Chuyện Quốc hội không thông qua việc vay tiền ODA của Nhậtđể làm đường ca0 tốc được dại đa số nhân dân đồng tình. Nhưng cũng có những người không đồng tình .Họ không đồng tình vì nhiều lý do.
Thế nhưng có thông tin phía chủ nợ quyết cho chúng ta vay bằng được. Thật đấy
Họ sẽ tung tiền ra mua nút bấm Ok của các đại biểu QH. Họ bán cho ta được sản phẩm tàu và đường chạy tàu cao tốc là họ được nhiều thứ lợi nhuận. Các nước tiên tiến và giàu không ai đi vay ODA, nhất là ODA của các bác xứ mặt trời. Sau khi bên ta đồng ý làm đường cao tốc thì phải mua từ A-Z cua loại tàu ấy. TRong khi VN đang gào lên ta mua công nghệ chứ không mua quyền sử dụng tàu. Còn lâu nhé. Các bác xứ mặt trời sẽ bán cho ta sản phẩm là đường ray, con tàu, người điều hành, nhân viên bảo trì, kỹ sư lắp đặt,..tóm lại là sẽ đưa người có kỹ thuật cao lẫn kỹ thuật thấp sang bên ta để làm chuyện tàu chạy trên cao ấy. Bù lại, phía VN phải đáp ứng cho phía chủ nợ một số điềukhoản mà hiện nay chưa biết là những thứ gì để đổi lấy đường cao tốc ấy.
Hãy nhớ họ cho vay chứ không cho không ta đâu nhé. Hãy nhớ VN bây giờ đã là nước đang phát triển nên WB và IMF bắt đầu tính sổ VN những món nợ đã vay trước kia. Hãy nhớ để chạy nhanh ù ù con cháu chúng ta sẽ phải è lưng ra trả nợ cÁC chú ông vay hôm nay . Tại sao chúng ta không sử dụng 1/1000 tiền làm đường cao tốc để sửa sang nâng cấp đường rầy xe lửa cho thiệt ngon để phục vụ nhân dân ? Tại sao không dùng tiền vay ấy làm những con đường "ngon vừa" như free way đến Trung lương thôi ...
Hãy nhớ đến món nợ 2.000 người dân chết đói vì quân đội Nhật bắt dân ta nhổ lúa trồng đay năm Dậu xa xưa . Hãy nhớ chuyện cay đắng ngày xưa ...để đừng quên để có cách ứng xử đúng nhất hôm nay. Và hãy nhớ, đường cao tốc không phải là món quà tặng không của xứ mặt trời đâu nhé... Đừng vội vay mượn những khoản tiền thật lớn để mua son phấn, áo gấm để đi chợ đêm nhà quê nhé ccác bác đại biểu QH.
Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010
Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2010
Ngày nhà báo, nói lan man kể tràn lan
Hôm nay, 20/6. Lẽ ra ngày mai tôi mới viết nhưng hình như là nếu giỗ thường cúng trước 1 ngày?
Ngày nhà báo, dĩ nhiên dành cho các nhà báo .
Tôi đã 21 lần được đón ngày giỗ của nghề và hình như, sự hào hứng của tôi giảm theo hàng năm và sự trăn trở của tội lại tăng theo từng năm.
Tôi nhớ cái lần đầu tiên có cảm giác mình là nhân vật chính đó là năm 1989. Hôm ấy, tôi không để ý đó là ngày 21/6. Sáng tôi vào báo, dựng xe xong thấy anh Q. Vĩnh phóng ra tặng một cành hoa hồng và "ôm hôn thảm thiết"( gọi là ôm hôn thảm thiết là chính xác hơn thắm thiết bởi cành hồng nhiều gai đã đam vào tay tôi trong khi ông anh yêu quý đang ghì mình vào người để thể hiện sự quan tâm đến đàn em!) , loáng thoáng qua vai anh Vĩnh thấy anh L.Đ. Triều cũng cầm một bông hoa phóng ra tặng cho một phóng viên nữ vừa bước vào sân cơ quan...Tỉnh người ra nhìn thấy hai ông anh mỗi ông có một "sô" đựng bông hồng để dành tặng các nhà báo nữ. Tình cảm của những người làm báo ngày xưa đối với nhau thật dễ thương và tình cảm. Năm ấy, sau khi tôi thôi nhiệm vụ phụ trách bản Tin GV vào làm PV tập sự của báo Tuổi Trẻ.
Rồi sau đó, tôi về công tác ở báo khác cho đến hôm nay.
Những năm đầu làm báo chuyên nghiệp , ngày Nhà báo bao giờ cũng là ngày hội thật sự với những người làm báo. Ngày ấy, (sao tôi cứ phải sống với những ngày ấy nhỉ?) các nhà báo đến các đơn vị, các quận huyện mình quen, mình phụ trách để ăn uống một bữa và trong bữa ấy là những anh em các báo gặp nhau và gặp chủ nhà để nhắc những chuyện vui trong năm qua và đó cũng là ịp để chủ nhà than phiền một tí về nỗi oan ức nếu có trong mấy bài viết của các PV..và những lý bia sẽ giải tỏa tất cả. Mà giải tỏa nhanh là đúng thôi, bởi người viết ngày ấy, nếu có đoạn nào chưa đúng với bản chất vụ việc là do ngộ nhận khách quan, là do thiếu sót khách quan ..chứ bây giờ...sai sót nếu có, nói tốt quá sự thật một cách lợm giọng trong nhiều bài báo nhiều khi lại do yếu tố chủ quan. Thiệt đó, nhiều lý do chủ quan để họ làm thế lắm. Mỗi nhà báo ra về đều có một phong bì cầm tay, ngày ấy (lại ngày ấy) chỉ 100-200.000đ là sộp lắm rồi (chứ không như bây giờ nhiều đơn vị tính bằng USD) nhưng hào hứng lắm. Sau những cuộc giao lưu ngày nhà báo như thế, quan hệ của những nhà báo trẻ như tôi ngày ấy được mở rộng dần nhưng chúng tôi cũng hiểu ra rằng, trên chúng tôi còn nhiều đại tỷ, đại ca trong làng báo và xếp tôi luôn nhắc chúng tôi cách ứng xử, về sự trật tự của làng báo. Chúng tôi phải biết cách ứng xử đúng mực với các anh, các chị "chiếu trên". Và thế hệ chúng tôi được xem là ngoan trong ứng xử. Đối với các anh chị vào báo trước, lớn tuổi lớn tên hơn là "tụi nhỏ" như tui ngày ấy phải "thiệp" ngay dù đôi khi bị xử ép, xử có oan chút chút ...Nhưng chúng tôi rất vui vì các anh, chị xem chúng tôi là em út thật sự mới mắng, mới dạy.
Bây giờ thì không thế và bây giờ thì chúng tôi không thể hành xử như thế với phóng viên trẻ, nhỏ hơn mình nếu không muốn nhận lại sự bẽ bàng.Nhiều phóng viên đã trở thành "đại phóng viên" khi họ viết được một số bài , "xào" được một số bài trong các loại sách ...Nên những năm gần đây tôi rất ít dự các buổi liên hoan gặp gỡ báo chí của các đơn vị mời . Lý do?
Phần thì tôi không thích chốn ồn ào mà ở những nơi ồn ào ấy tôi đôi khi phải kìm nén ghê lắm trước những thái độ, hành vi của một số phóng viên rất trẻ tuổi, mà nhiều khi đó chỉ là các ctv. HỌ khệnh khạng, nghênh ngang bước vào chốn đông người như đi vào nghĩa địa vậy (nghĩa địa được coi là chốn ít người nhiều ma). Họ nói to. Họ cười lớn. Họ khoa chân,múa tay như bị cốt nhập. Họ, thậm chí lên lớp dạy dỗ chủ nhà và có một câu nói đại khái thế này "Vụ đó...vì tình thân với anh, chị, đơn vị.., tui bỏ qua chứ ...mấy báo khác nó chửi tui hèn...mà thôi, nghĩ mình chịu tiếng hèn để bạn mình an toàn cũng được... hèhéhehrrre (???!!!)" và sau đó là lời cám ơn rối rít của đơn vị, và ...sau đó là một gợi ý hợp đồng quảng cáo hay tài trợ gì đấy sẽ được đề cập đến ...hâyzza. Tôi ớn lạnh với trò ấy đến nỗi có một dạo tôi đâm nghi ngờ đạo đức những nhà báo trẻ và tôi né họ như né hu...
Phần thì tôi không biết làm ăn, không biết móc nối với doanh nghiệp để xin quảng cáo nên tôi không thích đến những chốn có đông doanh nghiệp. Nhất là ở nơi ấy, những ngày này rất đông các PV (mà nhiều người trong số ấy chỉ là CTV) đến đó chỉ để nói thánh nói tướng "tự bơm" mình bằng những chuyện kể lúc o giờ. Không phải tôi ta đây. Càng không phải tôi chảnh chọe làm cao mà bởi đứng cạnh, ngồi cạnh các PV "chẻ tuổi" như thế, tôi thấy tôi yếu xịu hà. Mà ông bà đã dạy, yếu đừng ra gió. Tôi núp gió mà thôi. Ôi, lạy thánh mớ bái, trời đất run rủi cho tôi sau đó, tôi gặp được một số nhà báo trẻ nhưng nhân cách lớn nên tôi đã bớt sợ họ và đã biết cách chia nhóm pv này làm ba. Vì sao làm ba? 1 là trắng nhách. 2 là đen thui. 3 là cà phê sữa... Tôi sẽ suy nghĩ thêm về cách ứng xử với các nhóm PV này sao cho hợp lẽ nhứt.
Tôi đi nấu cơm dù hôm nay vẫn có 3 cái thư mời đi ăn giỗ "21/6". Thằng con trai mới alo thông báo sẽ tặng tôi cái bếp gas mới thay cho cái bếp gas bị hư vì đã dùng 8 năm rồi...
Cái lịch trong blog của tui chậm 1 ngày.Chẳng biết phải sửa thế nào nữa. Thật không có mấy thằng con ở chung, búi quá.
Ngày nhà báo, dĩ nhiên dành cho các nhà báo .
Tôi đã 21 lần được đón ngày giỗ của nghề và hình như, sự hào hứng của tôi giảm theo hàng năm và sự trăn trở của tội lại tăng theo từng năm.
Tôi nhớ cái lần đầu tiên có cảm giác mình là nhân vật chính đó là năm 1989. Hôm ấy, tôi không để ý đó là ngày 21/6. Sáng tôi vào báo, dựng xe xong thấy anh Q. Vĩnh phóng ra tặng một cành hoa hồng và "ôm hôn thảm thiết"( gọi là ôm hôn thảm thiết là chính xác hơn thắm thiết bởi cành hồng nhiều gai đã đam vào tay tôi trong khi ông anh yêu quý đang ghì mình vào người để thể hiện sự quan tâm đến đàn em!) , loáng thoáng qua vai anh Vĩnh thấy anh L.Đ. Triều cũng cầm một bông hoa phóng ra tặng cho một phóng viên nữ vừa bước vào sân cơ quan...Tỉnh người ra nhìn thấy hai ông anh mỗi ông có một "sô" đựng bông hồng để dành tặng các nhà báo nữ. Tình cảm của những người làm báo ngày xưa đối với nhau thật dễ thương và tình cảm. Năm ấy, sau khi tôi thôi nhiệm vụ phụ trách bản Tin GV vào làm PV tập sự của báo Tuổi Trẻ.
Rồi sau đó, tôi về công tác ở báo khác cho đến hôm nay.
Những năm đầu làm báo chuyên nghiệp , ngày Nhà báo bao giờ cũng là ngày hội thật sự với những người làm báo. Ngày ấy, (sao tôi cứ phải sống với những ngày ấy nhỉ?) các nhà báo đến các đơn vị, các quận huyện mình quen, mình phụ trách để ăn uống một bữa và trong bữa ấy là những anh em các báo gặp nhau và gặp chủ nhà để nhắc những chuyện vui trong năm qua và đó cũng là ịp để chủ nhà than phiền một tí về nỗi oan ức nếu có trong mấy bài viết của các PV..và những lý bia sẽ giải tỏa tất cả. Mà giải tỏa nhanh là đúng thôi, bởi người viết ngày ấy, nếu có đoạn nào chưa đúng với bản chất vụ việc là do ngộ nhận khách quan, là do thiếu sót khách quan ..chứ bây giờ...sai sót nếu có, nói tốt quá sự thật một cách lợm giọng trong nhiều bài báo nhiều khi lại do yếu tố chủ quan. Thiệt đó, nhiều lý do chủ quan để họ làm thế lắm. Mỗi nhà báo ra về đều có một phong bì cầm tay, ngày ấy (lại ngày ấy) chỉ 100-200.000đ là sộp lắm rồi (chứ không như bây giờ nhiều đơn vị tính bằng USD) nhưng hào hứng lắm. Sau những cuộc giao lưu ngày nhà báo như thế, quan hệ của những nhà báo trẻ như tôi ngày ấy được mở rộng dần nhưng chúng tôi cũng hiểu ra rằng, trên chúng tôi còn nhiều đại tỷ, đại ca trong làng báo và xếp tôi luôn nhắc chúng tôi cách ứng xử, về sự trật tự của làng báo. Chúng tôi phải biết cách ứng xử đúng mực với các anh, các chị "chiếu trên". Và thế hệ chúng tôi được xem là ngoan trong ứng xử. Đối với các anh chị vào báo trước, lớn tuổi lớn tên hơn là "tụi nhỏ" như tui ngày ấy phải "thiệp" ngay dù đôi khi bị xử ép, xử có oan chút chút ...Nhưng chúng tôi rất vui vì các anh, chị xem chúng tôi là em út thật sự mới mắng, mới dạy.
Bây giờ thì không thế và bây giờ thì chúng tôi không thể hành xử như thế với phóng viên trẻ, nhỏ hơn mình nếu không muốn nhận lại sự bẽ bàng.Nhiều phóng viên đã trở thành "đại phóng viên" khi họ viết được một số bài , "xào" được một số bài trong các loại sách ...Nên những năm gần đây tôi rất ít dự các buổi liên hoan gặp gỡ báo chí của các đơn vị mời . Lý do?
Phần thì tôi không thích chốn ồn ào mà ở những nơi ồn ào ấy tôi đôi khi phải kìm nén ghê lắm trước những thái độ, hành vi của một số phóng viên rất trẻ tuổi, mà nhiều khi đó chỉ là các ctv. HỌ khệnh khạng, nghênh ngang bước vào chốn đông người như đi vào nghĩa địa vậy (nghĩa địa được coi là chốn ít người nhiều ma). Họ nói to. Họ cười lớn. Họ khoa chân,múa tay như bị cốt nhập. Họ, thậm chí lên lớp dạy dỗ chủ nhà và có một câu nói đại khái thế này "Vụ đó...vì tình thân với anh, chị, đơn vị.., tui bỏ qua chứ ...mấy báo khác nó chửi tui hèn...mà thôi, nghĩ mình chịu tiếng hèn để bạn mình an toàn cũng được... hèhéhehrrre (???!!!)" và sau đó là lời cám ơn rối rít của đơn vị, và ...sau đó là một gợi ý hợp đồng quảng cáo hay tài trợ gì đấy sẽ được đề cập đến ...hâyzza. Tôi ớn lạnh với trò ấy đến nỗi có một dạo tôi đâm nghi ngờ đạo đức những nhà báo trẻ và tôi né họ như né hu...
Phần thì tôi không biết làm ăn, không biết móc nối với doanh nghiệp để xin quảng cáo nên tôi không thích đến những chốn có đông doanh nghiệp. Nhất là ở nơi ấy, những ngày này rất đông các PV (mà nhiều người trong số ấy chỉ là CTV) đến đó chỉ để nói thánh nói tướng "tự bơm" mình bằng những chuyện kể lúc o giờ. Không phải tôi ta đây. Càng không phải tôi chảnh chọe làm cao mà bởi đứng cạnh, ngồi cạnh các PV "chẻ tuổi" như thế, tôi thấy tôi yếu xịu hà. Mà ông bà đã dạy, yếu đừng ra gió. Tôi núp gió mà thôi. Ôi, lạy thánh mớ bái, trời đất run rủi cho tôi sau đó, tôi gặp được một số nhà báo trẻ nhưng nhân cách lớn nên tôi đã bớt sợ họ và đã biết cách chia nhóm pv này làm ba. Vì sao làm ba? 1 là trắng nhách. 2 là đen thui. 3 là cà phê sữa... Tôi sẽ suy nghĩ thêm về cách ứng xử với các nhóm PV này sao cho hợp lẽ nhứt.
Tôi đi nấu cơm dù hôm nay vẫn có 3 cái thư mời đi ăn giỗ "21/6". Thằng con trai mới alo thông báo sẽ tặng tôi cái bếp gas mới thay cho cái bếp gas bị hư vì đã dùng 8 năm rồi...
Cái lịch trong blog của tui chậm 1 ngày.Chẳng biết phải sửa thế nào nữa. Thật không có mấy thằng con ở chung, búi quá.
Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010
Mùa Trăng
Hôm nay mùng mấy không rõ, nhưng trăng sáng và nhiều gió.
Ngồi bên thềm nhà , thò chân xuống hành lang có những cây bướm đêm đã xếp cánh, bỏ thõng những chiếc lá ủ dột như những chú bướm hết thời, mỏi mệt. Ai đặt cho nó ca!i tên bướm đêm cũng hay hay...
Tôi vừa đón một sinh nhật buồn nhất trong mấy mươi năm ..Có nhiều lý do để buồn lắm.
Tôi, bây giờ hình như đang mắc chứng trầm cảm hay sao ấy. Bởi tôi thấy tôi rất ngại tiếp xúc với đám đông. Tôi không thích ra quá ăn uống bù khú với bạn bè như trước. Tôi rất thích nằm yên trong nhà và chẳng nói chuyện với ai cả ngày cũng không sao, nếu như ngày ấy tôi tắt điện thoại.
Tôi từ chối tất cả những chuyến đi chơi vô bổ. Sao là vô bổ nhỉ? Với tôi vô bổ có nghĩa là ở nơi tôi địh đến sẽ không có ai mà tôi cần gặp, ở nơi ấy không làm cho tôi cảm thấy cần thiết phải có tôi. Nghĩa là, nếu tôi không đến thì nơi ấy chẳng có gì thay đổi và cũng chẳng ai buồn bã vì tôi...
Có phải tại công việc của tôi bây giờ đã làm tôi thay đổi? Hay tại vì tôi đang sống trong một gia đình vui vẻ, dưng không biến hết chỉ còn lại tôi với tôi mình ên? Hay tại tôi không còn yêu thích điều gì nữa...Thật tình mà nói, bây giờ, có khi vài ngày liền tôi không nghĩ ra cách tiêu tiền dù chỉ là 1.000đ. Nói thì nghe thấy ghét.nhưng thiệt vậy...
Ngày sinh nhật, tôi ngồi nhìn hai cái điện thoại để xem ai là người gọi chuc mừng tôi đầu tiên... Và tôi rất chán khi tin nhắn đầu tiên trong ngày đó là nhắc tôi đến ...nhận cái sim Gold khuyến mãi. Dai nhách. Đã bảo không lấy mà cứ nhắn hoài, ai lại đi dùng hai số điện thoại chỉ khác nhai 1 xíu xiu...Thi1chthu71 gần giống mình như đúc như thế bằng như "ô môi" à???
Trăng đang chạy ù ù qua khóm cây găng đầu nhà...Đêm trăng sáng, tôi có thể nhìn thấy bàn tay tôi rõ ràng có sơn kim tuyến lấ lánh..nhưng tôi không thể nhìn rõ lòng tôi...Tôi đang rất rất buồn Trăng ơi !!!
Ngồi bên thềm nhà , thò chân xuống hành lang có những cây bướm đêm đã xếp cánh, bỏ thõng những chiếc lá ủ dột như những chú bướm hết thời, mỏi mệt. Ai đặt cho nó ca!i tên bướm đêm cũng hay hay...
Tôi vừa đón một sinh nhật buồn nhất trong mấy mươi năm ..Có nhiều lý do để buồn lắm.
Tôi, bây giờ hình như đang mắc chứng trầm cảm hay sao ấy. Bởi tôi thấy tôi rất ngại tiếp xúc với đám đông. Tôi không thích ra quá ăn uống bù khú với bạn bè như trước. Tôi rất thích nằm yên trong nhà và chẳng nói chuyện với ai cả ngày cũng không sao, nếu như ngày ấy tôi tắt điện thoại.
Tôi từ chối tất cả những chuyến đi chơi vô bổ. Sao là vô bổ nhỉ? Với tôi vô bổ có nghĩa là ở nơi tôi địh đến sẽ không có ai mà tôi cần gặp, ở nơi ấy không làm cho tôi cảm thấy cần thiết phải có tôi. Nghĩa là, nếu tôi không đến thì nơi ấy chẳng có gì thay đổi và cũng chẳng ai buồn bã vì tôi...
Có phải tại công việc của tôi bây giờ đã làm tôi thay đổi? Hay tại vì tôi đang sống trong một gia đình vui vẻ, dưng không biến hết chỉ còn lại tôi với tôi mình ên? Hay tại tôi không còn yêu thích điều gì nữa...Thật tình mà nói, bây giờ, có khi vài ngày liền tôi không nghĩ ra cách tiêu tiền dù chỉ là 1.000đ. Nói thì nghe thấy ghét.nhưng thiệt vậy...
Ngày sinh nhật, tôi ngồi nhìn hai cái điện thoại để xem ai là người gọi chuc mừng tôi đầu tiên... Và tôi rất chán khi tin nhắn đầu tiên trong ngày đó là nhắc tôi đến ...nhận cái sim Gold khuyến mãi. Dai nhách. Đã bảo không lấy mà cứ nhắn hoài, ai lại đi dùng hai số điện thoại chỉ khác nhai 1 xíu xiu...Thi1chthu71 gần giống mình như đúc như thế bằng như "ô môi" à???
Trăng đang chạy ù ù qua khóm cây găng đầu nhà...Đêm trăng sáng, tôi có thể nhìn thấy bàn tay tôi rõ ràng có sơn kim tuyến lấ lánh..nhưng tôi không thể nhìn rõ lòng tôi...Tôi đang rất rất buồn Trăng ơi !!!
Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010
Rảnh thiệt
Mấy bữa rày , cứ đọc báo mạng là lại thấy nói chuyện Hồ Ngọc Hà có bầu. Thậm chí có bao dư hơi đến độ đưa ra nhận xét cả các chuyên gia về việc "bầu của Hồ Ngọc Hà" là thật hay giả .Tào lao hết cỡ !
Thằng cha hay con mụ phụ trách mấy trang báo lá cải ấy nghì khi cho đăng mấy chuyện riêng tư của người khác thế nhỉ? Ậy, chết , mình có hớ lời không nhỉ khi gọi "thằng cha hay con mụ" ..Mà những phóng viên đàng hoàng chẳng ai viết những con chữ méo mó thế , những kẻ viết những chuyện cái thai ấy của ai, vì sao HNH mang thai...chỉ là những Cộng tác viên vớ vẩn mà thôi . Nhưng kẻ viết đã xấu thế, nhưng kẻ đăng những con chữ ấy thì quả là trái tim và cái đầu rất rất méo mó.
Hãy thử nghĩ, mai này mốt nọ. khi mình có con, ai đó ngứa miệng nói xấu chuyện con cái mình ...sẽ rất khó chịu , đúng không ?
Hãy thôi những chuyện tào lao ấy đi. Có ca sĩ có thai với người tinh không chân dung thì tung tóe những thông tin úp úp mở mở lên báo , còn HNH có người thật kế bên, cũng bị châm chọc! Khó sống thật !.
Thằng cha hay con mụ phụ trách mấy trang báo lá cải ấy nghì khi cho đăng mấy chuyện riêng tư của người khác thế nhỉ? Ậy, chết , mình có hớ lời không nhỉ khi gọi "thằng cha hay con mụ" ..Mà những phóng viên đàng hoàng chẳng ai viết những con chữ méo mó thế , những kẻ viết những chuyện cái thai ấy của ai, vì sao HNH mang thai...chỉ là những Cộng tác viên vớ vẩn mà thôi . Nhưng kẻ viết đã xấu thế, nhưng kẻ đăng những con chữ ấy thì quả là trái tim và cái đầu rất rất méo mó.
Hãy thử nghĩ, mai này mốt nọ. khi mình có con, ai đó ngứa miệng nói xấu chuyện con cái mình ...sẽ rất khó chịu , đúng không ?
Hãy thôi những chuyện tào lao ấy đi. Có ca sĩ có thai với người tinh không chân dung thì tung tóe những thông tin úp úp mở mở lên báo , còn HNH có người thật kế bên, cũng bị châm chọc! Khó sống thật !.
Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010
Vĩnh biệt Lý Đại Bàng
Lý Đại Bàng.
Một trong 20 Trinh sát SBC của những ngày đầu của Đội trinh sát này thành lập.
Đội SBC với những trinh sát giỏi nhất từ trước đến nay đã dần dà rơi tuột dần rồi.
Những SBC đã tạo nên tên tuổi bằng máu, mồ hôi và cả nước mắt để có những chiến công để đời.
Nào là Ba Tung lẫy lừng thời chiến tranh mà hai vợ chồng anh đã tạo nên một cặp đôi biệt động thành nổi tiếng vô tiền khoáng hậu với tên Ba Tung -Năm Hoành . Nào là Dương Minh Ngọc, một Phượng hoàng trên đường phố lừng danh với những lần ẩn vào đường dây để bắt cọp, Nào một Hai "lửa" Lê Thanh Liêm. Nào một Mai Tấn , một Thịnh "đen", Hùng "đen", Một Lý Đại Bàng ... Hai trong số họ là Anh hùng lực lượng vũ trang ..
Rồi bao năm tháng qua đi, những chiến công được tạo bởi những lời kể rất hấp dẫn .
Và sự ngưỡng mộ họ đã khiến tôi viết cuốn sách "Huyền thoại giữa đời thường" (in 1998)
Tất cả kẻ còn mặc áo lính, người đã ra dân...
Nhưng người đi xa mãi chỉ có Lý Đại Bàng.
Chàng thư sinh ngày xưa với những chuyện kể thật như đùa, đùa như thật ..Vừa đi thật xa.
Vào sinh ra tử không sao, vậy mà ngồi trong phòng trực đêm Bàng lại đột quỵ.
Tôi ngẩn ngơ khi nghe tin. Mới đây, Bàng còn gọi điệnthoại cho tôi nói đã làm xong việc tôi nhờ.
Tỉm mãi chỉ thấy một tấm hình tôi chụp Bàng năm 2005, khi Bàng nhận danh hiệu ANh hùng lực lượng vũ trang ở Hà Nội.
Buồn quá. Sao chỉ trong vài tháng tôi mất mấy người bạn vì đột quỵ ròi ta? Vì sao vậy? Năm nay xấu quá đối với bạn bè tôi rồi...Lý Đại Bàng, chị Hai mong Bàng đi xa thanh thản nhe ...rất khó mà quên một Lý Đại Bàng .Thật đấy...
Một trong 20 Trinh sát SBC của những ngày đầu của Đội trinh sát này thành lập.
Đội SBC với những trinh sát giỏi nhất từ trước đến nay đã dần dà rơi tuột dần rồi.
Những SBC đã tạo nên tên tuổi bằng máu, mồ hôi và cả nước mắt để có những chiến công để đời.
Nào là Ba Tung lẫy lừng thời chiến tranh mà hai vợ chồng anh đã tạo nên một cặp đôi biệt động thành nổi tiếng vô tiền khoáng hậu với tên Ba Tung -Năm Hoành . Nào là Dương Minh Ngọc, một Phượng hoàng trên đường phố lừng danh với những lần ẩn vào đường dây để bắt cọp, Nào một Hai "lửa" Lê Thanh Liêm. Nào một Mai Tấn , một Thịnh "đen", Hùng "đen", Một Lý Đại Bàng ... Hai trong số họ là Anh hùng lực lượng vũ trang ..
Rồi bao năm tháng qua đi, những chiến công được tạo bởi những lời kể rất hấp dẫn .
Và sự ngưỡng mộ họ đã khiến tôi viết cuốn sách "Huyền thoại giữa đời thường" (in 1998)
Tất cả kẻ còn mặc áo lính, người đã ra dân...
Nhưng người đi xa mãi chỉ có Lý Đại Bàng.
Chàng thư sinh ngày xưa với những chuyện kể thật như đùa, đùa như thật ..Vừa đi thật xa.
Vào sinh ra tử không sao, vậy mà ngồi trong phòng trực đêm Bàng lại đột quỵ.
Tôi ngẩn ngơ khi nghe tin. Mới đây, Bàng còn gọi điệnthoại cho tôi nói đã làm xong việc tôi nhờ.
Tỉm mãi chỉ thấy một tấm hình tôi chụp Bàng năm 2005, khi Bàng nhận danh hiệu ANh hùng lực lượng vũ trang ở Hà Nội.
Buồn quá. Sao chỉ trong vài tháng tôi mất mấy người bạn vì đột quỵ ròi ta? Vì sao vậy? Năm nay xấu quá đối với bạn bè tôi rồi...Lý Đại Bàng, chị Hai mong Bàng đi xa thanh thản nhe ...rất khó mà quên một Lý Đại Bàng .Thật đấy...
Thứ Năm, 25 tháng 3, 2010
Cám ơn con
Tối qua, nhà tôi TV không mở được VTV6 thế là tôi cầm ổ bánh mì chạy đi tìm TV xem ké.
Đi 1 vòng quanh chung cư, không ai hứng thú với chương trình Tuyên dường 10 thanh niên tiêu biểu cả nước 2009 Các kênh TV toàn mở phim Tàu và phim Hàn. Đứng ngoài cửa hỏi bâng quơ "Không coi trực tiếp 10thanh niên tiêu biểu trên VTV6 à?""Thôi toàn diễn văn ..nói nói thôi, không hấp dẫn. Coi Kim Soo Yo, Loi Choi dong...vui hơn".
Tôi ừ è rồi lủi thủi bỏ đi. Cuối cùng tôi nghĩ ra chỗ có thể xem VTV6 -là cơ quan tôi. Tôi thay quần áo định đi thì phát hiện TV của bảo vệ ở chân thang máy có thể bắt đài VTV6 , thế là tôi bèn ngồi xuống coi ké. Tôi giải thích ngay lý do vì sao tôi phải coi bằng được chương trình ấy. Bởi con tôi lọt vào Top 15 thanh niên tiêu biểu của cả nước và tối nay có thể nó sẽ lọt vào Top 10.
Cuối cùng , nó lọt vào Top 10 thanh niên trẻ tiêu biểu của Việt Nam năm 2009 thật. Khi nó phát biểu về lý do - vì sao chọn hoạt động cộng đồng như hướng đi của mình ? Nó đã kể về những ngày xưa cùng mẹ lăn lê trên đường phố, các trung tâm xã hội để giúp người khác, TRong trái itm non nớt của nó, hình ảnh những đứa bé đánh giày, lượm bọc, bán vé số được nhận quà, lì xì trong những đêm giao thừa trước khu vực Nhà hát TP do tôi đứng ra tổ chức đã mãimãi là một phần tri 1nhớ không thể quên . Những nụ cười của các bạn đồng lứa và những câu chuyện kể của chúng đã theo con tôi mãi đến hôm nay. Đứa thì kể với nó" Tiền lì xì, 20 ngàn mình sẽ mua tặng mẹ đôi dép, mẹ mình đi chân không hông à. Bữa trước đạp miểng chai ..xi cà que cả tháng trời không đi bán vé số được.." Đứa thì cầm đòn bánh tét hít lấy hít để, rồi cẩn thận cất vào cái túi cũ bẩn "Để về cúng ba"...Thật ra, khi ấy tôi muốn con tôi nhìn thấy những đứa trẻ nghèo hơn mình mà sống vui với những thiếu thốn mẹ con tôi đang chịu. Và thú thật, cũng bởi vì tôi sợ phải chạy xe một mình giữa trời khuya, trong không khí giao thừa, một mình tôi. Tôi sợ cảm giác cô đơn. Và hai con tôi là tiêu chí, là mục tiêu là động lực để tôi phấn đấu không ngừng nghỉ . Phấn đấu làm việc để có tiền cho con đi học, phấn đấu sống tốt để làm gương cho con, phấn đấu để mình không gục ngã ngay dưới chinh chân mình...KHi thấy con tôi trên TV nói về mẹ ..hình như nó đang nhìn thấy tôi ngồi bên góc cầu thang để xem nó được vinh danh. Thằng anh nó ở đầu nhà bên Miếu Nổi gọi điện thoại nói chuyện với mẹ về em, nó làm bộ nói "sọc dưa" về em nó trên TV, nhưng giọng thì đầy cảm xúc. Nó hay dấu diếm tình cảm ướt át với mẹ và em như thế. Hạnh phúc thật đấy. Tôi rơi nước mắt vì cả hai đứa ...
Cám ơn cuộc đời, cám ơn các con đã sống tốt, sống ngoan ...tất cả những gì vất vả, khó khăn đói khổ một thời mẹ quên rồi, chỉ nhớ rằng bây giờ, hai đưa con đã trưởng thành và mẹ đang có 4 đưa con.
Đi 1 vòng quanh chung cư, không ai hứng thú với chương trình Tuyên dường 10 thanh niên tiêu biểu cả nước 2009 Các kênh TV toàn mở phim Tàu và phim Hàn. Đứng ngoài cửa hỏi bâng quơ "Không coi trực tiếp 10thanh niên tiêu biểu trên VTV6 à?""Thôi toàn diễn văn ..nói nói thôi, không hấp dẫn. Coi Kim Soo Yo, Loi Choi dong...vui hơn".
Tôi ừ è rồi lủi thủi bỏ đi. Cuối cùng tôi nghĩ ra chỗ có thể xem VTV6 -là cơ quan tôi. Tôi thay quần áo định đi thì phát hiện TV của bảo vệ ở chân thang máy có thể bắt đài VTV6 , thế là tôi bèn ngồi xuống coi ké. Tôi giải thích ngay lý do vì sao tôi phải coi bằng được chương trình ấy. Bởi con tôi lọt vào Top 15 thanh niên tiêu biểu của cả nước và tối nay có thể nó sẽ lọt vào Top 10.
Cuối cùng , nó lọt vào Top 10 thanh niên trẻ tiêu biểu của Việt Nam năm 2009 thật. Khi nó phát biểu về lý do - vì sao chọn hoạt động cộng đồng như hướng đi của mình ? Nó đã kể về những ngày xưa cùng mẹ lăn lê trên đường phố, các trung tâm xã hội để giúp người khác, TRong trái itm non nớt của nó, hình ảnh những đứa bé đánh giày, lượm bọc, bán vé số được nhận quà, lì xì trong những đêm giao thừa trước khu vực Nhà hát TP do tôi đứng ra tổ chức đã mãimãi là một phần tri 1nhớ không thể quên . Những nụ cười của các bạn đồng lứa và những câu chuyện kể của chúng đã theo con tôi mãi đến hôm nay. Đứa thì kể với nó" Tiền lì xì, 20 ngàn mình sẽ mua tặng mẹ đôi dép, mẹ mình đi chân không hông à. Bữa trước đạp miểng chai ..xi cà que cả tháng trời không đi bán vé số được.." Đứa thì cầm đòn bánh tét hít lấy hít để, rồi cẩn thận cất vào cái túi cũ bẩn "Để về cúng ba"...Thật ra, khi ấy tôi muốn con tôi nhìn thấy những đứa trẻ nghèo hơn mình mà sống vui với những thiếu thốn mẹ con tôi đang chịu. Và thú thật, cũng bởi vì tôi sợ phải chạy xe một mình giữa trời khuya, trong không khí giao thừa, một mình tôi. Tôi sợ cảm giác cô đơn. Và hai con tôi là tiêu chí, là mục tiêu là động lực để tôi phấn đấu không ngừng nghỉ . Phấn đấu làm việc để có tiền cho con đi học, phấn đấu sống tốt để làm gương cho con, phấn đấu để mình không gục ngã ngay dưới chinh chân mình...KHi thấy con tôi trên TV nói về mẹ ..hình như nó đang nhìn thấy tôi ngồi bên góc cầu thang để xem nó được vinh danh. Thằng anh nó ở đầu nhà bên Miếu Nổi gọi điện thoại nói chuyện với mẹ về em, nó làm bộ nói "sọc dưa" về em nó trên TV, nhưng giọng thì đầy cảm xúc. Nó hay dấu diếm tình cảm ướt át với mẹ và em như thế. Hạnh phúc thật đấy. Tôi rơi nước mắt vì cả hai đứa ...
Cám ơn cuộc đời, cám ơn các con đã sống tốt, sống ngoan ...tất cả những gì vất vả, khó khăn đói khổ một thời mẹ quên rồi, chỉ nhớ rằng bây giờ, hai đưa con đã trưởng thành và mẹ đang có 4 đưa con.
Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010
những căn phòng để lại
Như vậy là tôi đã "ở nhà một mình" được 2 tháng rồi đấy.
Hai thằng con tôi lấy vợ được gần 2 tháng và chúng đã đi khỏi nhà này 2 tháng.
Căn nhà 3 phòng ngủ bây giờ chỉ còn một mình tôi. Phòng cu Đạt được sử dụng làm phòng làm việc.(Sang ghê, có hẳn một phòng riêng để làm việc cơ đấy), phòng cu Bi trở thành Gym.
Sáng sáng tôi vào phòng Bi trèo lên ghế ngồi đút chân vào máy massage chân, rồi ngẩn ngơ đưa mắt nhìn khắp phòng , thò tay lấy vài cuốn sách trên bàn làm việc của nó lật lật mà không xem gì được bên trong.., nhoài người với trên kệ sách của nó lấy vật dụng linh tinh mà nó còn để đó, cầm xem xem , cũng chẳng biết xem cái gì ở đó...Thật ra, vào phòng nó ngồi lơ mơ để nhớ lại những ngày tháng đã qua. 30 năm mẹ con ríu rít, sướng khổ cùng nhau.Giờ chỉ còn là kỷ niệm. Nó mới nói, mai một về chở hết sách vở, tài liệu của nó sang nhà riêng...nghe thế tự dưng tôi nghẹn nghẹn ở cổ ..."ọn đi cho sạch nhà, lấy chỗ tui làm chuyện khác", tôi nói thế, không biết nó có hiểu nghĩa ngược lại không nhỉ? Tôi hờn lẩy đó mà.
Sau khi bóp bóp cái chân bằng máy tôi sang phòng thằng anh để làm việc. Mở cái cửa sổ cho nắng, gió tràn vào rồi đến ngồi vào bàn mà cu anh vẫn làm việc. Cái phòng của nó xưa bầy hầy vô cùng, nhưng bữa trước, vợ nó về dọn rất sạch, gọn gàng ngăn nắp để mẹ vào ra cho sạch sẽ...Ngồi vào bàn một lúc lại ngã lăn ra tấm nệm của nó ở góc phòng nằm im re. Cái gối, drap giường của nó để lại, 2 tháng rồi tôi chẳng giặt bởi có ai nằm ngủ đâu ..Thật ra, tôi vẫn muốn để thế khi nằm lên vẫn thấy hơi hướm nó đâu đây cho đỡ nhớ...
Một ngày tôi loanh quoanh trong nhà mà chẳng nói với ai câu nào, khi thì vào phòng thằng này nằm một chút, lúc vào phòng thằng kia ngồi nhìn lơ mơ...
đến bao giờ tôi mới lấy lại thăng bằng đây trời??? bề ngoài tôi rât ổn, nhưng trong sâu khuất tâm hồn tôi lại rất bệnh. có phải vì thế mà bây giờ tôi thấy mình yếu quá rồi không?
Bao giờ thì tôi vượt qua chính bóng tôi đơn lẻ ??? Cũng khó. 30 năm hơn, tôi có "bia" để nhắm mà đi.Giờ ..mất phương hướng ....tôi mệt rồi.
Hai thằng con tôi lấy vợ được gần 2 tháng và chúng đã đi khỏi nhà này 2 tháng.
Căn nhà 3 phòng ngủ bây giờ chỉ còn một mình tôi. Phòng cu Đạt được sử dụng làm phòng làm việc.(Sang ghê, có hẳn một phòng riêng để làm việc cơ đấy), phòng cu Bi trở thành Gym.
Sáng sáng tôi vào phòng Bi trèo lên ghế ngồi đút chân vào máy massage chân, rồi ngẩn ngơ đưa mắt nhìn khắp phòng , thò tay lấy vài cuốn sách trên bàn làm việc của nó lật lật mà không xem gì được bên trong.., nhoài người với trên kệ sách của nó lấy vật dụng linh tinh mà nó còn để đó, cầm xem xem , cũng chẳng biết xem cái gì ở đó...Thật ra, vào phòng nó ngồi lơ mơ để nhớ lại những ngày tháng đã qua. 30 năm mẹ con ríu rít, sướng khổ cùng nhau.Giờ chỉ còn là kỷ niệm. Nó mới nói, mai một về chở hết sách vở, tài liệu của nó sang nhà riêng...nghe thế tự dưng tôi nghẹn nghẹn ở cổ ..."ọn đi cho sạch nhà, lấy chỗ tui làm chuyện khác", tôi nói thế, không biết nó có hiểu nghĩa ngược lại không nhỉ? Tôi hờn lẩy đó mà.
Sau khi bóp bóp cái chân bằng máy tôi sang phòng thằng anh để làm việc. Mở cái cửa sổ cho nắng, gió tràn vào rồi đến ngồi vào bàn mà cu anh vẫn làm việc. Cái phòng của nó xưa bầy hầy vô cùng, nhưng bữa trước, vợ nó về dọn rất sạch, gọn gàng ngăn nắp để mẹ vào ra cho sạch sẽ...Ngồi vào bàn một lúc lại ngã lăn ra tấm nệm của nó ở góc phòng nằm im re. Cái gối, drap giường của nó để lại, 2 tháng rồi tôi chẳng giặt bởi có ai nằm ngủ đâu ..Thật ra, tôi vẫn muốn để thế khi nằm lên vẫn thấy hơi hướm nó đâu đây cho đỡ nhớ...
Một ngày tôi loanh quoanh trong nhà mà chẳng nói với ai câu nào, khi thì vào phòng thằng này nằm một chút, lúc vào phòng thằng kia ngồi nhìn lơ mơ...
đến bao giờ tôi mới lấy lại thăng bằng đây trời??? bề ngoài tôi rât ổn, nhưng trong sâu khuất tâm hồn tôi lại rất bệnh. có phải vì thế mà bây giờ tôi thấy mình yếu quá rồi không?
Bao giờ thì tôi vượt qua chính bóng tôi đơn lẻ ??? Cũng khó. 30 năm hơn, tôi có "bia" để nhắm mà đi.Giờ ..mất phương hướng ....tôi mệt rồi.
BÀY ĐẶT QUÁ ĐI CÔNG VINH ƠI
CHUYỆN CẦU THỦ XỈ VẢ TRỌNG TÀI, XÔ ĐẨY TRỌNG TÀI.. BỊ THẺ VÀNG, THẺ ĐỎ -LÀ CHUYỆN XƯA NAY THƯỜNG THẤY.
BỨC BỐI QUÁ, XÁ LẠY TRỌNG TÀI CŨNG PHẠT THẺ VÀNG ... THẤY KHÔNG, HUNG DỮ LÀ CÁI TỘI , DĨ NHIÊN RỒI NHƯNG GIẢ
"NGOAN QUÁ " NHƯ CÔNG VINH CŨNG LÀ TỘI .
VÌ SAO NGOAN NHƯ CÔNG VINH LÀ TỘI? VÌ NGƯỜI TA GHÉT KIỂU TA ĐÂY NHƯ THẾ.
SAU VỤ PHẠT CV ĐÒI NGHỈ ĐÁ BÓNG? ÔI GIỜI, CỨ CHO NÓ NGHỈ XEM NÓ SẼ NHƯ THẾ NÀO GIỮA CUỘC ĐỜI NÀY...KHI ẤY CON BỒ DIỄN VIÊN MẤT TƯ CÁCH CỦA CẬU ẤY VÀ SỔ NGÂN HÀNG CỦA CẬU ẤY SẼ RỜI BỎ CẬU TA THẾ NÀO. BÀY ĐẶT CHẢNH CHỌE. TÔI ĐANG THÍCH CV, NHƯNG SAU VỤ NÀY, TÔI GHÉT CÔNG VINH
BỨC BỐI QUÁ, XÁ LẠY TRỌNG TÀI CŨNG PHẠT THẺ VÀNG ... THẤY KHÔNG, HUNG DỮ LÀ CÁI TỘI , DĨ NHIÊN RỒI NHƯNG GIẢ
"NGOAN QUÁ " NHƯ CÔNG VINH CŨNG LÀ TỘI .
VÌ SAO NGOAN NHƯ CÔNG VINH LÀ TỘI? VÌ NGƯỜI TA GHÉT KIỂU TA ĐÂY NHƯ THẾ.
SAU VỤ PHẠT CV ĐÒI NGHỈ ĐÁ BÓNG? ÔI GIỜI, CỨ CHO NÓ NGHỈ XEM NÓ SẼ NHƯ THẾ NÀO GIỮA CUỘC ĐỜI NÀY...KHI ẤY CON BỒ DIỄN VIÊN MẤT TƯ CÁCH CỦA CẬU ẤY VÀ SỔ NGÂN HÀNG CỦA CẬU ẤY SẼ RỜI BỎ CẬU TA THẾ NÀO. BÀY ĐẶT CHẢNH CHỌE. TÔI ĐANG THÍCH CV, NHƯNG SAU VỤ NÀY, TÔI GHÉT CÔNG VINH
Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010
Tôi ơi, đừng buồn nữa.
Tôi đã cố ngủ. Nhưng không thể. Thế mới biết, tôi thật sự yếu đuối.
Tôi muốn buông tất cả để đi đâu đó thật xa.
Tôi chắc sẽ chọn đi đâu đó thật xa để tìm lại sự cân bằng cho tâm hồn mình.
Tôi rơi tự do thật sự rồi...
Tôi đã cố ngủ, nhưng không thể. Bây giờ là 4g 22 .
Một ngày mới đã đến, nhưng lòng tôi xưa cũ và nhiều vết xước đớn đau quá.
Tôi đang rơi đến đâu rồi?????Muốn khóc quá.
Vẫn đợi một tiếng chân
Hôm nay là đã 3 đêm tôi ngủ một mình trong căn hộ vốn luôn ồn ào vì những tiếng chí chóe của 2 thằng con. Quả thật là tôi không quen thế này. Quả thật là tôi không chịu nổi sự im lặng đáng sợ trong căn nhà này. Chuyện rất vui mà sao tôi cứ ...chảy nước mắt . Bậy bạ thiệt.
Chiếc ghế salon bây giờ chỉ mình tôi nằm ườn qua, lăn lại mà không cấn chân cẳng thằng cu nào. Đêm qua tôi đã nằm ngủ quên trên ghế salon với cái TV nói lào xào rát khuya. Tôi sợ sự im lặng. Suốt cả ngày tôi không nói với ai câu nào. Ở kiểu này một thời gian, khả năng diễn đạt ngôn ngữ của tôi sẽ ấm ớ lắm đây.
Mấy đêm nay, tôi ngủ lơ mơ và cứ lóng ngóng chờ tiếng mở cửa lạch cạch rất khuya rồi ánh sáng đèn ở phòng bên cạnh hắt vào phòng tôi của thằng anh. Sau đấy là cả căn nhà chìm vào bóng tối. Khi ấy tôi mới yên lòng ngủ bởi tôi biết rằng khi ấy các cu con đều đã về nhà. Tuần trước. Sau khi Thằng cu anh đã ra ngoài ở riêng nhưng sáng sáng tôi vẫn nghe tiếng gõ cửa phòng tôi và cái đầu thò vào nhìn tôi trên giường của thằng em. Tôi vẫn vờ ngủ rồi tiếng mở cửa lạch cạch của thằng em đi dạy. Khi ấy tôi lại ngủ nướng thêm một lát. Giấc ngủ rất ngon. Một tuần có 2 buổi sáng tôi dậy sớm . Thừ - Chào cờ và thứ 5 -Họp giao ban. Thường tôi tỉnh dậy vì tiếng mở nước ào ào trong phòng tắm của thằng em. Mẹ con ăn chung nhau một gói mì tôm. Mỗi người nửa gói và nói đủ thứ chuyện tào lao trước khi con đi dạy, mẹ đi làm. Cả hai cùng đi chung chuyến thang máy xuống nhà xe..
Ba ngày nay, cu em cũng đã ra ở riêng. Sáng tôi vẫn cứ lơ mơ chờ tiếng mở cửa lạch cạch của nó nhưng không tiếng động nào ở cửa cả !
Tôi đã cố nuốt nửa gói mì tôm nhưng không thể !
Tôi đã cố đi làm trong tâm thế bình thản. Nhưng cũng không thể.
Tôi bảo tôi đừng rơi nước mắt..nhưng càng không thể.
Hơn 30 năm, chúng sống chung với tôi như hình với bóng . Bây giờ thì chỉ còn bóng. Hình đã đi xa.
Đến bao giờ tôi vượt qua chính bóng tôi nhỉ ??? Ba ngày nay, tôi đi về thất thểu như bóng ma.
Tôi chờ mãi những tiếng lạch cạch đóng cửa rất khuya với anh đèn vàng hắt bóng và tôi cũng nhớ mãi tiếng lạch cạch mở cửa buổi sáng..
Đèn đã không còn hắt bóng nữa rồi ... Tôi đã rất ngoan cường khi ôm 2 con đi ra khỏi nhà chồng, lúc mới 24 tuổi. Nhưng bây giờ thì tôi biết, tôi không thể chiến đấu với chính nỗi cô đơn của mình bởi tôi không còn động lực.
Chiếc ghế salon bây giờ chỉ mình tôi nằm ườn qua, lăn lại mà không cấn chân cẳng thằng cu nào. Đêm qua tôi đã nằm ngủ quên trên ghế salon với cái TV nói lào xào rát khuya. Tôi sợ sự im lặng. Suốt cả ngày tôi không nói với ai câu nào. Ở kiểu này một thời gian, khả năng diễn đạt ngôn ngữ của tôi sẽ ấm ớ lắm đây.
Mấy đêm nay, tôi ngủ lơ mơ và cứ lóng ngóng chờ tiếng mở cửa lạch cạch rất khuya rồi ánh sáng đèn ở phòng bên cạnh hắt vào phòng tôi của thằng anh. Sau đấy là cả căn nhà chìm vào bóng tối. Khi ấy tôi mới yên lòng ngủ bởi tôi biết rằng khi ấy các cu con đều đã về nhà. Tuần trước. Sau khi Thằng cu anh đã ra ngoài ở riêng nhưng sáng sáng tôi vẫn nghe tiếng gõ cửa phòng tôi và cái đầu thò vào nhìn tôi trên giường của thằng em. Tôi vẫn vờ ngủ rồi tiếng mở cửa lạch cạch của thằng em đi dạy. Khi ấy tôi lại ngủ nướng thêm một lát. Giấc ngủ rất ngon. Một tuần có 2 buổi sáng tôi dậy sớm . Thừ - Chào cờ và thứ 5 -Họp giao ban. Thường tôi tỉnh dậy vì tiếng mở nước ào ào trong phòng tắm của thằng em. Mẹ con ăn chung nhau một gói mì tôm. Mỗi người nửa gói và nói đủ thứ chuyện tào lao trước khi con đi dạy, mẹ đi làm. Cả hai cùng đi chung chuyến thang máy xuống nhà xe..
Ba ngày nay, cu em cũng đã ra ở riêng. Sáng tôi vẫn cứ lơ mơ chờ tiếng mở cửa lạch cạch của nó nhưng không tiếng động nào ở cửa cả !
Tôi đã cố nuốt nửa gói mì tôm nhưng không thể !
Tôi đã cố đi làm trong tâm thế bình thản. Nhưng cũng không thể.
Tôi bảo tôi đừng rơi nước mắt..nhưng càng không thể.
Hơn 30 năm, chúng sống chung với tôi như hình với bóng . Bây giờ thì chỉ còn bóng. Hình đã đi xa.
Đến bao giờ tôi vượt qua chính bóng tôi nhỉ ??? Ba ngày nay, tôi đi về thất thểu như bóng ma.
Tôi chờ mãi những tiếng lạch cạch đóng cửa rất khuya với anh đèn vàng hắt bóng và tôi cũng nhớ mãi tiếng lạch cạch mở cửa buổi sáng..
Đèn đã không còn hắt bóng nữa rồi ... Tôi đã rất ngoan cường khi ôm 2 con đi ra khỏi nhà chồng, lúc mới 24 tuổi. Nhưng bây giờ thì tôi biết, tôi không thể chiến đấu với chính nỗi cô đơn của mình bởi tôi không còn động lực.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)