Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009

nước mắt nào cũng mặn như nhau

Nước mắt nào cũng mặn như nhau

Cơ quan tôi mới thu tiền đóng góp cho nạn nhân sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ.
Mỗi người vài ba chục ngàn, chỉ là tình nghĩa. Thế nhưng, tôi cứ ray rứt , mãi về chuyện đóng tiền này, tôi muốn và tôi ước gì mình có quyền chuyển thật nhanh số tiền kia thành gạo,muối, sữa áo quần chăn màn cho bà con vùng lũ, bởi, vủng bắc trung bộ mùa này đã vào mùa rét. Với kinh nghiệm của hàng chục chuyến đi viết trong bão lũ, tôi hiểu, cơn rét thật ghê ghớm nếu bụng ta đói, do vậy, rất cần những chuyến cứu trợ khẩn cấp chuyển đến bà con, càng nhanh càng tốt.
Nhân chuyện đóng góp tiền của mọi người, mọi đơn vị hảo tâm, tôi muốn nói thêm:
1. Nạn nhân trong vụ sự cố cầu Cần Thơ hiện đã được rấ rất nhiều người hảo tâm giúp, có lẽ do sự cố quá bất ngờ nên ai cũng thấy lòng mình đau và với lòng hào hiệp và trái tim đồng cảm, mọi người đã đóng góp, rất nhanh và số tiền ấy, hiện đã khá nhiều. Theo tính toán của nhiều người, mỗi nạn nhân trong vụ cầu Cần Thơ sẽ nhận khoảng hơn 100 triệu, nếu tính đủ cả các khoản tiền bảo hiểm và phia nhà thầu Nhật bồi thường và từ các nguồn của những nhà hảo tâm đóng góp. Dĩ nhiên, mạng người là rấ rất quan trọng, tiền không thể đổi cho sự mất mát người thân. Nhưng ở đây tôi muốn nói đến hcuyện cũng chết người trong vụ cầu Cần Thơ, nhưng người nhà nạn nhân phía bắc và trung thì chỉ nhận được sự chia sẻ nỗi mất mát ấy trên báo (?!), họ chưa nhận được sự hỗ trợ bao nhiêu từ những đồng tiền nhân ái sẻ chia như bà con ở Vĩnh Long. Bao nhiêu nhà hảo tâm ào ào chạy vội về Cần Thơ, Vĩnh Long mà quên đi nỗi đau và nước mắt của những gia đình nạn nhân phía bắc, trung . Nướ mắt khóc người thân của bất kỳ ai cũng mặn như nhau. Xin hãy nhớ đến những nỗi đau của những bà mẹ khóc con, vợ khóc chồng, con khóc cha trong sự cô quạnh lặng lẽ ở nơi rất xa với cây cầu Cần Thơ!
2. Trong khi nỗi bàng hoàng của vụ sập cầu chưa nguôi ngoai thì đến nỗi hoảng sợ của dân các tỉnh bắc trung bộ bị bão, lũ Lekima hoành hành. Cũng có người chết, cũng bao nhà tan cửa nát, thiệt hại to lớn về vật chất cũng kéo theo hệ luỵ khốn khó, bi thương cho bao gia đình, nhưng sự trợ giúp của cộng đồng xem ra nhạt và ít gấp gáp hơn vụ cầu Cần Thơ. Có phải vì bão lũ xãy ra thường xuyên quá nên sự thương cảm cũng đã chai? Có phải vì dân ở khu miền Trung, bắc trung bộ quen bị bão lũ hành nên ta ngỡ bà con ta ít đau đớn và khốn khổ? Có phải vì năm nào ta cũng đóng góp tiền giúp bão lũ nên ta cũng ...quen không thấy cần gấp gáp gì?
Thưa không phải thế và xin đừng nghĩ thế.
Nỗi đau và nỗi cay dắng của những ngừơi chưa kịp "khoẻ" sau cơn lũ này đã phải trố mắt , nghiến răng chịu thêm cơn lũ bão mới ...Họ kiệt quệ và có lẽ, họ chẳng còn nước mắt khóc đến oằn người bởi họ phải cam chịu thôi vì tai hoạ đến với họ do trời làm mà "nhà trời" thì không mua bảo hiểm cho dân vùng lũ bao giờ.
Sự cố cầu Cần Thơ gia đình các nạn nhân còn được hưởng một số khoản đến bù, (xin nhắc lại, dù những đồng tiền này không ai muốn nhận) từ nhà thầu Nhật, nhà thầu tự thuê lao động và Bộ GTVT chịu trách nhiệm cùng nhà bảo hiểm, nhưng những người già em bé ở vùng bão lũ cũng có những gia đình mất người thân, nhà cửa đã không còn gì, thóc lúa hoa màu hư hại hết, và, họ trắng tay bởi kẻ gây ra họa lớn ấy là ông trời! Ông trời không thể trả tiền thật cho những người bị hại. Nạn nhân trong các cơn bão lũ kinh hoàng chẳng biết bắt đền ai, cũng chẳng ai cúi đầu xin lỗi trước những nạn nhân chết bởi bão lũ...Và vì thế, họ đành ngậm ngùi , tự xoay trở sinh tồn trong nỗi đau mất mát người thân và những thứ thiết yếu trong cuộc sống ...Xin mọi người hãy cùng hướng về vùng bão lũ, quyên góp cũng gấp gáp như vụ cầu Cần Thơ, để chia sẻ nỗi khó khăn màn trời chiếu đất, đói cơm thiếu áo của hàng ngàn người dân nghèo, kể từ nay, bởi nhà sập, lúa trôi...
Trong cơn bão lũ, có thanh niên tên Hà đã hy sinh khi cứu 2 em nhỏ thoát hố xoáy nước . Xin cúi đầu trước hành vi hào hiệp của anh thanh niên ấy. Và, tôi nghĩ - nước mắt mất mát người thân và nước mắt khóc cho tương lai mờ mịt của gia đình và nứoc mắt khổ đau của bất kỳ ai cũng mặn như nhau ...xin hãy sẻ chia.

Sunday October 7, 2007 - 01:49am (ICT)
Next Post: Vạ ...chữ hay ngộ chữ?

Không có nhận xét nào: