Có phải vì dân ở khu miền Trung, bắc trung bộ quen bị bão lũ hành nên ta ngỡ bà con ta ít đau đớn và khốn khổ? Có phải vì năm nào ta cũng đóng góp tiền giúp bão lũ nên ta cũng ...quen không thấy cần gấp gáp gì?
Thưa không phải thế và xin đừng nghĩ thế.
Nỗi đau và nỗi cay dắng của những ngừơi chưa kịp "khoẻ" sau cơn lũ này đã phải trố mắt , nghiến răng chịu thêm cơn lũ bão mới ...Họ kiệt quệ và có lẽ, họ chẳng còn nước mắt khóc đến oằn người bởi họ phải cam chịu thôi vì tai hoạ đến với họ do trời làm mà "nhà trời" thì không mua bảo hiểm cho dân vùng lũ bao giờ.
Sự cố cầu Cần Thơ gia đình các nạn nhân còn được hưởng một số khoản đến bù, (xin nhắc lại, dù những đồng tiền này không ai muốn nhận) từ nhà thầu Nhật, nhà thầu tự thuê lao động và Bộ GTVT chịu trách nhiệm cùng nhà bảo hiểm, nhưng những người già em bé ở vùng bão lũ cũng có những gia đình mất người thân, nhà cửa đã không còn gì, thóc lúa hoa màu hư hại hết, và, họ trắng tay bởi kẻ gây ra họa lớn ấy là ông trời! Ông trời không thể trả tiền thật cho những người bị hại. Nạn nhân trong các cơn bão lũ kinh hoàng chẳng biết bắt đền ai, cũng chẳng ai cúi đầu xin lỗi trước những nạn nhân chết bởi bão lũ...Và vì thế, họ đành ngậm ngùi , tự xoay trở sinh tồn trong nỗi đau mất mát người thân và những thứ thiết yếu trong cuộc sống ...Xin mọi người hãy cùng hướng về vùng bão lũ, quyên góp cũng gấp gáp như vụ cầu Cần Thơ, để chia sẻ nỗi khó khăn màn trời chiếu đất, đói cơm thiếu áo của hàng ngàn người dân nghèo, kể từ nay, bởi nhà sập, lúa trôi...
Trong cơn bão lũ, có thanh niên tên Hà đã hy sinh khi cứu 2 em nhỏ thoát hố xoáy nước . Xin cúi đầu trước hành vi hào hiệp của anh thanh niên ấy. Và, tôi nghĩ - nước mắt mất mát người thân và nước mắt khóc cho tương lai mờ mịt của gia đình và nứoc mắt khổ đau của bất kỳ ai cũng mặn như nhau ...xin hãy sẻ chia.

Sunday October 7, 2007 - 01:49am (ICT)
Next Post: Vạ ...chữ hay ngộ chữ?

từ người đương thời thành người hết thời

TỪ NGƯỜI ĐƯƠNG THỜI THÀNH NGƯỜI HẾT THỜI
Hôm rồi, cháu tôi đi công tác H.Tây, về quê thày Khoa "dũng cảm" ngày nào từng nổi đình nổi đám về chuyện chống tiêu cựccó kể một chuyện, rất buồn.
Chuyện thế này- Sau khi thày Khoa "phựt" sáng trên nền trời giáo dục vốn âm u của ta vì được che chắn bởi các quan thày tiêu cực. Thày Khoa trở thành hiện tượng "sáng" của nền giáo dục vì sự trung thực và dũng cảm của thày. Thế rồi cả Bộ trưởng mới nhậm chức cũng sắp xếp vội thời gian về quê thày thăm, động viên. Thày Khoa trở thành nhân vật "hot" được các phương tiện truyền thông quan tâm , chăm sóc mọi chuyện và hình ảnh thày xuất hiện trên các báo đài nhiều nhiều lần.
Thày Khoa trở thành người đương thời double. Có nghĩa là sau chương trình NĐT, thày Khoa lại được bình chọn là NĐT "hot" nhất năm .
Từ những bài báo tung hê , ca ngợi thày đủ chuyện , rồi chẳng biết ai "dùi" thày và thày dũng cảm tự ứng cử Đại biểu Quốc hội . Rốt cuộc, thày phải buồn tái tê trước sự thật bẽ bàng - chẳng ai bỏ phiếu cho thày, ngoài thày! Khi thày đi gác thi, vi phạm nho nhỏ cũng bị Chủ tịch HĐthi cố tình lập biên bản. Rồi những tp72 báo trước kia từng tung hô, khen ngợi thày quay trở lại đăng hình thày Khoa bị lập biên bản , trong khi có 3 thày giáo khác cũng bị lập bier6n bản trong HĐ thi ấy mà "không được" báo chi đưa tin kèm ảnh gì hết ?!!Hàng xóm cũng thưa sang nhà thày chơi vì sợ ...liên lụy. Bạn vợ thày cũng ngại tâm sự chuyện này, chuyện nọ vì sợ thày lại "đưa ra ánh sáng" !!!
Bi kịch với người đương thời vẫn tiếp tục xảy ra, khi con thày đi học hiệu trưởng không nhận vì sợ con thày về kể chuyện gì đó, thày lại đi lật tẩy chuyên trong trường với báo chí thì sao...Sao lúc này, chẳng báo nào đấu tranh giúp thày cả. Cuối cùng, bác Bộ trưởng phải có ý kiến con thày Khoa mới được đi học! Bi kịch chưa? Đấu tranh để cuối cùng cay đắng, bẽ bàng thế sao?
Tôi không hiểu cảm giác lúc này của thày Khoa- đang là người đương thời đã trở thành người hết thời ra sao nhỉ? Chắc cay đắng lắm. Những nhà báo trước kia từng theo "sát" thày Khoa sao bây giờ không ủng hộ thày nữa? Nói cho cùng, bác Bộ trưởng phải quan tâm đến thày Khoa nhiều hơn, bởi từ chuyện đấu tranh chống tiêu cực trong thi cử của thày Khoa mà Bộ trưởng có ngay tiêu chí hành động hợp lòng dân khi mà bác vừa chân ướt chân ráo từ UBNDTP ra nhập cuộc trong Chính phủ. Với tôi, dù muốn dù không, thày KHoa phải được chính Bộ giáo dục, các báo đã viết về cuộc đấu tranh của thày với những cuộc thi cử đen đúa thày phải bảo vệ thày và gia đình để có cuộc sống bình yên bởi chính thày đã đốt lên ngọn lửa hy vọng cho ngành giáo dục bằng chính cuộc sống bình yên của thày và vợ con thày. Dưng không, tôi đâm ngại chuyện đấu tranh, bởi đấu tranh xong biết tránh đâu cho yên ...

Monday September 17, 2007 - 03:04pm (ICT)
Next Post: Nước mắt nào cũng mặn như nhau Previous Post: NỖi đau màu ..nước tương