Mấy bữa rày đọc báo thấy người ta "bán" vài trăm trẻ con bằng chiêu bài "cho con nuôi". Mà người đứng bán trẻ là những người được nhà nước bố trí làm nhiệm vụ chăm sóc và bảo vệ trẻ đàng hoàng nhe. Nghe mà đứt ruột. Đứt vì hai lẽ. Lẽ thứ nhất đứt vì tội nghiệp tụi nhỏ. Lẽ thứ hai đứt vì tức bọn lái người. Hết bán phụ nữ qua biên giới giờ bán trẻ con. Đúng là "thế giới phẳng". Phẳng đến nỗi quỷ ma, tà đạo đứng chung với người ta và chính giáo. Phẳng đến nỗi trái tim cũng chỉ là nhát vẽ vòng vèo mà thành. Không tròn không u không tâm thất tâm thu gì ráo.
Rồi lại đọc hai đứa nhỏ ở Kon Tum mới chết vì sập cống ??!! thế giới phẳng nên hai cháu nhỏ không thấy dưới cái bề mặt phẳng ấy là một hố sâu...
TRước đây lại có hai thanh niên cvhết dưới cống với cái quầnxà loỏn .
Đóc báo và nhìn hình tôi ứa nước mắt khi nghĩ đến thân phận người nghèo. Họ nghèo đến nỗi phải chấp nhận chui vào họng cống với độc một cái quần đùi mà không dám đòi đồ bảo hộ cho đúng qui chuẩn lao động nên đành chết!!! Giá như họ hiểu rằng trong cuộc sống những kẻ có tiền thì không bao giờ chui vào họng cống nên chúng nó ngỡ thế giới này ..Phẳng. Nhưng hai công nhân nghèo kia thì rất hiểu thế giới không phẳng và họ mua sự hiểu bằng cái chết đắng cay!!
Quá Tội . Giá như thế giới đừng phẳng nhỉ ...ước thế tôi có quá khùng không nhỉ bởi chung quanh tôi nhiều người đang đòi phẳng lì ..(.mặt ) mà tôi không thích phẳng.
Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009
Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009
New York giờ sao rồi Liên
New York lại bắt đầu lạnh rồi phải không Liên và Bi?
Nhớ năm trước lang thang ở New York 20 ngày. Và dù đã gần hết mùa lạnh bọn tôi vẫn cứ phải vưa đi vừa chạy cho ấm. Chui vào tàu điện đi ba chặng mới đến nơi làm có khi ngồi lơ mơ nghĩ ngợi lăng quăng, nhớ nhung người này người kia thế nào cũng lố ga. Rất nhiều lần ngồi trên tàu điện mà tôi cứ xòe bàn tay đỏ au vì lạnh nhìn và nhớ đến những ngày lạnh bàn tay tôi có bàn tay khác ấp ủ cho ấm ..và lần ấy tôi đã phải chui lên đường chạy bộ chết luôn bởi thay vì xuống Quảng trường Thời đại , Times Quare đó là ga 43 thì tôi đã ngồi lun đến ga 60.Bước xuống vội vàng quá lại chạy sangbên kia đường ray và thế là đi ngược một chuyến tàu quá hớp. Đến nhà hát Thành Lộc nhìn tôi chăm chăm hỏi "Chị ngủ quên hay sao "...Chàng diễn viênnày tinh quái lắm nên tôi thường nghĩ 2-3 khả năng trả lời cho dễ ..trúng.!!
Tôi nhớ những ngày ở NY đã tán tỉnh được một quan chức người Việt và người này "rất hay" mới từ VN sang NY 3tháng . Cũng chỉ hơn chục ngày quen nhau tôi cũng học được ở anh biết bao điều nhưng chả học được một tí ti nào cách ứng xử rất ngoại giao của anh. Bởi thế khi tôi sang bang khác công tác anh bảo tự dưng nhớ tôi quá, tôi chỉ biết cười trừ với nỗi nhớ rất ...ngoại giao của anh. Tưởng mình luôn luôn đúng nhưng khi tôi từ Las về lại Los đã thấy anh ở đó rồi!!! Hỏi , anh bảo "cũng có việc làm ở SFO, nhưng ghé qua Los thăm em cũng gần,...". Cũng có lúc anh ứng xử không ngoại giao rất dễ thương.
Và những ngày ở New York tôi và cô bạn học ở Gia Long đã gặp lại nhau,ngủ cùng nhau, đi chơi và ăn uống cùng nhau sau hơn 30 năm không gặp. Mỹ Liên, cô bạn vẽ đẹp và đẹp gái nữa. Đúng là hồng nhan truân chuyên nên cô bạn tôi rất khổ đường tình duyên lận đận. Mùa lạnh ở New York quả thật rất đáng sợ. Lạnh và gió từ biển thổi vào lồng lộng khiến người ta quíu chân. Nhà Liên là căn pen house ở giữa New York, cái nhà thì bé tí nhưng cái sân rộng hàng trăm mét vuông phủ đầy tuyết. Bi con của Liên nói tiếng Việt pha Mỹ với tôi rằng nó mà có tiềnsẽ mua nhà bang khác ở NY ớn quá. lạnh quá khiến 4 tháng mùa đông nó không muốn làm gì ...Những ngày ở NY với tôi thật là lãng mạng và thật đáng nhớ. Có quá nhiều người ở New York khiến tôi lưu luyến và nhớ nhung như Mỹ Liên, Bi, Hoa của Mariott, anh ấy(hihi)và đặc biệt là vo85 chồng chị Thảo và anh Kim (bạn của đại diễn Minh Ngọc đã phải ngghỉ làm để ở nhà chứa chấp chúng tôi 5 ngày trời ở nhà họ, điều này ở Mỹ là rất rất hiếm, bởi công việc họ túi bụi không rảnh tiếp khách hàng tuần thế đâu).
Bây giờ lại bắt đầu vào mùa lạnh và bạn tôi ở New York lại gọi tél hỏi tôi sao không sang NY lần này với bác Triết????
Nhớ lắm nhưng đành ...Đâu phải điều gì mình muốn cũng được đâu cơ chứ
Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2009
Lời cầu xin cuối mùa vu lan
Bài viết về nghĩa trang Phú Quốc viết mãi không xong. Cứ canh cánh trong lòng với rất nhiều cảm giác ...nhưng chẳng hiểu sao viết mãi không xong. Cái cảm giác vừa lạnh vừa nóng khi đứng giữa một trời cờ đỏ với gần 300 di hài của những người lính đã hy sinh.
Cuộc chiến thật sự chưa đi qua như người ta tưởng.
Cuộc chiến tàn khốc vẫn còn đó với nước mắt của những người mẹ khóc con mình. Ngày xưa con trai bà bị đày ra nhà tù Phú Quốc nhưng từ năm 1972 đến giờ không một chút tin tức, dù là tin xấu nhất -con bà đã hy sinh. Bà vẫn đến đây mỗi dịp cầu siêu để khóc thương con.
Mùa tháng 7, mùa để cầu cho siêu sinh tịnh độ và bà cụ hơn 80 tuổi vẫn lọ mọ đến Phú Quốc để mong con mình linh thiêng sẽ chỉ cho bà nơi anh nằm.
KHông một chút thông tin nào của con trai nhưng ở đây bà đã gặp 293 di hài chiến sĩ đã hy sinh và bà hy vọng trong số chiến sĩ vô danh bị chôn trong những nấm mồ tập thể có chút xương cốt của con bà...
Bà đi lại lọng cọng với bàn tay đã run sờ nhẹ trên những quách đựng di hài giữa căn phòng đỏ rực màu cờ ..."con ơi, con có nằm đây không con, mẹ yếu lắm rồi, đợi con... sợ không kịp ..."Không biết bà có khóc không,bởi chắc gì bà còn nước mắt để khóc sau hơn 30 năm khóc mỏi mòn. Nhưng tôi khóc. Đau đớn lòng.
Tháng 7, tháng vu lan lẽ ra con bà sẽ làm bà vui hay chí ít anh con trai bà phải sống để thắp nhang cho bà mùa vu lan sau sau nữa , giờ thì ngược lại.
Bà đi thắp nhang cho con bà... và nhánh bông màu nào sẽ dành cho mẹ mất con rằm tháng 7 đây trời ? Thấy tôi đứng như trời trồng giữa những lá cờ phủ kín những quách sành bà hỏi tôi "cô cũng tìm người nhà sao?", tôi lắc đầu bà nói "Con tôi ở đâu giữa trời đất này ...". Hình như bà không nói với tôi mà đang nói với trời !
Hết tháng 7 rồi , nhưng tôi cầu mong sao người mẹ quê già còm cõi kia sẽ ôm được con mình vào lòng, dù bây giờ anh ấy chỉ là nắm xương cũ nhỏ nhoi, dù ngày xưa, khi từ biệt mẹ ra đi anh con trai bà chắc cao to hơn bà, bởi bà nói với tôi anh ấy từng là lính đặc công thủy mà. Cầu xin cho mẹ con bà gặp nhau dù âm dương cách trở, trước khi bà đi thật xa.
Lạy trời !
Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009
Mùa xuân biên giới năm nay đi đâu?

Bữa đi công tác dưới Cà Mau, Võ V Thưởng đề nghị năm nay MXBG đi đảo Thổ Chu . Lại nghe nói muốn ra Thổ Chu mất 20 giờ đi tàu???Trời trời> nghe nói đã muốn ...ói.
Làm sao tôi chịu đựng nổi chuyến hải hành 20 giờ liền trên biển đây trời ?
Hòn Chuối cũng là đảo Thanh Niên mà .Thôi, đi Hòn Chuối là phê, là ghê rợn lắm rồi.
Giờ đi ra tới đảo Thổ Chu chắc chết ngắt quá.
Bún ơi
Tháng bảy mưa ngút trời.
Tháng bảy, tháng của nước và nước.
Tháng bảy cũng là tháng của nhớ nhung mẹ nhỉ.
Tháng vu lan .
Ngày hcủ nhật, đi siwêu thị về mua được ký dườn non, giò sông và ít chả cua, chả lụa...tôi nghĩ đếnh chuyện sẽ nấu nồi bún mọc thật ngon mời mẹ và Thanh ù lên nhà ăn. Với lại cũng là cách refresh cho hai thằng con ăn uống kham khổ nhiều ngày qua, chỉ vì mẹ Th nó bận bịu quá.
Về nhà mới biết, thằng Đạt đã đi Thái Lan công tác."Sao nó đi khôngnói gì với mẹ vậy? Đồ con ba trợn, đang tháng vu lan nhe bay...", mình nói giọng bực tức và dỗi hờn. Cu Pi nói "Anh Đạt nói mẹ rồi đó, mẹ quên mà". Gần đến giờ ăn, trưa mưa thật to. Cơn mưa ngoài trời vần vũ..Gọi điện cho Thanh nói "Mưa to lắm làmsao bậy giờ? Mẹ lên ăn một bữa về bịnh là chết chị. ".
6 giờ. Mưa to ơi là to. Chẳng biết làm sao mới ổn. Định thuê xe ôm đưa dồ ăn về nhà cho mẹ nhưng lại không ai ở nhà vì gọi điện thoại nhà k ai nhắc máy.
Lát sau, Thanh ù gọi đt báo sẽ đến nhà lấy bún v62 cho mẹ. Mưa vẫn rất to nghĩ bụng hay nói Thanh thôi đừng đi mưa to quá. Thanh đến lấy bún về nhà xong gọi điện thoại cho Pi nói - Ngoại đi chùa về trễ, nhất quyết đợi bún của mẹ Pi dù rất đói. Thanh đến nhà Pi về thấy ngoại đã bày sẵn tô chén ngồi ăn bánh mì khô đỡ đói để dợi ...Muốn khóc. Thương mẹ mà thương cả em Thanh.
Mẹ, như vậy con vẫn chưa là người có hiếu phải không . Tha lỗi cho con . Pi, Đạt mai này có làm được cho mẹ những gì mà Thanh ù đang làm cho ngoại không nhỉ. Cám ơn Thanh ù nhe.
Tháng bảy, tháng của nước và nước.
Tháng bảy cũng là tháng của nhớ nhung mẹ nhỉ.
Tháng vu lan .
Ngày hcủ nhật, đi siwêu thị về mua được ký dườn non, giò sông và ít chả cua, chả lụa...tôi nghĩ đếnh chuyện sẽ nấu nồi bún mọc thật ngon mời mẹ và Thanh ù lên nhà ăn. Với lại cũng là cách refresh cho hai thằng con ăn uống kham khổ nhiều ngày qua, chỉ vì mẹ Th nó bận bịu quá.
Về nhà mới biết, thằng Đạt đã đi Thái Lan công tác."Sao nó đi khôngnói gì với mẹ vậy? Đồ con ba trợn, đang tháng vu lan nhe bay...", mình nói giọng bực tức và dỗi hờn. Cu Pi nói "Anh Đạt nói mẹ rồi đó, mẹ quên mà". Gần đến giờ ăn, trưa mưa thật to. Cơn mưa ngoài trời vần vũ..Gọi điện cho Thanh nói "Mưa to lắm làmsao bậy giờ? Mẹ lên ăn một bữa về bịnh là chết chị. ".
6 giờ. Mưa to ơi là to. Chẳng biết làm sao mới ổn. Định thuê xe ôm đưa dồ ăn về nhà cho mẹ nhưng lại không ai ở nhà vì gọi điện thoại nhà k ai nhắc máy.
Lát sau, Thanh ù gọi đt báo sẽ đến nhà lấy bún v62 cho mẹ. Mưa vẫn rất to nghĩ bụng hay nói Thanh thôi đừng đi mưa to quá. Thanh đến lấy bún về nhà xong gọi điện thoại cho Pi nói - Ngoại đi chùa về trễ, nhất quyết đợi bún của mẹ Pi dù rất đói. Thanh đến nhà Pi về thấy ngoại đã bày sẵn tô chén ngồi ăn bánh mì khô đỡ đói để dợi ...Muốn khóc. Thương mẹ mà thương cả em Thanh.
Mẹ, như vậy con vẫn chưa là người có hiếu phải không . Tha lỗi cho con . Pi, Đạt mai này có làm được cho mẹ những gì mà Thanh ù đang làm cho ngoại không nhỉ. Cám ơn Thanh ù nhe.
Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009
noel rồi sao
Tối, điện thoại từ bên kia bờ đại dương gọi về chúc Noel. Câu chuyện khi nhạt khi vui nhưng cuộc vui này có vẻ tốn tiền quá . Em không nhớ ở bên này mua card 10 đồng gọi được 240 phút sao? (Trời ạ, định nói cho hết 10 dồng thật sao ? ) Ừ nhỉ. Đôi khi mình cứ nghĩ gọi điện thoại từ Mỹ về mắc mỏ lắm, nhưng thật ra gọi điện thoại từ VN sang bển mới đắt. Đi lòng vòng một số nước xong mới thấy, phí điện thoại di động và đường dài ở VN là đặt nhì thế giới, đắt nhất là Campuchia. Anh bảo, lái xe đi làm thấy quả thông tôi bỏ trên xe nhớ quá. Nhớ lần cở tụi tôi lên núi ở SFO xem cây xem đường và lần đó anh chở tụi tôi đến khu nhà giàu nhất SFO xem cho biết. Nói lan man đã đời xong anh hỏi tôi ở VN mình mấy giờ ? Nghe tô i nói 0 giờ , anh la toáng, sao không bảo anh ngưng máy? Thì bây giờ ngưng. Đôi khi nhớ nhau xa xôi thế cũng vui Và nhờ cuộc điện thoại đường dài ấy, tôi biết sắp đến Giáng sinh. Thằng con lớn đang ở Sing, chắc nó sẽ có một Giáng sinh vui vẻ và nhớ lâu. Thằng con nhỏ thì có bạn gái về , chắc tụi nó cũng sẽ vui. Còn tôi, tôi định 24 này vác túi đi công tác ra biên giới cho đỡ cô đơn, nhưng sực nhớ, còn mấy cậu pv , chúng còn trẻ và có gia đình bắt chúng đi cùng tôi thì khó cho chúng quá. Thôi đành 25 vậy. 25 sẽ lên đường đi chuyến công tác cuối năm. Tôi có một nỗi ám ảnh ngày Noel và nỗi nhớ vô cùng trong đênm Noel ..Chẳng biết bao giờ tôi mới quên được nỗi ám ảnh ấy và mùa Noel xưa Chúc mọi người Giáng sinh vui vẻ
Tuesday December 23, 2008 - 02:37am (ICT) Permanent Link 0 Comments
Tuesday December 23, 2008 - 02:37am (ICT) Permanent Link 0 Comments
BAI BAI YÀA HÚU
Hôm nay, vào dạo một vòng blog 360, sao tự dưng thấy mình như trẻ lại. Giống cái tâm trạng viết lưu bút ngày xưa khi còn đi học, mỗi dịp hè về.
Đọc thấy các entry viết trong lúc chia tay, sao thấylòng mình nhẹ nhàng bởi hình như ai cũng quyến luyến cái đường dây tình cảm yêu thương này. Nếu có đọc được entry này, những người đã tạo ra blog 360 hãy ngẩng cao đầu bởi chỉ vì có bạn mà chúng tôi đã quen nhau. Cũng nhờ vào 360 mà chúng tôi hiểu nhiều thứ trên đời này nhiềuhơn tôi từng mong đợi.
Xin cảm ơn 360 blog.
Cảm ơnnhững ngày tháng đã có của đường dây tình cảm này.
Bây giờ chia tay, tan đàn xẻ nghé, ngậm ngùi gì đâu! Đành thôi. Có hợp ắt sẽ có tan, nhưng bùi ngùi và lưu luyến cũng là điều ắt có của những blogger 360.
Dọn nhà đến một khu dân cư mới. Chẳng biết có vui hơn không nhưng tin rằng những hàng xóm mới cũng sẽ rất dễ thươngv à biếtđâu, sẽ có nhiều hàng xóm cũ dọn về đó thì sao. Và tôi sẽ đổi tên blog cho "mới lỡ mới luôn" Thucsaigon. Các bạn cứ thử gõ tên ấy xem sao nhe. Hẹn gặp lại ở xóm mới . Bái bai yà huuúuú
Đọc thấy các entry viết trong lúc chia tay, sao thấylòng mình nhẹ nhàng bởi hình như ai cũng quyến luyến cái đường dây tình cảm yêu thương này. Nếu có đọc được entry này, những người đã tạo ra blog 360 hãy ngẩng cao đầu bởi chỉ vì có bạn mà chúng tôi đã quen nhau. Cũng nhờ vào 360 mà chúng tôi hiểu nhiều thứ trên đời này nhiềuhơn tôi từng mong đợi.
Xin cảm ơn 360 blog.
Cảm ơnnhững ngày tháng đã có của đường dây tình cảm này.
Bây giờ chia tay, tan đàn xẻ nghé, ngậm ngùi gì đâu! Đành thôi. Có hợp ắt sẽ có tan, nhưng bùi ngùi và lưu luyến cũng là điều ắt có của những blogger 360.
Dọn nhà đến một khu dân cư mới. Chẳng biết có vui hơn không nhưng tin rằng những hàng xóm mới cũng sẽ rất dễ thươngv à biếtđâu, sẽ có nhiều hàng xóm cũ dọn về đó thì sao. Và tôi sẽ đổi tên blog cho "mới lỡ mới luôn" Thucsaigon. Các bạn cứ thử gõ tên ấy xem sao nhe. Hẹn gặp lại ở xóm mới . Bái bai yà huuúuú
NHÀ CŨ ƠI
Nhà cũ ở đây là Yahoo 360, mà nhà cũ ở đây cũng là căn nhà ngày xưa chúng tôi từng ở những ngày còn cơ hàn và nhỏ dại.
Cái nhà cũ ngày xưa của chúng tôi là một căn nhà nhỏ trong một khu cư xá gần nhà thờ Ba Chuông. Căn nhà bé tí xíu nhưng có cái cửa sổ to với khung sắt là hình con cò đậu trên cành cây. Hình như là cây tre thì phải, tôi nhớ mang máng cái lá tre nhọn hoắt từngmóc rách quần thằng cu con nhà tôi khi nó chun ra chun vào cái cửa sổ ấy. Lần ấy, mẹ tôi đi vắng, khóa trái cửa trước nhốt nó tro ng nhà và bà yên chí rằng nó sẽ phải ở yên trong nhà. Bà nào biết, khi bà đi, nó đã chui ra khỏi nhà bằng cái cửa sổ con cò ấy. Vài lần như thế. Bà thì yên tâm rằng cháu vẫn ở trong nhà khi bà đi vắng. Cháu cũng rất vui vì bà ngoại tin sái cổ thằng cháu vốn nghịch như nó lại chịu ở yên trong nhà suốt thời gian bà đi vắng.
Một lần bà ngoại chạy chợ cũng khóa cửa nhốt nó trong nhà. Thằng cu chỉ chờ có thế chun ra khỏi nhà bằng cửa sổ và đi chơi với bạn. Đang đánh nhau đổ mồ hôi thì bà ngoại bất ngờ quay trở về vì bà để quên món gì đó. Vối vàng quá, nó chun nhanh vào nhà và bị cái lá tre móc rách cái quần và treo nó tòn ten trên khung cửa. Từ đấy bà ngoại mới biết. Khóa cửa ngoài, với nó chẳng ích lợi gì .
Cũng cái cửa số ấy mà có lần bà ngoại bị đau tim, hai anh em thằng cu chun ra chun vào để la cầu cứu và trèo rào để mở cửa để bác sĩ Cường đưa bà đi cấp cứu. Ơn cái cửa sổ con cò ấy thiệt.
Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009
XIN ĐƯỢC CỞI TRUỒNG
Mỗi chiều bố Tỏi đón con từ nhà trẻ về cơ quan ai cũng thấy kỳ lạ khi thấy cu nhóc cứ chạy thẳng một mạch vào tủ lạnh đập bịch bịch vào cửa. Tiếng đập gấp rút, vội vàng, tiếng thằng nhóc ngọng ngịu "ước ước".Tôi không hiểu nó ước gì trong cái tủ lạnh?
Thì ra nó nói "nước". Nó khát nước. Ngày nào bố bận đi đón con trễ thì thằng bé khổ sở hơn vì nó nghĩ đến "ước" nhiều hơn. Vì sao?
Nghe nói, cô giáo trong khi chờ trả cháu cố ý không cho cháu uống nước vì sợ nó tè ra quần cô lại phải đi thay quần cho cháu. Mệt. Mất thời gian bởi đến lúc đó, cô chỉ mong trả cháu thậtnhanh để cô còn về nhà. Chấm dứt một ngày quanh quẩn với các cháu để về nhà chăm sóc gia đình, nghỉ ngơi. Lý do chính đáng, nhưng thấy sao nó tàn nhẫn thế nào ấy. Cứ nghĩ lũ trẻ khát nước mà cô giáo đành đoạn không cho nó uống chỉ vì ngại thay quần cho cháu, tôi không có con nhỏ đi học mẫu giáo nhà trẻ, nếu có , tôi sẽ bảo với cô, cứ để các cháu cởi chuồng và cho chúng uống nước đầy đủ. Cha mẹ đến đón con thì cô phát theo một cái quần khô ran cho họ tự mặc cho con họ chứ đừng vì ngại thế mà để chA!u khát nước đến tội. Nhìn tấm ảnh xem thằng cu Tỏi thèm nước như thế nào. Nó uống một mạch hai ly nước mới quay ra cười với mọi người được.
Các cô cứ làm như tôi đề nghị nhé - cho cháu cởi truồng cà trường nhưng đừng cấm các cháu uống nước, khi khát. tàn nhẫn lắm. Nghĩ lại cô đi nuôi dạy trẻ thời giớ sao nhiều chiêu, lắm trò thế nhỉ. Ngán ngẩm!
Thứ Ba, 7 tháng 7, 2009
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)