Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Nhớ trung thu năm xưa

Đêm qua, ngồi ở ban công nghe bài hát "tết trung thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường...tùng dinh dinh cắc tùng dính dính.." Giật mình, trung thu đến rồi ư?
TRời ơi tự dưng nhớ đến muốn khóc những mùa thu năm cũ.
Hồi đó, còn cả tuần mới đến trung thu, mấy ông anh, ông chú bà cô đã tổ chức cho chúng tôi rước đèn. TRước đó, tôi đã hì hục làm đèn ông sao.Có lần vuốt tre cắt đứt tay rất sâu, mẹ tôi xót con đã khóc bù lu bù loa như tay bà đứt chứ không phải tay tôi. Đền cho cái sự đau ấy là tôi được mua chochiếc đèn con thỏ có gắn lông trắng đẹp lung linh luôn. Những bài hát trung thu được chu1`ng tôi tập luyện ráo riết để hát thi với bọn xóm trên ở bùng binh Vua Quang TRung gần chợ Nguyễn Tri Phương...Rồi những chuyến rước đèn dù chưa đúng ngày rằm tháng tám. Háo hức cho lắm nhưng tui rất xui bởi mới rước đêm đầu bọn thằng khỉ Tài xóm trên lấy ná thun bắn lủng đèn. Lại khóc. Lần này tôi không được mua đèn mới (dù khóc rất vật vã nhé) mà chỉ được mẹ tôi vá đèn. Cứ thế đến đêm trung thu đèn của tôi vá lung tung bằng giấy bóng kiếng nhiều màu. Nhìn cứ như thỏ đốm.
Đêm trung thu, đi học về tôi ăm cơm thật nhanh để còn tham gia đội rước đèn của xóm. Điểm tập kết cuối cùng là nhà bà Khoan. Bà và cô Công đón chúng tôi với nhũng ly nước chè xanh pha đường và mỗi đứa một miếng bánh trung thu là 1/8 chiếc bánh thôi. Nhưng ăn uống rất hả hê...
Khi tôi có con. Trung thu tôi làm cho chúng những cái đèn bằng lon nước ngọt đẩy bằng chiếc que và mỗi đứa một cái đèn xếp to và có khi là đèn ông sao làm bằng tre. Những năm ấy thời bao ấp nên bánh rái là thứ xa xỉ nhưng rất cố gắng nên năm nào tôi cũng mua cho chúng một ổ heo con có con mắt tròn xoe bằng hột đậu đỏ ..Hai anh em đi học về là mang ổ heo ra hít hà "thơm quá. Béo ngậy "...Mùa trung thu năm xưa chỉ thế thôi, nhưng chúng tôi rất hạnh phúc. Dần dà , tôi làm ăn cũng khá hơn nhất là cái công việc của tôi được nhiều người tặng bánh trung thu, loại rất ngon, rất đắt tiền ...Thế nhưng năm nào cũng thế, hai anh em nó vẫn cứ đi mua một ổ heo con về chưng trên tủ để nhìn cho hết mùa trung thu và hết mùa trăng chúng vẫn ngả heo ra ăn với mẹ và cười nác nẻ, rất trẻ con dù trong tủ lạnh nhiều hộp bánh để đầy nhóc...Trung thu năm nay , ...

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Đừng ăn theo giáo sư Châu

Công nhận cậu giáo sư Bảo Chau thật là tuyệt ,nhưng giang hồ ăn theo giáo sư nhiều quá bắt ngán.
Có người viết cụ Giáp nghe nói về gs Châu đã nhìn ngám ảnh nhà toán học trẻ...bố lếu bố láo. Lạy cụ để con chửi mấy thằng ( hay là mất con) nhà báo tưởng tượng lố bịch rồi viết nhảm. Cụ bây giờ nằm mệt nhoài với sợi dây oxy mà dám bảo cụ làm thế này, lói thế kia. Sư khỉ.
Lại có em viết 1 giờ ở nhà gs Châu...nhưng đóc xong thấy tán nhảm từ bà bán nước chè đến các bác trong xóm...1 giờ mà chỉ viết vậy thôi á?
GS Châu đáng kính phục và ngợi khen nhưng chỉ mong nhà nước tự trồng cây , chăm sóc từ mầm đến ngày hái quả mới ngon chớ , hái trộm vườn bạn vậy không vui tị nào.. Các bác có biết hiện nay ở nước ta còn bao thanh niên có ước vọng và khả năng đang phải tự lực cánh sinh vươn lên trng điều kiện khổ sở hơn hoặc như giáo sư Châu ngày xưa ?
Chăm sóc và nâng niu thứ gì đang có đi , hay nơn

ĐÊM NGHE CHẬP CHENG

Thật là khó ngủ. Gần nhà có cái đám ma người Hoa. Tiếng gõ chập cheng thanh la cứ vang lên giữa đêm khuya thanh vắng.
Đã vào giường nằm rồi nhưng không ngủ được. Ra mở three kingdom ra xem. Thấy Tào Tháo gian nhưng hùng thiệt, ai cũng ghét Tào Tháo vì cha gian và đại đa nghi. Nhưng tui thích cái hùng trong chất gian của chả, còn hơn cha Lưu Bị. Hèn khiếp. Cha đó mà còn thời nay cho làm ban dân vận được đấy. Nói blablabla ..linh tinh mà cũng có khố thằng nghe. Xem xong thấy Quan Nhị ca cũng rất chán. Ngày xưa đọc truyện Tam Quốc chí tui thích nhất TRiệu Tử Long và Mã Siêu. Xem phim thấy cha đạo diễn chọn hai vai đó đúng ý tui. Hai tay giang hồ đẹp trai và oai phong lẫm liệt thiệt ( dù chỉ là trong phim mà thôi)...Lạc đề bu nó rồi. Thôi quay lại cái chập cheng.
Khuya lơ lắc mà sao cũng co1` người đến phúng hay sao mà ban nhạc gõ chập cheng, kéo đàn nhị ò e đến não người. Đi loanh quanh trong ngôi nhà vắng tanh, ra ban công ngồi hóng gió lại nhức đầu vì tiếng chập cheng nên quay vào. Bước đến mở cái cửa sổ phòng thằng anh. Nhoài người ngang cây inox gắn ngang cửa sổ...Nỗi nhớ hai thằng con lại khiến tôi nước mắt lưng tròng. Ngày làm nhà, thằng anh đi học ở Mã chưa về, thằng em nhất quyết đi tìm thợ về gán cái ống inox ngang bậu cửa vì khung cửa sổ thấp quá, "anh Đạt xỉn xỉn đứng dựa vào đây dễ ngã nhào xuống đất lắm.." bây giờ thì chỉ cón tôi ngã nhoài vào nỗi nhớ cũ. tiếng chập cheng lại vang lên,...Những tuần lễ đầu tôi sơ bóng đêm, sợ sự im ắng đến lạnh người của căn nhà ...lâu dần đời mình cũng quen ..chỉ có điều khi bệnh, ở một mình cũng ....không hay tị nào. Như hôm trước, bị rối loạn một mình (rối loạn tiền đình do xoang mũi nhưng ở một mình nên gọi là rối loạn một mình ...heheh).
Đoàn nhạc công đã nghỉ rồi..tôi cũng về giường thôi

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Anh Sỹ ơi, xui thế

Nhật cung cấp tài liệu điều tra cho bên VN về vụ đưa tiền "mua đường" cho anh Sỹ .
Cứ ngỡ anh Sỹ bị bắt vì tội cho thuê nhà thôi chớ. Công nhận doanh nghiệp và police bên Nhật thù dai thiệt nhe. Bên Nhựt ấy, đã chấp nhận mua đường thì anh Sỹ bán thôi, đường của anh Sỹ và các cộng sự mà. Thôi đi cho xong chuyện, xem như vừa cháy cái két sắt mất một số tiền rồi chúng ta à không chúng mình làm lại từ đầu...Tưởng rằng thuận mua vừa bán thế là xong. Ai dè các anh chơi xấu, đi bươi ra. Sao lại chọn đúng, đúng dịp này mà bụp nhau vậy ta?
NGười ta chửi tui ngố. Chuyện như vầy là chuyện thường ngày ở các đầu mùa "mua chiếu" ấy mà.
Cứ tưởng chiếu mua xong rồi là yên chớ. Mang chiếu về tận nhà rồi vẫn chưa yên. Chán thật. Không lẽ mang trả chiếu sao?
Anh Sỹ ơi, sao anh xui thế? Nếu như anh không bị bắt vào mùa "bán chiếu" thì có thể anh đã qua truông rùi và số tiền đã lỡ nhận sẽ đi vào guên lãng nhanh và .... Anh Sỹ nhé, tội anh to lắm đấy, tại anh mà sạp bán chiếu trở nên ồn ào, lời qua tiếng lại sau một thời gian yên ắng.
Mà sao anh xui thế nhỉ. À mà tại ngày hôm nay, thứ sáu 13 đấy. Người ta chọn ngay cái ngày Judà phản chúa để hài tội anh, cứ làm như anh là Juda vậy...Anh không phản chúa đâu nhỉ anh nhỉ...Ngày 13 , thứ 6 xui ..Cái ngày chết tiệt

Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010

Thanh ơi,

Em tôi đi Nga đã được hơn nửa tháng rồi.
Mẹ tôi chác buồn lắm. Dĩ nhiên rồi. Mấy hcu5c năm nay mẹ tôi ở chung với Thanh. Mặc dù hai mẹ con hục hắc nhau suốt, nhưng phải nói Thanh chỉ phải tội lười việc nhà chứ Thanh là người có hiếu.
Trời mưa như trút, Thanh chạy từ sở làm về nhà chứng hơn 1 tiếng đồng hồ buổi trưa chỉ để hỏi mẹ vài câu "uông thuốc chưa mẹ", sau đó đi dằm cơm cho hai con chó cưng. Rồi lại vội vã xách xe đi làm.
TRời mưa, lại cũng là trời mưa, tôi gọi điện từ sáng nói có món đồ ăn, trái cây và bánh ít đặc biệt Sóc Trang mang từ An Giang về biếu mẹ. Nghĩ mưa thế này thì Thanh sẽ không ghé. Đang nằm khểnh xem TV thì tiếng gọi cửa. Mở ra thấy em tôi ướt loi ngoi. "Thôi Thanh không vào nhà đâu, đưa đồ của mẹ đây Thanh về luôn"...
Thanh đi Nga với chồng, mẹ buồn, tôi hiểu...
Nhà không Thanh bây giờ vắng vẻ lắm..Chiều tối mọi người vẫn chạy ù về với ngoại nhưng xem ra, mẹ chỉ cần có Thanh là vui hơn nhiều chị em khác cùng về nhà...
Dưng không thấy mình kém cỏi ghê ...Đối với mẹ chưa thật tốt mà đòi con mình đối thật tốt với mình ...Chị cũng mong Thanh về như mẹ đang mong có Thanh mỗi ngày trong nhà vậy đó...Bởi chị cũng như mẹ thôi. Có rất nhiều ngườ nói chuyệnước hỏi thăm nhưng rồi vẫn thấy căn hộ mình ở rộng tênh, trống tuếch...Có lẹ mẹ ước thời gian quay lại một tháng trước để nhà có Thanh .....Chị cũng hiểu thế bởi chị cũng ước thế ...Ước... thời gian quay trở lại ngày xưa. Điên thật

NÓI HAY ĐỪNG

Chuyện Vinashin bể ổ là chuyện người ta có thể đoán trước được sẽ như thế.
Cách nay 2 năm, tôi có mớ hồ sơ đen của Vinashin đưa hco cậu pv của tôi đi "tìm hiểu". Cậu ta rủ một pv chuyên tìm hiểu chuyện lộn xộn và có khả năng chuyện đằng đông viết như đang xảy ra ở đằng tây. Thế mới cừ.
Sau khi ôm hồ sơ đen của vinashin đi không thấy hồi âm về. Tôi đích thân đi dò la thì bên Vi họ nói toẹt vào mặt tôi "Tôi chung đủ hết chỗ, chẳng ai đập cái bình bông nhà mình đâu". Bình bông chứ có phải nồi cơm đâu mà sợ. Giời ạ. Bình bông nó quý ở cái bình chư không phải qui ở cái bông , còn nồi cơm thì quí ở cái phần cơm còn cái phần nồi là đồ bỏ. Noi thế hiểu chưa?
Và sau đó tôi hiểu ì sao các PV, nhiều người có nhiều mã chứng khoán giá gốc thế ..Và tôi rút ra mộ bài học - đôi khi mình đưa tài liệu đen cho ai đó đi tìn hiểu là mình tặng tiền cho họ xài chùa...Dốt thật, tui nói tui dốt ấy mà. Cả đời tôi có một cái tật rất xấu, đó là nhìn đám PV kinh tế tre trẻ bây giờ bằng con mắt khác..mắt cá chân. mắt cá chân vì sao? Vì có thứ gọi là mắt thế thôi chứ có nhìn thấy cài gì đâu, chỉ toàn thịt là thịt!!! Ô hô...

Nói hay đừng ?

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

World Cup một mình

Tôi mong World Cup hết nhanh đi cho rồi.

Hết đi để tôi thôi những đêm ngủ đau mình trên ghế salon một mình.

Hết đi để tôi thôi nhớ nhung những WC xưa.

Hết đi để tôi thôi tưởng vọng về những đêm ồn ào náo nhiệt xưa ở xóm nhà mẹ tôi.

---

Hồi xưa. Những đêm có WC mẹ tôi đều chuẩn bị mì gói cho đội ngũ fans cuồng của cả hai phe mặc dù mẹ tôi cũng chỉ ủng hộ một đội mà thôi.

Nghĩ giữa trận. TRong lúc tụi tôi phóng ra đường "hóng hớt" với mọi người về hiệp 1 thì mẹ tôi đi nấu mì. "Về ăn mì này, sắp vào hiệp 2 rồi", mẹ tôi gọi. Đừng nghĩ mẹ tôi già không biết gì về bóng đá nhé. Mẹ tôi thích xem bóng đá và bàn lựng về các cầu thủ cũng ác liệt lắm à. Nhát là khi bàn luận với thằng cháu ngoại mà bây giờ nó đang là PV thể thao.

Xóm tôi có bà Hội bán cháo lòng rất ngon . Mùa WC bà nấu sớm hơn và sau khi tan trận thứ 2, khoảng hơn 3 giờ sáng là cả xóm ùa vào ăn cháo lòng. Bên gánh cháo lòng của bà Hội, các fans hâm mộ ra sức bênh đội nhà và xỉ vả những pha chơi xấu của đội địch. Có hôm bà Hội chả cần bán đâu xa, đi ra tới đầu ngõ là hết gánh cháo.

Sáng sớm. Cả xóm tôi đi làm với bộ dạng lờ đờ và cặp mắt hoe đỏ.
Vào những đêm bán kết, chung kết mẹ tôi cũng đi chợ để mua thêm thực phẩm , trái cây thậm chí mua đậu đường về nấu chè cho mọi người ăn kẻo ho lao vì thức khuya quá nhiều ngày.
Bây giờ. Mùa World Cup này tôi xem WC một mình một máy một nhà riêng. Mẹ tôi thì xem với chị người làm dưới quê mới lên không biết gì về bóng đá.
Sắp đến những trận đấu cuối cùng của mùa WC, chẳng biết sao tôi lại mong nó kéo dài hơn để đêm đêm tôi có thể mơ về những ngày xưa ồn ào, náo động của gia đình tôi.
Tôi thật mậu thuẫn với chính mình. Hồi thì mong cho hết WC, hồi lại mong WC kéo dài thêm nữa..
Cuộc sống bao giờ cũng chứa đựng những mâu thuẫn mà.
C'est la vie

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

ĐƯỜNG CAO TỐC - MẶC ÁO GẤM ĐI CHỢ ĐÊM

Chuyện Quốc hội không thông qua việc vay tiền ODA của Nhậtđể làm đường ca0 tốc được dại đa số nhân dân đồng tình. Nhưng cũng có những người không đồng tình .Họ không đồng tình vì nhiều lý do.
Thế nhưng có thông tin phía chủ nợ quyết cho chúng ta vay bằng được. Thật đấy
Họ sẽ tung tiền ra mua nút bấm Ok của các đại biểu QH. Họ bán cho ta được sản phẩm tàu và đường chạy tàu cao tốc là họ được nhiều thứ lợi nhuận. Các nước tiên tiến và giàu không ai đi vay ODA, nhất là ODA của các bác xứ mặt trời. Sau khi bên ta đồng ý làm đường cao tốc thì phải mua từ A-Z cua loại tàu ấy. TRong khi VN đang gào lên ta mua công nghệ chứ không mua quyền sử dụng tàu. Còn lâu nhé. Các bác xứ mặt trời sẽ bán cho ta sản phẩm là đường ray, con tàu, người điều hành, nhân viên bảo trì, kỹ sư lắp đặt,..tóm lại là sẽ đưa người có kỹ thuật cao lẫn kỹ thuật thấp sang bên ta để làm chuyện tàu chạy trên cao ấy. Bù lại, phía VN phải đáp ứng cho phía chủ nợ một số điềukhoản mà hiện nay chưa biết là những thứ gì để đổi lấy đường cao tốc ấy.
Hãy nhớ họ cho vay chứ không cho không ta đâu nhé. Hãy nhớ VN bây giờ đã là nước đang phát triển nên WB và IMF bắt đầu tính sổ VN những món nợ đã vay trước kia. Hãy nhớ để chạy nhanh ù ù con cháu chúng ta sẽ phải è lưng ra trả nợ cÁC chú ông vay hôm nay . Tại sao chúng ta không sử dụng 1/1000 tiền làm đường cao tốc để sửa sang nâng cấp đường rầy xe lửa cho thiệt ngon để phục vụ nhân dân ? Tại sao không dùng tiền vay ấy làm những con đường "ngon vừa" như free way đến Trung lương thôi ...
Hãy nhớ đến món nợ 2.000 người dân chết đói vì quân đội Nhật bắt dân ta nhổ lúa trồng đay năm Dậu xa xưa . Hãy nhớ chuyện cay đắng ngày xưa ...để đừng quên để có cách ứng xử đúng nhất hôm nay. Và hãy nhớ, đường cao tốc không phải là món quà tặng không của xứ mặt trời đâu nhé... Đừng vội vay mượn những khoản tiền thật lớn để mua son phấn, áo gấm để đi chợ đêm nhà quê nhé ccác bác đại biểu QH.

Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2010

Ngày nhà báo, nói lan man kể tràn lan

Hôm nay, 20/6. Lẽ ra ngày mai tôi mới viết nhưng hình như là nếu giỗ thường cúng trước 1 ngày?
Ngày nhà báo, dĩ nhiên dành cho các nhà báo .
Tôi đã 21 lần được đón ngày giỗ của nghề và hình như, sự hào hứng của tôi giảm theo hàng năm và sự trăn trở của tội lại tăng theo từng năm.
Tôi nhớ cái lần đầu tiên có cảm giác mình là nhân vật chính đó là năm 1989. Hôm ấy, tôi không để ý đó là ngày 21/6. Sáng tôi vào báo, dựng xe xong thấy anh Q. Vĩnh phóng ra tặng một cành hoa hồng và "ôm hôn thảm thiết"( gọi là ôm hôn thảm thiết là chính xác hơn thắm thiết bởi cành hồng nhiều gai đã đam vào tay tôi trong khi ông anh yêu quý đang ghì mình vào người để thể hiện sự quan tâm đến đàn em!) , loáng thoáng qua vai anh Vĩnh thấy anh L.Đ. Triều cũng cầm một bông hoa phóng ra tặng cho một phóng viên nữ vừa bước vào sân cơ quan...Tỉnh người ra nhìn thấy hai ông anh mỗi ông có một "sô" đựng bông hồng để dành tặng các nhà báo nữ. Tình cảm của những người làm báo ngày xưa đối với nhau thật dễ thương và tình cảm. Năm ấy, sau khi tôi thôi nhiệm vụ phụ trách bản Tin GV vào làm PV tập sự của báo Tuổi Trẻ.
Rồi sau đó, tôi về công tác ở báo khác cho đến hôm nay.
Những năm đầu làm báo chuyên nghiệp , ngày Nhà báo bao giờ cũng là ngày hội thật sự với những người làm báo. Ngày ấy, (sao tôi cứ phải sống với những ngày ấy nhỉ?) các nhà báo đến các đơn vị, các quận huyện mình quen, mình phụ trách để ăn uống một bữa và trong bữa ấy là những anh em các báo gặp nhau và gặp chủ nhà để nhắc những chuyện vui trong năm qua và đó cũng là ịp để chủ nhà than phiền một tí về nỗi oan ức nếu có trong mấy bài viết của các PV..và những lý bia sẽ giải tỏa tất cả. Mà giải tỏa nhanh là đúng thôi, bởi người viết ngày ấy, nếu có đoạn nào chưa đúng với bản chất vụ việc là do ngộ nhận khách quan, là do thiếu sót khách quan ..chứ bây giờ...sai sót nếu có, nói tốt quá sự thật một cách lợm giọng trong nhiều bài báo nhiều khi lại do yếu tố chủ quan. Thiệt đó, nhiều lý do chủ quan để họ làm thế lắm. Mỗi nhà báo ra về đều có một phong bì cầm tay, ngày ấy (lại ngày ấy) chỉ 100-200.000đ là sộp lắm rồi (chứ không như bây giờ nhiều đơn vị tính bằng USD) nhưng hào hứng lắm. Sau những cuộc giao lưu ngày nhà báo như thế, quan hệ của những nhà báo trẻ như tôi ngày ấy được mở rộng dần nhưng chúng tôi cũng hiểu ra rằng, trên chúng tôi còn nhiều đại tỷ, đại ca trong làng báo và xếp tôi luôn nhắc chúng tôi cách ứng xử, về sự trật tự của làng báo. Chúng tôi phải biết cách ứng xử đúng mực với các anh, các chị "chiếu trên". Và thế hệ chúng tôi được xem là ngoan trong ứng xử. Đối với các anh chị vào báo trước, lớn tuổi lớn tên hơn là "tụi nhỏ" như tui ngày ấy phải "thiệp" ngay dù đôi khi bị xử ép, xử có oan chút chút ...Nhưng chúng tôi rất vui vì các anh, chị xem chúng tôi là em út thật sự mới mắng, mới dạy.
Bây giờ thì không thế và bây giờ thì chúng tôi không thể hành xử như thế với phóng viên trẻ, nhỏ hơn mình nếu không muốn nhận lại sự bẽ bàng.Nhiều phóng viên đã trở thành "đại phóng viên" khi họ viết được một số bài , "xào" được một số bài trong các loại sách ...Nên những năm gần đây tôi rất ít dự các buổi liên hoan gặp gỡ báo chí của các đơn vị mời . Lý do?
Phần thì tôi không thích chốn ồn ào mà ở những nơi ồn ào ấy tôi đôi khi phải kìm nén ghê lắm trước những thái độ, hành vi của một số phóng viên rất trẻ tuổi, mà nhiều khi đó chỉ là các ctv. HỌ khệnh khạng, nghênh ngang bước vào chốn đông người như đi vào nghĩa địa vậy (nghĩa địa được coi là chốn ít người nhiều ma). Họ nói to. Họ cười lớn. Họ khoa chân,múa tay như bị cốt nhập. Họ, thậm chí lên lớp dạy dỗ chủ nhà và có một câu nói đại khái thế này "Vụ đó...vì tình thân với anh, chị, đơn vị.., tui bỏ qua chứ ...mấy báo khác nó chửi tui hèn...mà thôi, nghĩ mình chịu tiếng hèn để bạn mình an toàn cũng được... hèhéhehrrre (???!!!)" và sau đó là lời cám ơn rối rít của đơn vị, và ...sau đó là một gợi ý hợp đồng quảng cáo hay tài trợ gì đấy sẽ được đề cập đến ...hâyzza. Tôi ớn lạnh với trò ấy đến nỗi có một dạo tôi đâm nghi ngờ đạo đức những nhà báo trẻ và tôi né họ như né hu...
Phần thì tôi không biết làm ăn, không biết móc nối với doanh nghiệp để xin quảng cáo nên tôi không thích đến những chốn có đông doanh nghiệp. Nhất là ở nơi ấy, những ngày này rất đông các PV (mà nhiều người trong số ấy chỉ là CTV) đến đó chỉ để nói thánh nói tướng "tự bơm" mình bằng những chuyện kể lúc o giờ. Không phải tôi ta đây. Càng không phải tôi chảnh chọe làm cao mà bởi đứng cạnh, ngồi cạnh các PV "chẻ tuổi" như thế, tôi thấy tôi yếu xịu hà. Mà ông bà đã dạy, yếu đừng ra gió. Tôi núp gió mà thôi. Ôi, lạy thánh mớ bái, trời đất run rủi cho tôi sau đó, tôi gặp được một số nhà báo trẻ nhưng nhân cách lớn nên tôi đã bớt sợ họ và đã biết cách chia nhóm pv này làm ba. Vì sao làm ba? 1 là trắng nhách. 2 là đen thui. 3 là cà phê sữa... Tôi sẽ suy nghĩ thêm về cách ứng xử với các nhóm PV này sao cho hợp lẽ nhứt.

Tôi đi nấu cơm dù hôm nay vẫn có 3 cái thư mời đi ăn giỗ "21/6". Thằng con trai mới alo thông báo sẽ tặng tôi cái bếp gas mới thay cho cái bếp gas bị hư vì đã dùng 8 năm rồi...
Cái lịch trong blog của tui chậm 1 ngày.Chẳng biết phải sửa thế nào nữa. Thật không có mấy thằng con ở chung, búi quá.