Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014
Đi lòng vòng kể chuyện bằng tay .
Đã hết một năm rồi sao. Nhanh thế ?
Nhiều việc tôi trong kế hoạch của tôi còn dang dở; thậm chí có việc còn chưa bắt đầu.
Một năm thật sự có nhiều thay đổi.
Tôi đã đổi việc làm, à không, tôi chỉ đổi chỗ thôi, còn công việc vẫn thế. Hàng ngày tôi vẫn đánh vật với những con chữ. Có lúc tôi thắng, nhưng cũng có lúc tôi bị chữ đè. Bẹp dí. Mà chữ nghĩa những người trẻ bây giờ đáng sợ thật đấy. Chẳng hiểu nổi.
Họ luôn gào lên là nhiệt thành với Tổ quốc, họ yêu nước. Thế nhưng khi được thể hiện long yêu nước nồng nàn bang chữ cho hang vạn người đọc thì "lắp bắp", câu què câu cụt,
Lòng yêu nước của họ thể hiện phần lớn là bằng chân ?!
Cũng buồn. Thời thế này + số người làm nghề như làm xiếc như bây giờ thì làm gì chẳng có những bài viết bắt sợ in tì tì. Tỉ như bài viết về cô con dâu bị sự cố điện giật trong nhà tắm, cha chồng vào cứu cùng bị chết.
Với một thảm cảnh thế mà nỡ long nào mắt điếc tâm đui đi rút tít "cha chồng và con dâu cùng chết trong phòng tắm " ??!! Mịa. Thật đê tiện.
Rồi hai tên ất ơ đi buôn bán bỗng dung trở thành nhà báo khi chúng cố nặn ra câu chuyện ảo tưởng về một phụ nữ hiếp dâm nó đến nỗi nó nhão như cơm heo. Rồi nó nghĩ ra cách cho có hình minh quạ Nó đến trước cửa căn nhà vắng chủ giơ tay lên chào..chó rồi chụp về gắn vào bài viết.
Thằng phịa chuyện chắc chắn là đáng phỉ nhổ, nhưng cái thèng duyệt đăng thì cũng phải nhổ toẹt vào mặt. Làm không hết chức trách (lỡ như nó ngu quá thì sao ta ?) Vậ mà cứ bảo không có báo lá cải.
Có ai nói cho tôi nghe vì làm báo bây giờ sao dễ thế nhể.
Cứ viết câu khách vào sẽ trở thành "phóng viên" hả mẹ ??!! Tởm!
Cái nghề sao ngày càng xuống cấp vậy không biết. Đua nhau đi xuống hầm phân.
Còn chuyện nữa.
Sau nhiều năm không được viết báo, bây giờ quay lại "chào sân" bang bài viết kể lể hang loạt loạt loạt tên những tay giang hồ (mà hầu hết số tên được liệt kê đều đã chết và đang bị tù, tuyệt không có tay giang hồ nào đang hoạt động!!) Vì sao ư? Đơn giản thôi.
Người ây chỉ biết đến thời đại của Năm Cam thôi. Đó là thời đại giang hồ cuối cùng và cũng là đầu tiên mà cậu ta biết rõ. Rất rõ. Đố dám viêt về Dũng Bác Kạn kiều như thế khi anh ta đang ngoài đời.
Kể lề tào lao bí đao nào là Cu Lỳ, nào là Oanh Hà , Minh Sứt (tay này còn ngoài đời mà viết lằng nhằng bá láp về khứa là khứa "mua" ngay). Thật ra. Lẽ ra. Không nên viết mấy bài theo đuôi sự kiện bằng từ vị trí Kho.
Thôi, tội nghiệp cái nghề vốn được xem là quyền lực thứ tư. Giờ đi đâu chơi, vừa đặt mông ngồi xuống, hỏi và biết mình làm nghề này nhiều người tự động lảng đi hết. Nhục thế chứ. Cuối năm than thở chút cho nhẹ người.
Năm 2013 rồi.
Lại nói về bánh trung thu con heo.
Hồi đó, sau khi cu em hát múa lung tung như trúng tà thì cậu ta (năm đó khoảng 12tuổi)nói với mẹ mà như hỏi ý thằng anh đang loay hoay mồi nến, thắp đèn "Hôm nay trung thu rồi, mình thịt heo nhe". Thằng anh chỉ loay hoay với đèn nến lung linh, nghe cu em nói thế cầm hai con heo nhỏ dí dí vào bụng heo mẹ, nghẹo đầu nói "Tụi bay tí mẹ đi. Tí no nghe lát nữa xa mẹ luôn đó"...Cu em nghe và vờ chạy nhảy lung tung (mà kỳ này hình như trúng tà mạnh hơn "đến nỗi" mắt cu em đỏ hoe). Thôi, mẹ ơi mình ăn bánh của mẹ đi, bánh nướng bánh dẻo trong tủ lạnh kìa...Để heo nuôi cho mập đi Đạt ha...Và thế là, bầy heo sống thêm một số ngày nữa...
Lại nói về bánh trung thu con heo.
Hồi đó, sau khi cu em hát múa lung tung như trúng tà thì cậu ta (năm đó khoảng 12tuổi)nói với mẹ mà như hỏi ý thằng anh đang loay hoay mồi nến, thắp đèn "Hôm nay trung thu rồi, mình thịt heo nhe". Thằng anh chỉ loay hoay với đèn nến lung linh, nghe cu em nói thế cầm hai con heo nhỏ dí dí vào bụng heo mẹ, nghẹo đầu nói "Tụi bay tí mẹ đi. Tí no nghe lát nữa xa mẹ luôn đó"...Cu em nghe và vờ chạy nhảy lung tung (mà kỳ này hình như trúng tà mạnh hơn "đến nỗi" mắt cu em đỏ hoe). Thôi, mẹ ơi mình ăn bánh của mẹ đi, bánh nướng bánh dẻo trong tủ lạnh kìa...Để heo nuôi cho mập đi Đạt ha...Và thế là, bầy heo sống thêm một số ngày nữa...
29 Tết rồi đó
Chỉ còn một ngày nữa là hết năm cũ.
Lòng không buồn không vui.
Tôi chai lạnh từ khi nào thế nhỉ. Sao thế.
Lòng không buồn không vui.
Tôi chai lạnh từ khi nào thế nhỉ. Sao thế.
Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013
Làm sao để quên một giấc mơ tồi
Đang ngủ, mơ cái giọg noí trọ trẹ rít tê trong óc, cái nháng ság của chiếc nạng inox quất vào mặt...giật thót người... tỉnh giấc, người lấm thấm mồ hôi, trong khi máy lạnh vẫn mở.
Tự dưng, sống lưng lạnh buốt. Người đàn bà ngồi trên chiếc ghế mặt đanh lại noií những lời tàn ác mà có lẽ không người đàn bà nào có con, có thể nói . Và tên đàn ông mặt gian ác với cái chân liệt khập khiễng đi lắc lư với cái tó inox nói nhữn câu đốn mạt và quất mạnh cái tó vào tôi... Cổng nhà khép kín và toàn bộ ổ khóa đã đổi. Xòe hai bàn tay còn nhiều vết cắt vấy máu vì khiêng đá,vá nhà hàng tháng trời cố bịt tai để k phải nghe cái giọng nói trọ trẹ rít tê óc xen tiếg chuông chùa xé tan con ngõ cụt..Sao mơ thế??. Có lẽ tại chiều nay, đi mua đồ sửa lại nhà tắm, gặp lại mấy cục gạch men vẽ hình con heo tắm, hình hoa trái, cái bồn cầu màu đo đỏ...Thật, khó có thể quên tất cả. Nhất là sự lừa dối, tham lam và khốn nạn của long người. Hận.
Tự dưng, sống lưng lạnh buốt. Người đàn bà ngồi trên chiếc ghế mặt đanh lại noií những lời tàn ác mà có lẽ không người đàn bà nào có con, có thể nói . Và tên đàn ông mặt gian ác với cái chân liệt khập khiễng đi lắc lư với cái tó inox nói nhữn câu đốn mạt và quất mạnh cái tó vào tôi... Cổng nhà khép kín và toàn bộ ổ khóa đã đổi. Xòe hai bàn tay còn nhiều vết cắt vấy máu vì khiêng đá,vá nhà hàng tháng trời cố bịt tai để k phải nghe cái giọng nói trọ trẹ rít tê óc xen tiếg chuông chùa xé tan con ngõ cụt..Sao mơ thế??. Có lẽ tại chiều nay, đi mua đồ sửa lại nhà tắm, gặp lại mấy cục gạch men vẽ hình con heo tắm, hình hoa trái, cái bồn cầu màu đo đỏ...Thật, khó có thể quên tất cả. Nhất là sự lừa dối, tham lam và khốn nạn của long người. Hận.
Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013
Con nỡm ...
Đi ra ngoài rất nhiều hỏi thăm về vụ oánh nhau giữa hai phóng viên báo tôi.
Không bất ngờ với những bàn luận của đồng nghiệp. Càng không bất ngờ với thái đọ hả hê của nhiều doanh nghiệp "có liên quan" .
Công bằng mà nói , hai người ấy có một người tôi đuổi khỏi báo từ lâu, nếu tôi có quyền. Đó là nỗi nhục cho những người làm nghề tử tế. Xuất thân từ tỉnh lẻ nhung gian manh hơnthị dân sành sỏi nhiều lần. Nhiều người thắc mắc bà ấy vào báo tôi bằng cửa nào khi mà tài năng là số O ?
Viết đến đây chán ngán với bản mặt trâng tráo của cái bà đien ấy và giận vô cùng ông phó tổng biên tập đi ăn báh mà khong trả tiền được nên vác của nợ bẩn thỉu ấy về cơ quan để bốn lần bị luật . Chẳng hiểu sao kỷ luật nhiều lần chỉ chung quy một tội gây gỗ với đòng nghiệp vì dành mối quảng cáo ...đã một lần có quyyets định cho nghỉ rồi lại nhờ lão từng "ăn chịu" xin cho ở lại. Lần này bị kỷ luật vidf đánh nhau trong cơ quan vì đề tài : Vì sao VN Ailines giá vé cao thế? Chỉ vậy thôi nó làm loạn rồi đánh nhau trong khi trước no viết phanhnphui về tiếp viên hàng không vì ghen tuông gì đấy.
Ôi, nó làm xấu mặt cơ quan . Haizz hô biến ra khỏi nghề cho sạch . Đừng ai hỏi tôi chuyện nó nữa nhé. Thật xấu hổ.
Không bất ngờ với những bàn luận của đồng nghiệp. Càng không bất ngờ với thái đọ hả hê của nhiều doanh nghiệp "có liên quan" .
Công bằng mà nói , hai người ấy có một người tôi đuổi khỏi báo từ lâu, nếu tôi có quyền. Đó là nỗi nhục cho những người làm nghề tử tế. Xuất thân từ tỉnh lẻ nhung gian manh hơnthị dân sành sỏi nhiều lần. Nhiều người thắc mắc bà ấy vào báo tôi bằng cửa nào khi mà tài năng là số O ?
Viết đến đây chán ngán với bản mặt trâng tráo của cái bà đien ấy và giận vô cùng ông phó tổng biên tập đi ăn báh mà khong trả tiền được nên vác của nợ bẩn thỉu ấy về cơ quan để bốn lần bị luật . Chẳng hiểu sao kỷ luật nhiều lần chỉ chung quy một tội gây gỗ với đòng nghiệp vì dành mối quảng cáo ...đã một lần có quyyets định cho nghỉ rồi lại nhờ lão từng "ăn chịu" xin cho ở lại. Lần này bị kỷ luật vidf đánh nhau trong cơ quan vì đề tài : Vì sao VN Ailines giá vé cao thế? Chỉ vậy thôi nó làm loạn rồi đánh nhau trong khi trước no viết phanhnphui về tiếp viên hàng không vì ghen tuông gì đấy.
Ôi, nó làm xấu mặt cơ quan . Haizz hô biến ra khỏi nghề cho sạch . Đừng ai hỏi tôi chuyện nó nữa nhé. Thật xấu hổ.
Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012
Trăng lại sáng
Lâu, rất lâu tôi mới lại vào viết trong blog này.
Chữ nghĩa để mài mà ăn. Cái nghề bẻ chữ ra tiền mà.
Chữ nghĩa để mài mà ăn. Cái nghề bẻ chữ ra tiền mà.
Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011
Tạm biệt năm cũ
Hôm nay 31/12/2011.
Tờ lịch cuối cùng của năm đã rơi xuống.
Những ngọn gió thổi ngang ngang cái ban công vắng vẻ, và tôi với tôi.
Một năm cũ qua đi nhưng vẫn còn để lại những nỗi buồn...Tôi đợi những gì trong năm mới?
R6át nhiều, nhưng trên hết đó là sự bình yên cho mọii người yêu thương của tôi.
Đã có rất nhiều năm, ngày cuối cùng trong năm tôi chỉ xin sang năm được may mắn, thuận lợi trong công việc và kiếm đủ tiền nuôi con ăn học.
Năm nay, tôi chỉ xin điều may mắn, sức khỏe, sự bình yên cả trong cuộc sống và hạnh phúc với nhiều tiếng cười cho những gia đình nhỏ của con tôi.
Năm mới ơi. Xin thế thôi nhé.
Tờ lịch cuối cùng của năm đã rơi xuống.
Những ngọn gió thổi ngang ngang cái ban công vắng vẻ, và tôi với tôi.
Một năm cũ qua đi nhưng vẫn còn để lại những nỗi buồn...Tôi đợi những gì trong năm mới?
R6át nhiều, nhưng trên hết đó là sự bình yên cho mọii người yêu thương của tôi.
Đã có rất nhiều năm, ngày cuối cùng trong năm tôi chỉ xin sang năm được may mắn, thuận lợi trong công việc và kiếm đủ tiền nuôi con ăn học.
Năm nay, tôi chỉ xin điều may mắn, sức khỏe, sự bình yên cả trong cuộc sống và hạnh phúc với nhiều tiếng cười cho những gia đình nhỏ của con tôi.
Năm mới ơi. Xin thế thôi nhé.
Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011
Tháng bảy nữa rồi ư?
Mới đó lại đã gần rằm tháng bảy rồi ư?
Thời gian ơi xin ngừng trôi, hay trôi thật chậm hộ tôi.
Mẹ tôi, năm nay đã 87 tuổi rồi sao? Trời ơi, sao thời gian đi nhanh thế.Xin chậm thôi, thời gian ơi.
Mùa Vu Lan. Mẹ ơi.
Hôm nay tôi đứng ngoài ban công thật lâu, nhìn trăng ngày một sáng hơn mà rùng mình. Nước mắt tôi rơi khi tôi ngoái nhìn về phía nhà của chúng tôi xưa, nơi có mẹ tôi đang ngồi ở đó.
Hẳn giờ này mẹ đã ngủ. Mẹ, tôi nay có ai về ngủ với mẹ không hay mẹ lại ngủ một mình, như con bây giờ vậy mẹ?
Bây giờ là 0 giờ. Trăng rất sáng mẹ ạ. Ngủ ngon mẹ nhé.
Trăng ơi xin đừng tắt nữa hãy mãi giữ màu trăng sáng hôm nay thật lâu thật thật lâu nhé trăng.
Tôi không muốn Tết đến nữa đâu. Chẳng thể nào thời gian ngừng trôi. Vẫn biết quy luật cuộc đời là trôi mãi không ngừng.Nhưng nếu được xin thời gian chậm lại. Tôi muốn mẹ tôi mãi mãi không bao giờ đến tuổi 90.
Để con có mẹ thật lâu trên cuộc đời.
Để con mãi được gắn hoa hồng lên áo,mỗi mùa Vu Lan.
Con nhớ mẹ.
Thời gian ơi xin ngừng trôi, hay trôi thật chậm hộ tôi.
Mẹ tôi, năm nay đã 87 tuổi rồi sao? Trời ơi, sao thời gian đi nhanh thế.Xin chậm thôi, thời gian ơi.
Mùa Vu Lan. Mẹ ơi.
Hôm nay tôi đứng ngoài ban công thật lâu, nhìn trăng ngày một sáng hơn mà rùng mình. Nước mắt tôi rơi khi tôi ngoái nhìn về phía nhà của chúng tôi xưa, nơi có mẹ tôi đang ngồi ở đó.
Hẳn giờ này mẹ đã ngủ. Mẹ, tôi nay có ai về ngủ với mẹ không hay mẹ lại ngủ một mình, như con bây giờ vậy mẹ?
Bây giờ là 0 giờ. Trăng rất sáng mẹ ạ. Ngủ ngon mẹ nhé.
Trăng ơi xin đừng tắt nữa hãy mãi giữ màu trăng sáng hôm nay thật lâu thật thật lâu nhé trăng.
Tôi không muốn Tết đến nữa đâu. Chẳng thể nào thời gian ngừng trôi. Vẫn biết quy luật cuộc đời là trôi mãi không ngừng.Nhưng nếu được xin thời gian chậm lại. Tôi muốn mẹ tôi mãi mãi không bao giờ đến tuổi 90.
Để con có mẹ thật lâu trên cuộc đời.
Để con mãi được gắn hoa hồng lên áo,mỗi mùa Vu Lan.
Con nhớ mẹ.
Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011
Tôi đang rơi đến đâu...
24 năm. Đi vào ra trong cái cơ quan ấy đã 24 năm.
Ngày tôi vào làm, Bích Nga, Thu Cúc, Trương Thúy Sơn các cô tổng đài báo tôi còn con gái.
Ngày tôi vào làm,tôi chạy cái xe PC mua từ thời xưa xửa xừa xưa.Ngày ấy, nhà báo le hơn người thường ở chỗ - Đi đến làm việc ở đâu,nơi ấy sẽ đổ xăng đầy bình xe.Cái ngày ấy, tui ức lắm, vì xe PC Honda chỉ 2 lít xăng là đầy bình trong khi xe Cub được đến hơn 3 lít. Cái ngày ấy, tôi chạy lấy tin bất kể mưa nắng, xa gần.Cái xe PC của tôi có khi hết xăng giữa đường phải bật cóc để đạp bộ về cơ quan, có khi chạy quá, nóng máy ốc ác bung văng tứ tung ngoài đường, ngày ấy...
CÁI -NGÀY -ẤY ...sắp xa tôi rồi.
Tôi làm việc với 5 đời Tổng biên tập chỉ với mọt cách làm và một cách nghĩ.Tôi làm hết lòng, tôi sống với công việc bằng cả mạng sống mình.Tôi không nhớ nổi đã có bao nhiêu lần tôi phải bỏ trốn khỏi cơ quan để tránh trả thù, thế nhưng tôi vẫn bó bột chân, bó thuốc chân, tay vì bị "tai nạn cố tình" .. Yêu công việc, yêu cơ quan và tôi yêu danh dự nghề báo. Tôi, cho dù hơn 20 năm làm nghề vẫn hối hả làm việc như sợ rằng ngày mai sẽ không được làm nữa, như sợ ngày mai tôi phải đi xa..Tôi yêu công việc nguy hiểm và gian nan nhưng rất sôi động và nhiều lý thú...
Cách nay 8 năm. Tổng biên tập báo Phụ Nữ TPHCM đã cho tôi một lời mời -Về phụ trách nhóm PV Nội chính với mức lương 15 triệu/tháng, chưa kể nhuận bút + một laptop và một máy ảnh xịn. Cái hồi đó, 15 triệu đồng là khoản thu nhập hơn cơ quan tôi gấp bội..nhưng khi tôi nói chuyện ra đi, TBT đã nói chuyện với tôi 15 phút....Và, tôi quyết định ở lại. Quyết định ấy hoàn toàn chính xác. Bởi ở lại, tôi không có 15 triệu/tháng nhưng tôi được làm tất cả nhữn gì tôi muốn làm (dĩ nhiên là làm nghề). Thời đó, không một sự kiện lớn nào cả quốc gia và Tp này diễn ra mà tôi không có mặt. ôi có mặt trong nhiều chuyến công du của Chính phủ, CT Nước...Và vì thế, ở lại báo này và tôi trở thành một người viết được nhiều lĩnh vực nhất và đượcx viết nhiều lĩnh vực nhất. Hơn 24 năm , tôi quen hết tính ý mọi người, con cá những người bạn trẻ ngày xưa nay đã lớn.Thì con tôi gày xưa cũng bé tẹo chạy lên cơ quan lãnh quà trung thư, HS giỏi...bây giờ đã là đồng nghiệp tôi rôi, đã là giảng viên đại học rồi..
Thế nhưng, với tôi, vào ra gặp từng ấy người hơn 24 năm vẫn như ngày hôm qua. Tôi yêu mọi người và tôi yêu cả những cái vất vả của bao năm chà sát mạng sống mình ngoài đường để làm nên một tôi hôm nay...Nhưng tôi khinh người lãnh đạo này. Vì sao ghét, vì sao khinh, vài hôm nữa, lắng lòng tôi sẽ viết.
VÀ BÂY GIỜ TÔI SẮP ĐI XA NƠI NÀY THẬT RỒI...
Đêm nay tôi không ngủ được vì cuộc nói chuyện điện thoại với đơn vị xin tôi về..Tôi phải ra đi thật ư? Tôi ..không biết phải làm sao nữa..Tôi có cảm giác rơi thật sâu ...hụt hẫng .
Muốn khóc thật thôi !
Cho đến
Ngày tôi vào làm, Bích Nga, Thu Cúc, Trương Thúy Sơn các cô tổng đài báo tôi còn con gái.
Ngày tôi vào làm,tôi chạy cái xe PC mua từ thời xưa xửa xừa xưa.Ngày ấy, nhà báo le hơn người thường ở chỗ - Đi đến làm việc ở đâu,nơi ấy sẽ đổ xăng đầy bình xe.Cái ngày ấy, tui ức lắm, vì xe PC Honda chỉ 2 lít xăng là đầy bình trong khi xe Cub được đến hơn 3 lít. Cái ngày ấy, tôi chạy lấy tin bất kể mưa nắng, xa gần.Cái xe PC của tôi có khi hết xăng giữa đường phải bật cóc để đạp bộ về cơ quan, có khi chạy quá, nóng máy ốc ác bung văng tứ tung ngoài đường, ngày ấy...
CÁI -NGÀY -ẤY ...sắp xa tôi rồi.
Tôi làm việc với 5 đời Tổng biên tập chỉ với mọt cách làm và một cách nghĩ.Tôi làm hết lòng, tôi sống với công việc bằng cả mạng sống mình.Tôi không nhớ nổi đã có bao nhiêu lần tôi phải bỏ trốn khỏi cơ quan để tránh trả thù, thế nhưng tôi vẫn bó bột chân, bó thuốc chân, tay vì bị "tai nạn cố tình" .. Yêu công việc, yêu cơ quan và tôi yêu danh dự nghề báo. Tôi, cho dù hơn 20 năm làm nghề vẫn hối hả làm việc như sợ rằng ngày mai sẽ không được làm nữa, như sợ ngày mai tôi phải đi xa..Tôi yêu công việc nguy hiểm và gian nan nhưng rất sôi động và nhiều lý thú...
Cách nay 8 năm. Tổng biên tập báo Phụ Nữ TPHCM đã cho tôi một lời mời -Về phụ trách nhóm PV Nội chính với mức lương 15 triệu/tháng, chưa kể nhuận bút + một laptop và một máy ảnh xịn. Cái hồi đó, 15 triệu đồng là khoản thu nhập hơn cơ quan tôi gấp bội..nhưng khi tôi nói chuyện ra đi, TBT đã nói chuyện với tôi 15 phút....Và, tôi quyết định ở lại. Quyết định ấy hoàn toàn chính xác. Bởi ở lại, tôi không có 15 triệu/tháng nhưng tôi được làm tất cả nhữn gì tôi muốn làm (dĩ nhiên là làm nghề). Thời đó, không một sự kiện lớn nào cả quốc gia và Tp này diễn ra mà tôi không có mặt. ôi có mặt trong nhiều chuyến công du của Chính phủ, CT Nước...Và vì thế, ở lại báo này và tôi trở thành một người viết được nhiều lĩnh vực nhất và đượcx viết nhiều lĩnh vực nhất. Hơn 24 năm , tôi quen hết tính ý mọi người, con cá những người bạn trẻ ngày xưa nay đã lớn.Thì con tôi gày xưa cũng bé tẹo chạy lên cơ quan lãnh quà trung thư, HS giỏi...bây giờ đã là đồng nghiệp tôi rôi, đã là giảng viên đại học rồi..
Thế nhưng, với tôi, vào ra gặp từng ấy người hơn 24 năm vẫn như ngày hôm qua. Tôi yêu mọi người và tôi yêu cả những cái vất vả của bao năm chà sát mạng sống mình ngoài đường để làm nên một tôi hôm nay...Nhưng tôi khinh người lãnh đạo này. Vì sao ghét, vì sao khinh, vài hôm nữa, lắng lòng tôi sẽ viết.
VÀ BÂY GIỜ TÔI SẮP ĐI XA NƠI NÀY THẬT RỒI...
Đêm nay tôi không ngủ được vì cuộc nói chuyện điện thoại với đơn vị xin tôi về..Tôi phải ra đi thật ư? Tôi ..không biết phải làm sao nữa..Tôi có cảm giác rơi thật sâu ...hụt hẫng .
Muốn khóc thật thôi !
Cho đến
Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011
Tháng 6 và những điều còn lại
Tháng 6 với tôi là một tháng có nhiều sự kiện để nhớ, nghĩ và ngẫm.
Trên đường về mỏm đất mũi ở cực Nam Tổ Quốc tôi đã rất bồi hồi vì màu đỏ thắm của hoa Phượng. Với tôi, Phượng là loài hoa mà tôi say mê từ màu sắc đến cách trình bày những cánh hoa và nhụy hoa nên tôi viết hoa chữ Phượng.
Hồi xưa, năm tôi học lớp 10, tôi đi học làm hoa vải ở tiệm hoa vải Bạch Tuyết, tiệm hoa vải lớn náất Sài Gòn khi ấy tôi đã được cô giáo khen "thất thanh" khi nhìn thấy tôi làm chùm hoa Phượng. Tôi nói khen thất thanh vì cô giáo không nghĩ rằng tôi, một con nhóc mà làm d0uo75c cành hoa đẹp lung linh. Mà tôi mê hoa,bướm ghê gớm. Ông bà bảo con gái mà yêu hoa quá sẽ vất vả và tình duyên lận đận. Ngày ấy tôi không tin, nhưng đến giờ thì rất tin.
Đoàn xe chạy như ma đuổi (chạy 150km/g mà không phải chạy như ma đuổi sao) nhanh đến nỗi tôi không biết đồng hồ tôi có chạy sai không nữa -Từ Cà Mau về đến Sài Gòn 3 giờ 20 ph. Chạy nhanh nhưng những hàng phượng đỏ rực hai bên đường vẫn cứ ám ảnh tôi mãi.Đẹp ơi là đẹp. Nhớ cái thời còn đi học- Năm cuối cùng của thời học sinh, chúng tôi im lặng nuốt nước mắt để la cà đi quanh cái sân trường nhặt hoa phượng rơi đầy sân trường. Cuốn lưu bút viết chuyền tay nhau với những câu ôi là tha thiết. Những cô giám thị đã hục hặc với chúng tôi suốt 7 năm trung học cũng trở nên dịu hiền và dễ thương vô cùng..
Tháng 6 là tháng của Ngày thiếu nhi quốc tế. Ngày mà tôi đã từng chạy đôn chạy đáo để có tiền mu a tặng hai con tôi hai đôi dép sandal làm quà. Để có tiền mua hai đôi dép sandal hiệu Bitis's , đi chơi Tao Đàn một vòng và mua 3 vé xem phim "Tuổi thơ dữ dội" ở NVH TN tôi đã phải đi đêm để có bài viết. Tôi nhơ không sao quên nổi đôi mắt hoảnh sợ của cu con khi vừa trèo lên ghế đá nhảy xuống đất một cái nhẹ hều chiếc dép trong chân đã đứt tung hết các quai.
?! Nó bật khóc và tôi cũng ứa nước mắt..Đồ dỏm, tôi mua nhằm dép giả...Và từ đó, tôi thù đồ giả vì nó đã làm con tôi khóc ngày tết Thiếu nhi..Bây giờ thì tôi có thể mua cả một thùng dép xịn nhưng con tôi đã lớn và chúng đã không còn là của tôi ... Thế mới biết, nước mắt đôi khi cũng có vị ngọt chứ không chỉ là mặn chát đâu.
Tháng 6 là tháng của nghề nghiệp tôi.Ngày Nhà báo.
Mới đó tôi đã có 24 năm làm báo. quá nhiều sự kiện và quá nhiều kỷ niệm. Vui rất vui cũng có.Buồn ơi là buồn và cay đắng ơi là đắng cay cũng không ít, nhưng lần này tôi sẽ nói về sự bất lực của tôi. Có một cái án "con trai giết mẹ ở Vĩnh Long", tôi theo biết bao lâu trong thâm tâm tôi tin họ oan nhưng tôi bất lực với những người đang làm án ở đấy. năm nay, tôi đã chờ rất chờ lời chúc mừng tôi nhân ngày Nhà báo của 3 đưá trẻ con hai vợ chồng người tù kia nhưng không thấy. Bọn nhóc giận tôi ? Bọn nhóc không còn tin vào tôi như những ngày đầu tôi mới xâm nhập vụ án ? ..các cháu ơi, cô thật sự đau lòng ..nhưng hãy tin, cô và các bạn cô không bỏ qua và cô đã tìm mọi cách mà các nhà báo không làm - cô không chỉ viết bài mà cô còn đi gõ nhiều cửa quan để kêu oan thay ba mẹ các con..và hãy chờ những cánh cửa ấy mở ra con nhé.. Hết tháng 6 rồi. Hạn cuối của cô để cho họ làm là 15 ngày nữa ..Và năm nay đã là 5 năm tôi không ở Sai Gòn trong ngày hội nghề. 2 năm tôi ở Mỹ, 1 năm đi long nhong trên đường là năm nay và 2 năm tôi nằm giữa rừng già heo hút vì những đợt công tác chống Đề Ga.
Tháng 7 đến rồi.Mong những điều còn dang dở sẽ ổn.
Trên đường về mỏm đất mũi ở cực Nam Tổ Quốc tôi đã rất bồi hồi vì màu đỏ thắm của hoa Phượng. Với tôi, Phượng là loài hoa mà tôi say mê từ màu sắc đến cách trình bày những cánh hoa và nhụy hoa nên tôi viết hoa chữ Phượng.
Hồi xưa, năm tôi học lớp 10, tôi đi học làm hoa vải ở tiệm hoa vải Bạch Tuyết, tiệm hoa vải lớn náất Sài Gòn khi ấy tôi đã được cô giáo khen "thất thanh" khi nhìn thấy tôi làm chùm hoa Phượng. Tôi nói khen thất thanh vì cô giáo không nghĩ rằng tôi, một con nhóc mà làm d0uo75c cành hoa đẹp lung linh. Mà tôi mê hoa,bướm ghê gớm. Ông bà bảo con gái mà yêu hoa quá sẽ vất vả và tình duyên lận đận. Ngày ấy tôi không tin, nhưng đến giờ thì rất tin.
Đoàn xe chạy như ma đuổi (chạy 150km/g mà không phải chạy như ma đuổi sao) nhanh đến nỗi tôi không biết đồng hồ tôi có chạy sai không nữa -Từ Cà Mau về đến Sài Gòn 3 giờ 20 ph. Chạy nhanh nhưng những hàng phượng đỏ rực hai bên đường vẫn cứ ám ảnh tôi mãi.Đẹp ơi là đẹp. Nhớ cái thời còn đi học- Năm cuối cùng của thời học sinh, chúng tôi im lặng nuốt nước mắt để la cà đi quanh cái sân trường nhặt hoa phượng rơi đầy sân trường. Cuốn lưu bút viết chuyền tay nhau với những câu ôi là tha thiết. Những cô giám thị đã hục hặc với chúng tôi suốt 7 năm trung học cũng trở nên dịu hiền và dễ thương vô cùng..
Tháng 6 là tháng của Ngày thiếu nhi quốc tế. Ngày mà tôi đã từng chạy đôn chạy đáo để có tiền mu a tặng hai con tôi hai đôi dép sandal làm quà. Để có tiền mua hai đôi dép sandal hiệu Bitis's , đi chơi Tao Đàn một vòng và mua 3 vé xem phim "Tuổi thơ dữ dội" ở NVH TN tôi đã phải đi đêm để có bài viết. Tôi nhơ không sao quên nổi đôi mắt hoảnh sợ của cu con khi vừa trèo lên ghế đá nhảy xuống đất một cái nhẹ hều chiếc dép trong chân đã đứt tung hết các quai.
?! Nó bật khóc và tôi cũng ứa nước mắt..Đồ dỏm, tôi mua nhằm dép giả...Và từ đó, tôi thù đồ giả vì nó đã làm con tôi khóc ngày tết Thiếu nhi..Bây giờ thì tôi có thể mua cả một thùng dép xịn nhưng con tôi đã lớn và chúng đã không còn là của tôi ... Thế mới biết, nước mắt đôi khi cũng có vị ngọt chứ không chỉ là mặn chát đâu.
Tháng 6 là tháng của nghề nghiệp tôi.Ngày Nhà báo.
Mới đó tôi đã có 24 năm làm báo. quá nhiều sự kiện và quá nhiều kỷ niệm. Vui rất vui cũng có.Buồn ơi là buồn và cay đắng ơi là đắng cay cũng không ít, nhưng lần này tôi sẽ nói về sự bất lực của tôi. Có một cái án "con trai giết mẹ ở Vĩnh Long", tôi theo biết bao lâu trong thâm tâm tôi tin họ oan nhưng tôi bất lực với những người đang làm án ở đấy. năm nay, tôi đã chờ rất chờ lời chúc mừng tôi nhân ngày Nhà báo của 3 đưá trẻ con hai vợ chồng người tù kia nhưng không thấy. Bọn nhóc giận tôi ? Bọn nhóc không còn tin vào tôi như những ngày đầu tôi mới xâm nhập vụ án ? ..các cháu ơi, cô thật sự đau lòng ..nhưng hãy tin, cô và các bạn cô không bỏ qua và cô đã tìm mọi cách mà các nhà báo không làm - cô không chỉ viết bài mà cô còn đi gõ nhiều cửa quan để kêu oan thay ba mẹ các con..và hãy chờ những cánh cửa ấy mở ra con nhé.. Hết tháng 6 rồi. Hạn cuối của cô để cho họ làm là 15 ngày nữa ..Và năm nay đã là 5 năm tôi không ở Sai Gòn trong ngày hội nghề. 2 năm tôi ở Mỹ, 1 năm đi long nhong trên đường là năm nay và 2 năm tôi nằm giữa rừng già heo hút vì những đợt công tác chống Đề Ga.
Tháng 7 đến rồi.Mong những điều còn dang dở sẽ ổn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)