Hôm qua, trời mưa rất to. Sài Gòn mưa cũng buồn não lòng như mưa ở rừng, dù mưa Sài Gòn có nhịp điệu rất... rock. Mưa ào ào dữ dội từng đợt, xen với tiếng ồn từ đủ loại mái tôn, máng xối ... rồi sau đó, chợt êm dịu hẳn như vào đoạn "nói lối" vậy.
Tôi đang đi công việc gặp lúc trời mưa mà tôi vừa ốm dậy nên rất sợ trúng cơn mưa về nhà sẽ nằm chèm ẹp cả tuần nữa thì chết nên đành tìm chỗ ngồi trú mưa. Với tôi, trú mưa là điều rất lạ bởi tôi thích đi giữa trời mưa .Mưa càng lớn chạy xe giữa đường , càng thích. Mấy năm học đến lớp 10 -11, tôi vẫn thích chạy xe dưới mưa. Cứ mưa to là tôi ra đường với bạn, chạy xe đến khi nào lạnh run lập cập thì rủ nhau chạy vào xe bò viên ở đường Nguyễn Tri Phương, ăn mỗi đứa một tô rồi về nhà, trùm mềm. Bây giờ, ngồi đồng trong quán cafe một mình, buồn thiu, thì bắt gặp lại chính mình, thời thơ dại.
Một lũ nhóc gồm cả trai lẫn gái,tắm mưa!
Tụi nó chạy ù từ máng xối nhà này sang máng xối nhà kia và tranh nhau đưa lưng, đưa đầu vào giọt nước chảy ào ạt cùng với những tiếng cười dòn tan và tiếng chí choé cãi nhau để giành nước. Nắm níu nhau chạy rông giữa phố cười nói chí chát , cãi nhau chí choé ...thật dễ thương. Một đứa con gái khoảng 9-10tuổi, tóc tai loà xoà ngang vai, ở trần mặc cái quần xệ rốn chạy nhanh nhất, to tiếng nhất và bao giờ cũng đưa đầu vào hứng những dòng nước chảy ào ào từ mái nhà xuống, nhanh nhất. Nó là đưa thủ lĩnh của đám tắm mưa. Nó ra lệnh : "Không được chơi túm áo. Rách áo má tao la.". Nói rồi nó cởi phăng cái áo ra, cuộn tròn ôm trong nách và một tay xách lưg quần cho khỏi tuột rồi chạy cà tưng dưới mưa. Nó giống tôi ngày xưa đến kỳ lạ -- Cũng còm nhom và ham tắm mưa đên tím môi, trắng bệch mặt, run lập cập mới về nhà...
Lại nhớ hai thằng con, hồi nhỏ cũng ham tắm mưa.Cứ đến trời mưa là thằng anh mất dạng trước, lát sau chạy về nhà lôi theo thằng em ra tắm mưa. Có lần, trời mưa đã tạnh chưa thấy bọn chúng về nhà, nóng ruột, đội nón đi tìm thấy thằng em ngồi thu lu, run bần bật ở góc cột đèn, trước cổng trường Phạm Ngọc Thạch, tay ôm hai cái áo ướt chờ thằng anh mải mê đá banh với đám bạn. Nó không dám bỏ về dù lạnh đến run người vì sợ thằng anh la. Còn thằng anh mê đá banh, chạy như điên đến nóng người chẳng thèm nhớ đến thằng em đang ngồi thu lu ướt như mèo té sông, lạnh teo ...người?!...
Nỗi nhớ thật lan man,... nức nở như bong bóng mưa vỡ lôp bốp tan tành theo dòng nước mưa ùa ạt trên mặt đường nhựa ... Trời ơi, nhớ cái ngày xưa của tôi, ngày xưa của lũ con tôi nhỏ nhít cùng với những cơn mưa ...
Với tôi, mưa Sài Gòn vẫn hấp dẫn, nhưng bây giờ là, mưa - một điệu blue buồn.
Bao giờ cho đến ngày xưa nhỉ.
Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2009
Cành ô liu và cây thập giá
CÀNH Ô LIU VÀ CÂY THẬP GIÁ
Hôm nay đã rất gần ngày Nhà Báo Cách mạng Việt Nam và tôi, thoắt đó đã có 20 năm làm nghề. Buốn nhiều nhưng vui cũng nhiều, được nhiều nhưng mất cũng không hề ít.
Tôi vừa chính thức nhận chức danh không có trong sổ lương cơ quan tôi - Chủ nhiệm CLB Phóng viên Nội Chính của Hội Nhà báo TPHCM, sau rất nhiều lần từ chối không thành.
Ngày CLB PVNC ra mắt cũng là ngày báo chí đưa thông tin ông Lưu Kim thái , nguyên PCT UBND thị xã Đồ Sơn tự tử chết. Điều đáng nói là trong bức thư tuyệt mạng ngắn ngủi ông viết đã dành cho PV nội chính ( vâng cácPV viết mảng này gọi là PV Nội chính ) số chữ viết nhiều hơn số chữ ông viết dặn dò lại vợ con chuệyn gia đình ?! Tôi đã khóc khi tưởng tượng ra sự thống khổ, cay đắng của ông khi chịu hàm oan từ những con chữ. Tôi nói ông hàm oan từ những con chữ mà không cần viết có lẽ ông bị hàm oan, bởi tôi tin rằng đến phút cuối cùng đời người, những người sắp đi vào cõi chết sẽ nói sự thật. Và như thế, đồng nghiệp tôi đã nói quá những gì về ông khiến ông chết đắng cay thế? Tôi mất ngủ và ngồi thừ người trước những con chữ của người bạc mệnh. Hôm ra mắt CLB, anh Hồng Sơn, Phó Tổng biên tập báo SGGP đã nói câu chuyện này với giọng rất buồn. Anh trách các đồng nghiệp tôi ư? Không, anh chỉ nhắc chúng tôi. Đạitá Phan anh Minh, PGĐ CATP cũng nhắc lại những "bài báo dính máu" ( chữ của anh dùng đấy). Đó là những bài viết của những nhà báo đã đưa ngòi bút đi quá xa sự cần thiết của việc thông tin mà đó chính là sự bôi nhọ người khác bằng chữ nghĩa của các nhà báo. Hẳn các nhà báo chúng ta chưa quên sự việc con gái của một quan chức, mới học lớp 10 đã phải tự tử vì không chịu nổi sự dè bỉu, khinh miệt bố mình. Và Các nhà báo chúng ta hẳn cũng chưa quên một nhạc sĩ trước khi tự tử cũng đã để lại thư tuyệ t mệnh trong đó nói đến những con chữ dính máu của một vài nhà báo viết mảng VHVN...Tôi không thể nhớ có bao nhiêu người đã ngậm đắng nuốt cay vì những con chữ viết quá tay một sự vung tay không phải là "vung tay quá trán" mà là những cái "vung tay quá mạng" !
Ngày trước, khi đứng trước quan tài cô bé học lớp 10, tôi đã chết lặng thật sự khi thấy mẹ cha cô, những anh hùng biệt động thành từng vào sinh ra tử những điểm chết như chỗ không người với vẻ kiêu bạc của những người hùng và họ đã không hề chảy nước mắt khi bị bắt tra tấn dã man, thế mà họ ngã quỵ tơi tả như tàu là úa cháy vì bị tạt nước sôi ngàn độ ...Sức mạnh trong chữ viết của chúng ta đó sao ...Rồi chuyện nhạc sĩ với người học trò khuyết tài nhưng dư tiền đã được làm rùm beng và các nhà báo VHVN không chỉ phanh phui chuyện tiền nong mà nói cả những chuyện rất rêng tư khiến cậu ta chịu đựng không nổi áp lực từ công luận đã tự tử với sự oán hờn các nhà báo đọng đầy lòng và ngập cả trang thư tuyệt mạng....Và, mới nhất là quan chức ở Đồ Sơn...
Dĩ nhiên không ai muốn sự thể lại như thế, nhất là các nhà báo, tôi tin rằng không ai muốn kết cục sự việc lại bi thương thế. Không bao giờ chúng tôi muốn có kết cục đau lòng ấy. Không muốn sao lại ra nông nỗi? Nhiều người hỏi thế? Đó là cái tầm của mỗi nhà báo và cái tâm khi hạ bút. Điều này, trong ngày ra mắt CLB PV NC bà Phạm Phương Thảo đã nhắc đi nhắc lại.Tôi rất tâm đắc câu nói của bào Thảo " Sự dũng cảm của nhà báo không chỉ là dám đưa tin đấu tranh chống tirêu cực mà lcòn là dám không đăng thông tin mình biết vì lợi ích quốc gia, lợi ích tập thể, danh dự và sinh mạng của nhiều người vô can trong sựkiện ấy lớn hơn lợi ich, danh tiếng riêng của nhà báo "! .Vâng, phải dũng cảm lắm mới làm nổi việc tưởng chừng đơn giản ấy.
Mà "gây họa" sau những bài viết , nào chỉ co phóng viên nội chính. Người viết mảng kinh tế cũng gây hoạ được đấy chứ ạ. Hiện, không ít nhà báo dùng nghề nghiệp của mình làm lợi cho cá nhân mình bằng ngòi bút. Kiếm tiền thôi mà, có làm chết hay gây di hoạ cho ai đâu? Không dám đâu. Có đấy. Tôi có chị bạn học từ những năm trung học, gia đình chị nghèo lắm, nhưng con cái ngoan ngoãn học hành tốt và ngày một lớn khôn. Hai anh em chúng mới tìm được việc làm kha khá lương nên đã nghĩ đến việc báo hiếu mẹ cha bằng mua căn hộ chung cư mới thay cho căn chòi ọp ẹp dưới chân cầu TMG và mua một cái xe máy cho cả gi a đình dùng chung. Tin vào bài báo viết khen chất lượng các sản phẩm họ đang muốn mua, và họ chọn mua với lòng hồ hởi về một tương lai sang tươi mới. Cuối cùng họ không chỉ thất vọng về chất lượng sản phẩm mà còn thất vọng về uy tín của người phóng viên đã khen tới tới các sản phẩm chất lượng dỏm ấy. Bây giờ, tiền nhà thì đã trả hết, giấy tờ nhà thì chẳng ra đâu vào đâu. Giấy hồng không có, đỏ không có chỉ là giấy chứng nhận đã trả hết tiền nhà. và chờ ..chờ... Hôm gặp nhau, nghe chuyện xong, tôi bảo chị, có khi người viết không là nhà báo mà chỉ là CTV viết thuê cho đơn vị ấy trên nhiều tờ báo thôi . Chị chỉ cười nhạt với tôi và không thèm nói gì thêm rồi bỏ sang bàn khác ngồi?!. Sau này khi họp mặt lớp cũ tôi mới nghe bạn bè nói - Chị bảo, ngay cả lời nói của tôi, người chị tin cậy và quý trọng nhất trong đám bạn học thời nhỏ cũng chỉ là thông tin và cách nói của một phóng viên, mà phóng viên thì muốn nói hay, nói dở gì mà chẳng được . ??!!! Trời ơi,khổ thân bạn tôi ơi !
Đến khi nào mới có sự sòng phẳng với những người làm nghề viết báo ? Nhà báo nào của công luận và nhà báo nào của doanh nghiệp? Và bao giờ mới có sự sòng phẳng với bạn đọc về nhũng thông tin được đưa ra từ các bài báo đó là do nhận định của người viết hay viết theo đơn đặt hàng ?
Ngẫm nghĩ lại, suốt bao năm qua, nhà báo làm được rất nhiều việc tốt, giúp đỡ biết bao cảnh đời thoát khổ và minh oan cho biết bao người, đấu tranh cho những việc đúng ; điều này không ai có thể phủ nhận công sức của nhà báo được. Các nhà báo, nhiều người đã sống trong sáng với ngòi bút đầy lửa đấu tranh cho đến hết đời như nhà báo Trần Bặch Đằng, như bác Trần Văn Giàu, như Pétrus Ký, Nguyễn An Ninh ...Cũng có những người đã đổ máu để theo đuổi , giử gìn bảo vệ chân lý ở các báo, dù hiện họ còn rấ trẻ tuổi. Còn tôi, tôi đã làm được những gì trong khoảng thời gian không quá dài nhưng không hề ngắn ngủi khi thực thi nhiệm vụ ? Tôi đã từng có nhiều phiền muộn và cay đắng và cả những hạn phúc ngọt ngào trong những năm tháng làm nghề . Được - mất trong nghề thật khó tính toán phân minh. Có việc, theo tôi là mất , nhưng theo người khác lại là được; và rất nhiều việc ngược lại thế. Và đã là nhà báo, ai cũng có thể đem đến hạnh phúc, lòng tin cho bạn đọc và nhân vật của mình; cũng đều có thể mang hoạ , mang cay đắng đau khổ đến cho nhân vật, dối tượng của mình, mà không hề phân biệt mảng miếng, lĩnh vực anh, chị đang viết.
Thật là trong nghề báo, khoảng cách của "cành ô liu và cây thập giá" chỉ là sợi chỉ mong manh!
Nhân ngày 'giỗ" của nghề nghiệp mình, tôi đang tự soi lại lòng mình và tự kiểm lại những việc mình làm để xem trong những giọt mực tôi đổ ra trong các bài báo có dính máu không? Và thật hạnh phúc, may mắn cho tôi và cho gia đình tôi trong những năm tháng hành nghề quả là đã có nước mắt, mồ hội và máu rơi ...nhưng đó chính là máu của tôi mà thôi. Đã có lần tôi suýt trở thành "cô hồn" trên miếu giữa cung đường rừng vắng vẻ của dãy Trường Sơn khi đi và viết ..Tất cả đều là kỷ niệm và tôi mong, tất cả mọi người quanh tôi, bạn bè tôi người lớn hơn tôi hãy nhắc nhở tôi, thậm chí mắng chửi tôi, hãy giúp tôi phản tỉnh khi thấy tôi chợt có hành vi sa ngã, chợt có thái độ tiêu cực với nghề ...Cuối cùng, xin cảm ơn những bữa cơm nấu chỉ "tám"chứ không phải được "chín" của hai cậu con trai bé nhỏ của tôi đã thay tôi làm bếp những khi tôi bận rộn, vắng nhà.Cám ơn nhữg tô cháo ăn liền rẻ tiền nhưng đầ y tình cảm mà các con tôi đã nấu những lúc mẹ đau nặng, sau mỗi chuyến công tác dài ngày vất vả kiếm sống. Xin thứ lỗi cho mẹ về nỗi sợ hãi các con phải gánh chịu từ những cuộc điện thoại hăm doạ trong đêm và những thư gửi nặc danh, lúc mẹ vắng nhà , khi các con chưa đầy 15 tuổi, nhé các con ...Và , tôi cúi đầu nói lời cảm ơn những người dân, những thanh niên tốt bụng đã cứu tôi thoát hiểm trong biết bao lần tôi phải diện với hiểm nguy bất chợt trên đường hành nghề ...Và rất cảm ơn cơ quan báo của tôi, nơi có những ông anh bà chị đúng nghĩa cả về tuổi nghề lẫn tuổi đời và xin cảm ơn những người bạn thân thương ở quanh tôi , ( dù rất hiếm) đã sẵn lòng đưa cho tôi mượn bàn tay những khi ngã ngựa, yếu lòng ...
Và, hôm nay, tôi sẽ mở blog nay sang chế độ "mở tanh banh" thay vì chỉ friend of friend để mọi người nhận cùng nhận được lời cám ơn chân thành từ tôi , một nhà báo hẳn còn nhiều khiếm khuyết nhưng luôn muốn được mọi người yêu thương, quý mến...(tham quá phải hông?)
Beijing
Hôm nay đã rất gần ngày Nhà Báo Cách mạng Việt Nam và tôi, thoắt đó đã có 20 năm làm nghề. Buốn nhiều nhưng vui cũng nhiều, được nhiều nhưng mất cũng không hề ít.
Tôi vừa chính thức nhận chức danh không có trong sổ lương cơ quan tôi - Chủ nhiệm CLB Phóng viên Nội Chính của Hội Nhà báo TPHCM, sau rất nhiều lần từ chối không thành.
Ngày CLB PVNC ra mắt cũng là ngày báo chí đưa thông tin ông Lưu Kim thái , nguyên PCT UBND thị xã Đồ Sơn tự tử chết. Điều đáng nói là trong bức thư tuyệt mạng ngắn ngủi ông viết đã dành cho PV nội chính ( vâng cácPV viết mảng này gọi là PV Nội chính ) số chữ viết nhiều hơn số chữ ông viết dặn dò lại vợ con chuệyn gia đình ?! Tôi đã khóc khi tưởng tượng ra sự thống khổ, cay đắng của ông khi chịu hàm oan từ những con chữ. Tôi nói ông hàm oan từ những con chữ mà không cần viết có lẽ ông bị hàm oan, bởi tôi tin rằng đến phút cuối cùng đời người, những người sắp đi vào cõi chết sẽ nói sự thật. Và như thế, đồng nghiệp tôi đã nói quá những gì về ông khiến ông chết đắng cay thế? Tôi mất ngủ và ngồi thừ người trước những con chữ của người bạc mệnh. Hôm ra mắt CLB, anh Hồng Sơn, Phó Tổng biên tập báo SGGP đã nói câu chuyện này với giọng rất buồn. Anh trách các đồng nghiệp tôi ư? Không, anh chỉ nhắc chúng tôi. Đạitá Phan anh Minh, PGĐ CATP cũng nhắc lại những "bài báo dính máu" ( chữ của anh dùng đấy). Đó là những bài viết của những nhà báo đã đưa ngòi bút đi quá xa sự cần thiết của việc thông tin mà đó chính là sự bôi nhọ người khác bằng chữ nghĩa của các nhà báo. Hẳn các nhà báo chúng ta chưa quên sự việc con gái của một quan chức, mới học lớp 10 đã phải tự tử vì không chịu nổi sự dè bỉu, khinh miệt bố mình. Và Các nhà báo chúng ta hẳn cũng chưa quên một nhạc sĩ trước khi tự tử cũng đã để lại thư tuyệ t mệnh trong đó nói đến những con chữ dính máu của một vài nhà báo viết mảng VHVN...Tôi không thể nhớ có bao nhiêu người đã ngậm đắng nuốt cay vì những con chữ viết quá tay một sự vung tay không phải là "vung tay quá trán" mà là những cái "vung tay quá mạng" !
Ngày trước, khi đứng trước quan tài cô bé học lớp 10, tôi đã chết lặng thật sự khi thấy mẹ cha cô, những anh hùng biệt động thành từng vào sinh ra tử những điểm chết như chỗ không người với vẻ kiêu bạc của những người hùng và họ đã không hề chảy nước mắt khi bị bắt tra tấn dã man, thế mà họ ngã quỵ tơi tả như tàu là úa cháy vì bị tạt nước sôi ngàn độ ...Sức mạnh trong chữ viết của chúng ta đó sao ...Rồi chuyện nhạc sĩ với người học trò khuyết tài nhưng dư tiền đã được làm rùm beng và các nhà báo VHVN không chỉ phanh phui chuyện tiền nong mà nói cả những chuyện rất rêng tư khiến cậu ta chịu đựng không nổi áp lực từ công luận đã tự tử với sự oán hờn các nhà báo đọng đầy lòng và ngập cả trang thư tuyệt mạng....Và, mới nhất là quan chức ở Đồ Sơn...
Dĩ nhiên không ai muốn sự thể lại như thế, nhất là các nhà báo, tôi tin rằng không ai muốn kết cục sự việc lại bi thương thế. Không bao giờ chúng tôi muốn có kết cục đau lòng ấy. Không muốn sao lại ra nông nỗi? Nhiều người hỏi thế? Đó là cái tầm của mỗi nhà báo và cái tâm khi hạ bút. Điều này, trong ngày ra mắt CLB PV NC bà Phạm Phương Thảo đã nhắc đi nhắc lại.Tôi rất tâm đắc câu nói của bào Thảo " Sự dũng cảm của nhà báo không chỉ là dám đưa tin đấu tranh chống tirêu cực mà lcòn là dám không đăng thông tin mình biết vì lợi ích quốc gia, lợi ích tập thể, danh dự và sinh mạng của nhiều người vô can trong sựkiện ấy lớn hơn lợi ich, danh tiếng riêng của nhà báo "! .Vâng, phải dũng cảm lắm mới làm nổi việc tưởng chừng đơn giản ấy.
Mà "gây họa" sau những bài viết , nào chỉ co phóng viên nội chính. Người viết mảng kinh tế cũng gây hoạ được đấy chứ ạ. Hiện, không ít nhà báo dùng nghề nghiệp của mình làm lợi cho cá nhân mình bằng ngòi bút. Kiếm tiền thôi mà, có làm chết hay gây di hoạ cho ai đâu? Không dám đâu. Có đấy. Tôi có chị bạn học từ những năm trung học, gia đình chị nghèo lắm, nhưng con cái ngoan ngoãn học hành tốt và ngày một lớn khôn. Hai anh em chúng mới tìm được việc làm kha khá lương nên đã nghĩ đến việc báo hiếu mẹ cha bằng mua căn hộ chung cư mới thay cho căn chòi ọp ẹp dưới chân cầu TMG và mua một cái xe máy cho cả gi a đình dùng chung. Tin vào bài báo viết khen chất lượng các sản phẩm họ đang muốn mua, và họ chọn mua với lòng hồ hởi về một tương lai sang tươi mới. Cuối cùng họ không chỉ thất vọng về chất lượng sản phẩm mà còn thất vọng về uy tín của người phóng viên đã khen tới tới các sản phẩm chất lượng dỏm ấy. Bây giờ, tiền nhà thì đã trả hết, giấy tờ nhà thì chẳng ra đâu vào đâu. Giấy hồng không có, đỏ không có chỉ là giấy chứng nhận đã trả hết tiền nhà. và chờ ..chờ... Hôm gặp nhau, nghe chuyện xong, tôi bảo chị, có khi người viết không là nhà báo mà chỉ là CTV viết thuê cho đơn vị ấy trên nhiều tờ báo thôi . Chị chỉ cười nhạt với tôi và không thèm nói gì thêm rồi bỏ sang bàn khác ngồi?!. Sau này khi họp mặt lớp cũ tôi mới nghe bạn bè nói - Chị bảo, ngay cả lời nói của tôi, người chị tin cậy và quý trọng nhất trong đám bạn học thời nhỏ cũng chỉ là thông tin và cách nói của một phóng viên, mà phóng viên thì muốn nói hay, nói dở gì mà chẳng được . ??!!! Trời ơi,khổ thân bạn tôi ơi !
Đến khi nào mới có sự sòng phẳng với những người làm nghề viết báo ? Nhà báo nào của công luận và nhà báo nào của doanh nghiệp? Và bao giờ mới có sự sòng phẳng với bạn đọc về nhũng thông tin được đưa ra từ các bài báo đó là do nhận định của người viết hay viết theo đơn đặt hàng ?
Ngẫm nghĩ lại, suốt bao năm qua, nhà báo làm được rất nhiều việc tốt, giúp đỡ biết bao cảnh đời thoát khổ và minh oan cho biết bao người, đấu tranh cho những việc đúng ; điều này không ai có thể phủ nhận công sức của nhà báo được. Các nhà báo, nhiều người đã sống trong sáng với ngòi bút đầy lửa đấu tranh cho đến hết đời như nhà báo Trần Bặch Đằng, như bác Trần Văn Giàu, như Pétrus Ký, Nguyễn An Ninh ...Cũng có những người đã đổ máu để theo đuổi , giử gìn bảo vệ chân lý ở các báo, dù hiện họ còn rấ trẻ tuổi. Còn tôi, tôi đã làm được những gì trong khoảng thời gian không quá dài nhưng không hề ngắn ngủi khi thực thi nhiệm vụ ? Tôi đã từng có nhiều phiền muộn và cay đắng và cả những hạn phúc ngọt ngào trong những năm tháng làm nghề . Được - mất trong nghề thật khó tính toán phân minh. Có việc, theo tôi là mất , nhưng theo người khác lại là được; và rất nhiều việc ngược lại thế. Và đã là nhà báo, ai cũng có thể đem đến hạnh phúc, lòng tin cho bạn đọc và nhân vật của mình; cũng đều có thể mang hoạ , mang cay đắng đau khổ đến cho nhân vật, dối tượng của mình, mà không hề phân biệt mảng miếng, lĩnh vực anh, chị đang viết.
Thật là trong nghề báo, khoảng cách của "cành ô liu và cây thập giá" chỉ là sợi chỉ mong manh!
Nhân ngày 'giỗ" của nghề nghiệp mình, tôi đang tự soi lại lòng mình và tự kiểm lại những việc mình làm để xem trong những giọt mực tôi đổ ra trong các bài báo có dính máu không? Và thật hạnh phúc, may mắn cho tôi và cho gia đình tôi trong những năm tháng hành nghề quả là đã có nước mắt, mồ hội và máu rơi ...nhưng đó chính là máu của tôi mà thôi. Đã có lần tôi suýt trở thành "cô hồn" trên miếu giữa cung đường rừng vắng vẻ của dãy Trường Sơn khi đi và viết ..Tất cả đều là kỷ niệm và tôi mong, tất cả mọi người quanh tôi, bạn bè tôi người lớn hơn tôi hãy nhắc nhở tôi, thậm chí mắng chửi tôi, hãy giúp tôi phản tỉnh khi thấy tôi chợt có hành vi sa ngã, chợt có thái độ tiêu cực với nghề ...Cuối cùng, xin cảm ơn những bữa cơm nấu chỉ "tám"chứ không phải được "chín" của hai cậu con trai bé nhỏ của tôi đã thay tôi làm bếp những khi tôi bận rộn, vắng nhà.Cám ơn nhữg tô cháo ăn liền rẻ tiền nhưng đầ y tình cảm mà các con tôi đã nấu những lúc mẹ đau nặng, sau mỗi chuyến công tác dài ngày vất vả kiếm sống. Xin thứ lỗi cho mẹ về nỗi sợ hãi các con phải gánh chịu từ những cuộc điện thoại hăm doạ trong đêm và những thư gửi nặc danh, lúc mẹ vắng nhà , khi các con chưa đầy 15 tuổi, nhé các con ...Và , tôi cúi đầu nói lời cảm ơn những người dân, những thanh niên tốt bụng đã cứu tôi thoát hiểm trong biết bao lần tôi phải diện với hiểm nguy bất chợt trên đường hành nghề ...Và rất cảm ơn cơ quan báo của tôi, nơi có những ông anh bà chị đúng nghĩa cả về tuổi nghề lẫn tuổi đời và xin cảm ơn những người bạn thân thương ở quanh tôi , ( dù rất hiếm) đã sẵn lòng đưa cho tôi mượn bàn tay những khi ngã ngựa, yếu lòng ...
Và, hôm nay, tôi sẽ mở blog nay sang chế độ "mở tanh banh" thay vì chỉ friend of friend để mọi người nhận cùng nhận được lời cám ơn chân thành từ tôi , một nhà báo hẳn còn nhiều khiếm khuyết nhưng luôn muốn được mọi người yêu thương, quý mến...(tham quá phải hông?)
Beijing
Ngày nhà báo nên vui hay buồn ?
Ngày Nhà báo, nên buồn hay vui ?
Lại sắp đến ngày Nhà báo Việt Nam. Ngày của nghề nghiệp.Ngày để vinh danh những người làm nghề và cũng là ngày để mình soi lại mình.Tôi chợt nhớ đến thời khắc chúng tôi, 13 nhà báo VN đầu tiên vào Nhà Trắng ( White house) ở Washington D.C đứng chờ thông tin hội đàm kín giữa Thủ tướng Phan Văn Khải và Tổng thống G.Bush về một phần vận mệnh nước nhà, tim chúng tôi đập nhanh đến lạ và hồi hộp đến mệt nhoài ...Đó là thời khắc hạnh phúc của những người làm báo, được tiếp cận với sự kiện quan trọng của nước nhà, ở tít tận trời xa...Những lúc ấy, chúng tôi đã sống và làm việc không kể thời gian , mỗi đêm, chúng tôi, số nhà báo ở Sài Gòn tháp tùng Thủ tướng chỉ ngủ 3giờ đồng hồ. Mệt đến mờ mắt, nhưng chúng tôi hạnh phúc vì được làm việc mà mình yêu thích và chọn lựa.
Nhưng, cũng gần ngày Nhà báo, tôi lại thấy buồn đến ê chề khi mấy ngày trước đọc nhiều báo đăng tin "thày Khoa" chống tiêu cực bị lập biên bản khi coi thi tốt nghiệp. Tôi không hiểu, đăng tin và hình thày Khoa với tình huống đau khổ ấy để làm gì nhỉ, trong khi bị lập biên bản đợt coi thi ấy có 3 giáo viên. Tại sao 3 giáo viên bị lập biên bản mà báo chí chỉ đưa mình tên và hình ảnh thày Khoa lên báo? Với hàm ý gì nhỉ? Điều tôi muốn nói ở đây, không phải là chuyện thày Khoa bị lập biên bản mà là những người đưa tin thày Khoa bị lập biên bản kìa . Họ là Nhà báo.Đúng thế! Thế, lúc trước ai "đẩy" một thày Khoa vô danh lên thành Người đương thời "hot" nhất năm 2006 ? Cũng là các nhà báo chứ ai! Thậm chí còn có những người cảm thấy hả hê khi đưa tin thày Khoa không đạt yêu cầu khi tự ứng cử Quốc hội , đến bây giờ là tin bị lập biên bản khi côi thi.Viết lập lờ để đọc giả hiểu rằng thày Khoa cũng "tiêu cực" đến bị lâp biên bản khi coi thi chứ có trong sáng lắm đâu ?!!!
Nhiều báo ngày trước đã coi thày Khoa như là người hùng trong chống tiêu cực, bây giờ cũng đăng tin thày bị lập biên bản có kèm hình?! (Rõ ràng là có chủ tâm và có chuẩn bị!). Nhưng, chúng ta cũng phải thừa nhận : từ chuyện thày Khoa làm rùm vụ coi thi bẩn thỉu ở quê thày mà Bộ Giáo dục và toàn xã hội "bừng tỉnh" với chuyện thành tích ảo của ngành Giáo dục nhiều năm qua, rồi dẫn đến phong trào "nói không với tiêu cực" trong toàn xã hội và Bộ trưởng GD&ĐT cũng từng đến tận quê nhà thày Khoa khen thưởng và động viên cơ mà.
Với những tin ảnh viết về thày Khoa bị lập biên bản vừa đăng tải trên nhiều báo, tôi thật sự hoang mang và hoảng sợ . Bởi, tôi không biết phải làm thế nào mới thật đúng, trước hoàn cảnh trớ trêu, bi kịch của gia đình thày Khoa hiện nay. Liệu thày Khoa và gia đình thày sẽ chịu đựng saotrước phản ứng của những người chung quanh và của những học trò, với cách ứng xử khó hiểu của các nhà báo? Làm thế này, ai dám đương đầu với sự thật xấu xa ?. Cũng mình khen, rồi bây giờ lại chính mình chê.Đừng nói làm thế là sòng phẳng à nghen. Thằng con tôi, giảng viên từng coi thi rất nhiều nơi, nhiều lần nói: Trong các lỗi lập biên bản thày Khoa chỉ một lỗi bị coi là nặng đó là đánh sai số báo danh; còn lại tất cả các lỗi chỉ cần nhắc nhở. Riêng chuyện thày Khoa hướng dẫn thí sinh viết lại ký hiệu môn thi mà bị lập biên bản vì làm mất thời gian thi của người khác là không cần thiết. Phải nhắc nhở thí sinh viết lại mã số thi cho đúng, khi giáo viên phát hiện học sinh ghi sai, đó là cái tâm của người thày, bởi, nếu không nhắc, bài thi em ấy coi như bỏ, và như thế công học 12 năm sẽ toi. Có điều, nếu nói dai quá khiến mất thời gian người khác làm bài thì nhắc nhở. Thế là đủ! Ở đây, Chủ tịch HĐT cố tình làm bẽ mặt thày Khoa bằng những biên bản lập cố ý; còn báo chí thì vô tình (?!) vướng vào ý đồ của họ?! Cho dù thế nào chăng nữa, cách hành xử của vài nhà báo vừa có cũng khiến người đời khó hiểu nổi cái tâm và cái tầm các nhà báo qua nhiều sự kiện liên quan đến chỉ một con người -thày Khoa!
Trước sự kiện "lùng bùng" ấy, thằng con trai nhắc nhở tôi - Mẹ đừng sống cương trực và ngay thẳng quá , sẽ bị nhiều người ghét và rình rập, chẳng may vấp phải hòn sỏi, mới đang chao đảo chưa ngã cũng bị người ta nhào vô xô cho ngã rồi leo lên dẫm đạp tét mặt đấy. Hãy sống "lờ đờ" đi một chút, hãy giả ngơ trước những chuyện khó coi, chỉ khi nào, quá đáng và không thể ngơ như phải cứu sinh mạng, bênh vực danh dự ai đó hãy lên tiếng, mẹ ạ; con chim có bộ lông đẹp, có giọng hót hay bao giờ cũng chết trước các con chim có bộ lông bình thường , có giọng hót ồ ề ...Thằng con nhắc nhở tôi thế có đúng ? Cũng đã có nhiều người quen, bà chị thương cũng đã từng khuyên tôi phải mềm mại hơn và thờ ơ với cuộc đời quanh mình hơn một chút, tập cách sống biết bỏ qua ...Trời ạ.Trong bài học nhập môn của nghề báo có dạy : Nhà báo phải dũng cảm, trung thực và phải nói điều cần nói và đáng nói cơ mà ? Nên làm sao bây giờ ? Tôi phải làm sao mới đúng ? Người ta bảo "Tứ thập bất hoặc", và như thế, tôi...chắc đành chờ cái chết bất ngờ đến với mình thôi vì tôi hơn cả "bất hoặc"mà ... Chào mừng ngày Nhà báo của mình bằng hành vi - rắp tâm ...nhắm mắt ăn tiền, nghiến răng quay đầu, ngoái cổ nhìn lui tránh sự thật , sao đành! Buồn!
ảnh: Chờ thông tin hội đàm ở Mỹ
Lại sắp đến ngày Nhà báo Việt Nam. Ngày của nghề nghiệp.Ngày để vinh danh những người làm nghề và cũng là ngày để mình soi lại mình.Tôi chợt nhớ đến thời khắc chúng tôi, 13 nhà báo VN đầu tiên vào Nhà Trắng ( White house) ở Washington D.C đứng chờ thông tin hội đàm kín giữa Thủ tướng Phan Văn Khải và Tổng thống G.Bush về một phần vận mệnh nước nhà, tim chúng tôi đập nhanh đến lạ và hồi hộp đến mệt nhoài ...Đó là thời khắc hạnh phúc của những người làm báo, được tiếp cận với sự kiện quan trọng của nước nhà, ở tít tận trời xa...Những lúc ấy, chúng tôi đã sống và làm việc không kể thời gian , mỗi đêm, chúng tôi, số nhà báo ở Sài Gòn tháp tùng Thủ tướng chỉ ngủ 3giờ đồng hồ. Mệt đến mờ mắt, nhưng chúng tôi hạnh phúc vì được làm việc mà mình yêu thích và chọn lựa.
Nhưng, cũng gần ngày Nhà báo, tôi lại thấy buồn đến ê chề khi mấy ngày trước đọc nhiều báo đăng tin "thày Khoa" chống tiêu cực bị lập biên bản khi coi thi tốt nghiệp. Tôi không hiểu, đăng tin và hình thày Khoa với tình huống đau khổ ấy để làm gì nhỉ, trong khi bị lập biên bản đợt coi thi ấy có 3 giáo viên. Tại sao 3 giáo viên bị lập biên bản mà báo chí chỉ đưa mình tên và hình ảnh thày Khoa lên báo? Với hàm ý gì nhỉ? Điều tôi muốn nói ở đây, không phải là chuyện thày Khoa bị lập biên bản mà là những người đưa tin thày Khoa bị lập biên bản kìa . Họ là Nhà báo.Đúng thế! Thế, lúc trước ai "đẩy" một thày Khoa vô danh lên thành Người đương thời "hot" nhất năm 2006 ? Cũng là các nhà báo chứ ai! Thậm chí còn có những người cảm thấy hả hê khi đưa tin thày Khoa không đạt yêu cầu khi tự ứng cử Quốc hội , đến bây giờ là tin bị lập biên bản khi côi thi.Viết lập lờ để đọc giả hiểu rằng thày Khoa cũng "tiêu cực" đến bị lâp biên bản khi coi thi chứ có trong sáng lắm đâu ?!!!
Nhiều báo ngày trước đã coi thày Khoa như là người hùng trong chống tiêu cực, bây giờ cũng đăng tin thày bị lập biên bản có kèm hình?! (Rõ ràng là có chủ tâm và có chuẩn bị!). Nhưng, chúng ta cũng phải thừa nhận : từ chuyện thày Khoa làm rùm vụ coi thi bẩn thỉu ở quê thày mà Bộ Giáo dục và toàn xã hội "bừng tỉnh" với chuyện thành tích ảo của ngành Giáo dục nhiều năm qua, rồi dẫn đến phong trào "nói không với tiêu cực" trong toàn xã hội và Bộ trưởng GD&ĐT cũng từng đến tận quê nhà thày Khoa khen thưởng và động viên cơ mà.
Với những tin ảnh viết về thày Khoa bị lập biên bản vừa đăng tải trên nhiều báo, tôi thật sự hoang mang và hoảng sợ . Bởi, tôi không biết phải làm thế nào mới thật đúng, trước hoàn cảnh trớ trêu, bi kịch của gia đình thày Khoa hiện nay. Liệu thày Khoa và gia đình thày sẽ chịu đựng saotrước phản ứng của những người chung quanh và của những học trò, với cách ứng xử khó hiểu của các nhà báo? Làm thế này, ai dám đương đầu với sự thật xấu xa ?. Cũng mình khen, rồi bây giờ lại chính mình chê.Đừng nói làm thế là sòng phẳng à nghen. Thằng con tôi, giảng viên từng coi thi rất nhiều nơi, nhiều lần nói: Trong các lỗi lập biên bản thày Khoa chỉ một lỗi bị coi là nặng đó là đánh sai số báo danh; còn lại tất cả các lỗi chỉ cần nhắc nhở. Riêng chuyện thày Khoa hướng dẫn thí sinh viết lại ký hiệu môn thi mà bị lập biên bản vì làm mất thời gian thi của người khác là không cần thiết. Phải nhắc nhở thí sinh viết lại mã số thi cho đúng, khi giáo viên phát hiện học sinh ghi sai, đó là cái tâm của người thày, bởi, nếu không nhắc, bài thi em ấy coi như bỏ, và như thế công học 12 năm sẽ toi. Có điều, nếu nói dai quá khiến mất thời gian người khác làm bài thì nhắc nhở. Thế là đủ! Ở đây, Chủ tịch HĐT cố tình làm bẽ mặt thày Khoa bằng những biên bản lập cố ý; còn báo chí thì vô tình (?!) vướng vào ý đồ của họ?! Cho dù thế nào chăng nữa, cách hành xử của vài nhà báo vừa có cũng khiến người đời khó hiểu nổi cái tâm và cái tầm các nhà báo qua nhiều sự kiện liên quan đến chỉ một con người -thày Khoa!
Trước sự kiện "lùng bùng" ấy, thằng con trai nhắc nhở tôi - Mẹ đừng sống cương trực và ngay thẳng quá , sẽ bị nhiều người ghét và rình rập, chẳng may vấp phải hòn sỏi, mới đang chao đảo chưa ngã cũng bị người ta nhào vô xô cho ngã rồi leo lên dẫm đạp tét mặt đấy. Hãy sống "lờ đờ" đi một chút, hãy giả ngơ trước những chuyện khó coi, chỉ khi nào, quá đáng và không thể ngơ như phải cứu sinh mạng, bênh vực danh dự ai đó hãy lên tiếng, mẹ ạ; con chim có bộ lông đẹp, có giọng hót hay bao giờ cũng chết trước các con chim có bộ lông bình thường , có giọng hót ồ ề ...Thằng con nhắc nhở tôi thế có đúng ? Cũng đã có nhiều người quen, bà chị thương cũng đã từng khuyên tôi phải mềm mại hơn và thờ ơ với cuộc đời quanh mình hơn một chút, tập cách sống biết bỏ qua ...Trời ạ.Trong bài học nhập môn của nghề báo có dạy : Nhà báo phải dũng cảm, trung thực và phải nói điều cần nói và đáng nói cơ mà ? Nên làm sao bây giờ ? Tôi phải làm sao mới đúng ? Người ta bảo "Tứ thập bất hoặc", và như thế, tôi...chắc đành chờ cái chết bất ngờ đến với mình thôi vì tôi hơn cả "bất hoặc"mà ... Chào mừng ngày Nhà báo của mình bằng hành vi - rắp tâm ...nhắm mắt ăn tiền, nghiến răng quay đầu, ngoái cổ nhìn lui tránh sự thật , sao đành! Buồn!
ảnh: Chờ thông tin hội đàm ở Mỹ
Lan man chuyện xứ người
Lâu lắm mới nghe tiếng con trai lớn từ xa gọi về nói "Con đây mẹ ơi".
Thằng này bao giờ nói chuyện với mẹ cũng đầy vẻ cứng cỏi và rất ..ta đây. Nó, rất ít khi để lộ sự yến thế hay phải chứng tỏ mình yếu lòng. Ấy thế mà hôm qua khi gọi điện thoại về từ mã đã chứng tỏ nó đang yếu lòng và bắt đấu cuộc điện thoại đường dài bằng câu nói như thế.
Nói một tí, nó lại bảo, "con bây giờ đi học chứ có phải đi làm đâu mẹ, tiền bạc phải tằn tiện chứ...".À, thì ra đã đến lúc nó biết đồng tiền cũng đổ mồ hôi.
Thôi thế cũng được. Nó phải nghỉ làm giữa chừng để đi học,đó là quyết định khó khăn nhất của nó, một người đang ăn nên làm ra . Hai hôm trước ngày đi, nó còn chần chừ nói :"Hay con dừng chuệyn đi học lại , chờ ít lâu nữa tính , bây giờ nhiều cơ hội và công việc đến với con quá,bỏ đi rất uổng". Tôi rất sợ nó đổi ý, bởi tôi biết thằng con tôi mà. Ngày đi, nó vẫn còn rất tiếc nhiều cơ hội làm việc đang mở ra.
Nhưng cám ơn trời. Hiện nó đã đang đi học lại ở xứ ngừôi. Chúc con trai những ngày dài vất vả xứ người khỏe mạnh.
Thằng này bao giờ nói chuyện với mẹ cũng đầy vẻ cứng cỏi và rất ..ta đây. Nó, rất ít khi để lộ sự yến thế hay phải chứng tỏ mình yếu lòng. Ấy thế mà hôm qua khi gọi điện thoại về từ mã đã chứng tỏ nó đang yếu lòng và bắt đấu cuộc điện thoại đường dài bằng câu nói như thế.
Nói một tí, nó lại bảo, "con bây giờ đi học chứ có phải đi làm đâu mẹ, tiền bạc phải tằn tiện chứ...".À, thì ra đã đến lúc nó biết đồng tiền cũng đổ mồ hôi.
Thôi thế cũng được. Nó phải nghỉ làm giữa chừng để đi học,đó là quyết định khó khăn nhất của nó, một người đang ăn nên làm ra . Hai hôm trước ngày đi, nó còn chần chừ nói :"Hay con dừng chuệyn đi học lại , chờ ít lâu nữa tính , bây giờ nhiều cơ hội và công việc đến với con quá,bỏ đi rất uổng". Tôi rất sợ nó đổi ý, bởi tôi biết thằng con tôi mà. Ngày đi, nó vẫn còn rất tiếc nhiều cơ hội làm việc đang mở ra.
Nhưng cám ơn trời. Hiện nó đã đang đi học lại ở xứ ngừôi. Chúc con trai những ngày dài vất vả xứ người khỏe mạnh.
Tiền cũng đổ mồ hôi
Lâu lắm mới nghe tiếng con trai lớn từ xa gọi về nói "Con đây mẹ ơi".
Thằng này bao giờ nói chuyện với mẹ cũng đầy vẻ cứng cỏi và rất ..ta đây. Nó, rất ít khi để lộ sự yến thế hay phải chứng tỏ mình yếu lòng. Ấy thế mà hôm qua khi gọi điện thoại về từ mã đã chứng tỏ nó đang yếu lòng và bắt đấu cuộc điện thoại đường dài bằng câu nói như thế.
Nói một tí, nó lại bảo, "con bây giờ đi học chứ có phải đi làm đâu mẹ, tiền bạc phải tằn tiện chứ...".À, thì ra đã đến lúc nó biết đồng tiền cũng đổ mồ hôi.
Thôi thế cũng được. Nó phải nghỉ làm giữa chừng để đi học,đó là quyết định khó khăn nhất của nó, một người đang ăn nên làm ra . Hai hôm trước ngày đi, nó còn chần chừ nói :"Hay con dừng chuệyn đi học lại , chờ ít lâu nữa tính , bây giờ nhiều cơ hội và công việc đến với con quá,bỏ đi rất uổng". Tôi rất sợ nó đổi ý, bởi tôi biết thằng con tôi mà. Ngày đi, nó vẫn còn rất tiếc nhiều cơ hội làm việc đang mở ra.
Nhưng cám ơn trời. Hiện nó đã đang đi học lại ở xứ ngừôi. Chúc con trai những ngày dài vất vả xứ người khỏe mạnh.
Thằng này bao giờ nói chuyện với mẹ cũng đầy vẻ cứng cỏi và rất ..ta đây. Nó, rất ít khi để lộ sự yến thế hay phải chứng tỏ mình yếu lòng. Ấy thế mà hôm qua khi gọi điện thoại về từ mã đã chứng tỏ nó đang yếu lòng và bắt đấu cuộc điện thoại đường dài bằng câu nói như thế.
Nói một tí, nó lại bảo, "con bây giờ đi học chứ có phải đi làm đâu mẹ, tiền bạc phải tằn tiện chứ...".À, thì ra đã đến lúc nó biết đồng tiền cũng đổ mồ hôi.
Thôi thế cũng được. Nó phải nghỉ làm giữa chừng để đi học,đó là quyết định khó khăn nhất của nó, một người đang ăn nên làm ra . Hai hôm trước ngày đi, nó còn chần chừ nói :"Hay con dừng chuệyn đi học lại , chờ ít lâu nữa tính , bây giờ nhiều cơ hội và công việc đến với con quá,bỏ đi rất uổng". Tôi rất sợ nó đổi ý, bởi tôi biết thằng con tôi mà. Ngày đi, nó vẫn còn rất tiếc nhiều cơ hội làm việc đang mở ra.
Nhưng cám ơn trời. Hiện nó đã đang đi học lại ở xứ ngừôi. Chúc con trai những ngày dài vất vả xứ người khỏe mạnh.
Buồn đốt lò vàng hương nhạt khói
Có lẽ trong đời tôi không có điều gì làm tôi gục ngã và héo úa tàn phai nhanh như bị phản bội. Có lẽ từ phản bội không đủ diễn tả hết ý bằng từ phản phúc, nhưng thôi, nói phũ phàng về nhau quá mình sẽ đau hơn họ mà lỡ mai mốt có chuyện gì cần đến nhau không biết phải sửa sai thê nào, hẳn sẽ ngượng lắm. Mà thôi, tôi chẳng thèm nhớ đến những điều cà chớn mà chỉ những con người qúa khùng mới làm nổi, tôi sẽ chỉ nghĩ đến thằng con trai của họ để nhẹ lòng và tội nghiệp họ hơn là khinh ghét. Thôi, tôi chỉ muốn nhớ và nói những lời vui vẻ, ngọt ngào về con cái và những người bạn dễ thương của tôi để thấy đời ngọt ngào hơn , thấy cuộc sống thú vị hơn, thú vị cả với những điều lảm nhảm, điên khùng đang diễn ra quanh tôi .
Sáng nay khi hai thằng con ngủ quay ngang, quay dọc trong căn phòng bé xíu tôi đã chộp mộ mớ ảnh để dành mai này mốt nọ chúng có làm ăn khá hơn sẽ share cho chúng làm kỷ niệm những ngày chúng ở chung với nhau , để biết những ngày này thật sự là hạnh phúc. Hôm nay ngày lễ mà thằng con tôi vẫn phải đi dạy lớp tại chức. Trước khi đi dạy nó cũng kịp tự nấu cơm, chiên thịt và ăn một chén dằn bụng. Thấy tôi về, nó bảo, con để canh trong nồi phần mẹ ...Tôi thật không phải, quên mất ngày nay con phải đi dạy chiều đã không chuẩn bị cơm nước cho con mà để thằng con trai phải tự xử. Nó đang rất bận rộn nào chuyện dạy, chuyện cơ quan , chuyện đoàn thể vẫn chăm chuyện nhà thay mẹ những khi mẹ lãng đãng như hôm nay ...Những ngày qua, tôi bồn chồn vì ngày tiễn thằng con lớn đi nước ngoài học tập đến nơi rồi. Cái thằng có bộ vó và luôn làm ra vẻ ba trợn và lạnh lùng với mẹ thì mất ngày qua đã rất quyến luyến mẹ và em khi nó sắp đi học xa...
Sắp tới ngày sinh nhật tôi rồi. Chiều nay một người anh ở xa gọi điện thoại hỏi tôi có định mời sinh nhật ? Nói chuyện vài câu anh hỏi ngay: Em hình như đang có chuyện gì bất an trong lòng? Tôi kể chuyện lan man trong đó có chuyện vớ vẩn ở cơ quan, anh cười nói chuyện huyên thuyên với tôi đủ thứ chuyện tiếu lâm và cuôi cùng, anh vẫn nghe tiếng thở dài tôi, anh bảo tôi đừng thèm để trong lòng thứ sỏi đá xấu xí xù xì ấy cho nặng bụng, chỉ những người yếm thế và họ đang hẫng hụt tình cảm lắm mới để lộ ra sự hằn thù mọi người, hãy thương hại họ. Đấy, tôi đã có quà sinh nhật sớm từ cuộc điện thoại ấy rồi đó.
Lại nhớ mấy sinh nhật trước, tôi có tất cả những gì tôi muốn, tôi cần,tôi ước. Năm nay, biết có được ? Mấy năm qua, tiệc sinh nhật tôi rất đơn giản chỉ tôi và ba người thân yêu nhất với tiếng cười , nói dóc tào lao, chọc ghẹo lẫn nhau tứ tung ....và bao giờ cũng thế , chỉ 4 người thôi có khi uống hết hai chai rượu để rồi người ra về cũng say tít, kẻ ở lại cũng hết biết gì ...Tất cả với tôi, thế là hạnh phúc một đời.Ánh mắt, nụ cười quanh tôi ngày sinh nhật đủ giúp tôi chịu đựng những đắng cay, nghiệt ngã của cuộc đời 364 ngày sắp tới. Và sinh nhật tôi, tôi thường hay thắp hương vào lúc nửa đêm để nhớ đến bố tôi và nhớ về kỷ niệm ngày sinh nhật thời thơ dại, ngọt ngào với những viên kem thơm mùi sầu riêng, dừa và chocolate ở tiệm Bạch Đằng, Lê Lợi, mà rơi nước mắt ...Buồn đốt lò vàng hương nhạt khói ...36 năm tôi không còn bố nữa, nhưng sao tôi thấy như bố tôi luôn loanh quanh bên tôi, nhất là những lúc tôi buồn buồn ...
Sáng nay khi hai thằng con ngủ quay ngang, quay dọc trong căn phòng bé xíu tôi đã chộp mộ mớ ảnh để dành mai này mốt nọ chúng có làm ăn khá hơn sẽ share cho chúng làm kỷ niệm những ngày chúng ở chung với nhau , để biết những ngày này thật sự là hạnh phúc. Hôm nay ngày lễ mà thằng con tôi vẫn phải đi dạy lớp tại chức. Trước khi đi dạy nó cũng kịp tự nấu cơm, chiên thịt và ăn một chén dằn bụng. Thấy tôi về, nó bảo, con để canh trong nồi phần mẹ ...Tôi thật không phải, quên mất ngày nay con phải đi dạy chiều đã không chuẩn bị cơm nước cho con mà để thằng con trai phải tự xử. Nó đang rất bận rộn nào chuyện dạy, chuyện cơ quan , chuyện đoàn thể vẫn chăm chuyện nhà thay mẹ những khi mẹ lãng đãng như hôm nay ...Những ngày qua, tôi bồn chồn vì ngày tiễn thằng con lớn đi nước ngoài học tập đến nơi rồi. Cái thằng có bộ vó và luôn làm ra vẻ ba trợn và lạnh lùng với mẹ thì mất ngày qua đã rất quyến luyến mẹ và em khi nó sắp đi học xa...
Sắp tới ngày sinh nhật tôi rồi. Chiều nay một người anh ở xa gọi điện thoại hỏi tôi có định mời sinh nhật ? Nói chuyện vài câu anh hỏi ngay: Em hình như đang có chuyện gì bất an trong lòng? Tôi kể chuyện lan man trong đó có chuyện vớ vẩn ở cơ quan, anh cười nói chuyện huyên thuyên với tôi đủ thứ chuyện tiếu lâm và cuôi cùng, anh vẫn nghe tiếng thở dài tôi, anh bảo tôi đừng thèm để trong lòng thứ sỏi đá xấu xí xù xì ấy cho nặng bụng, chỉ những người yếm thế và họ đang hẫng hụt tình cảm lắm mới để lộ ra sự hằn thù mọi người, hãy thương hại họ. Đấy, tôi đã có quà sinh nhật sớm từ cuộc điện thoại ấy rồi đó.
Lại nhớ mấy sinh nhật trước, tôi có tất cả những gì tôi muốn, tôi cần,tôi ước. Năm nay, biết có được ? Mấy năm qua, tiệc sinh nhật tôi rất đơn giản chỉ tôi và ba người thân yêu nhất với tiếng cười , nói dóc tào lao, chọc ghẹo lẫn nhau tứ tung ....và bao giờ cũng thế , chỉ 4 người thôi có khi uống hết hai chai rượu để rồi người ra về cũng say tít, kẻ ở lại cũng hết biết gì ...Tất cả với tôi, thế là hạnh phúc một đời.Ánh mắt, nụ cười quanh tôi ngày sinh nhật đủ giúp tôi chịu đựng những đắng cay, nghiệt ngã của cuộc đời 364 ngày sắp tới. Và sinh nhật tôi, tôi thường hay thắp hương vào lúc nửa đêm để nhớ đến bố tôi và nhớ về kỷ niệm ngày sinh nhật thời thơ dại, ngọt ngào với những viên kem thơm mùi sầu riêng, dừa và chocolate ở tiệm Bạch Đằng, Lê Lợi, mà rơi nước mắt ...Buồn đốt lò vàng hương nhạt khói ...36 năm tôi không còn bố nữa, nhưng sao tôi thấy như bố tôi luôn loanh quanh bên tôi, nhất là những lúc tôi buồn buồn ...
Chuyện cũ nhưng nào xưa
ôi vừa nhận được hai lá thư của bạn đọc và hai cuộc điện thoại của hai người có quen biết tôi qua những bài báo (gọi họ là bạn đọc cũng được, người quen cũng không sai).
Hai bức thư viết từ hai đầu đất nước. Một thư từ Điện Biên Phủ của một trinh sát chống ma tuý và một của bạn đọc ở Cần Thơ. Cả hai đều gọi tôi bằng anh và ông?! Như thế đủ biết rằng họ chưa một lần gặp tôi !
Cậu trinh sát chống ma tuý kể tôi nghe chuyện cất giữ bài báo tôi đã viết trên báo Công An TPHCM có tên " Tay không đánh hổ" viết về vụ sát hại Trung uý Cường, một trinh sát nội tuyến của Phòng CS Chống ma tuý Lai Châu ( khi ấy Điện Biên Phủ chưa tách khỏi Lai Châu)và chị phụ nữ người dân tộc nhiều năm trước, trong đó có viết về một trinh sát nội tuyến khác tên Hảo đã ẩn mình vào đường dây của bọn buôn ma tuý để bắt bằng được chúng đền tội. Thư cậu viết, hai đứa con chị Nhung, người phụ nữ tội nghiệp đã chết chung với Trung uý Cường nay đã lớn và chúng cũng đang giữ một bản photo bài báo viết về công lao của mẹ chúng.Cậu viết thư để yêu cầu tôi, nếu được viết thư cho bọn trẻ để động viên chúng sống tốt bởi giữa vùng đất "ít người nhiều ma ..tuý" kia, bọn trẻ dễ sa chân vào đường dây buôn bán ma túy vị bi lôi kéo và vì miếng cơm manh áo khó khăn. Thật ra, nếu không ai nhắc đến, tôi cũng chẳng thể nhớ đến số phận hai đứa trẻ con chị phụ nữ người dân tộc, cơ sở của trinh sát nội tuyến chống ma tuý đã bị bắn đứt đầu bởi những tràng AK lia sát sạt cùng với Trung uý Cường ở Điện Biên Phủ, hơn 7 năm trước. Bây giờ thì tôi đã nhớ ra chuyện buồn của chị Nhung, trước khi đi vào cửa tử chị đã gửi đứa con mới 3 tuổi sang nhà hàng xóm... Cậu cũng thông tin tôi biết, vừa qua, nhân kỷ niệm 10 năm thành lập Cục C17 (Cục Cảnh sát phòng chống ma tuý), cuốn sách "Săn cá mập trên cạn" của tôi viết 5 năm trước được tái bản và bán tại hội sách Điện Biên Phủ, cậu và anh em trong phòng đều mua mỗi người một quyển, cậu và bạn bè " mong là giá như có tác giả ký tặng thì vui biết mấy". Hãy đợi đấy cậu trinh sát trẻ kia, sẽ có một lúc không xa lắm, tôi sẽ có mặt tại Điện bIên Phủ để ký tặng sách mà.
Trở lại với chuyện con chị Nhung. Tôi đã viết một bức thư tay và gửi kèm ít quà thiết thực đến cháu.Có lẽ đến hàng chục năm rồi tôi mới lại viết thư tayvà viết dài đến ba trang giấy A 4.Hy vọng hai đứa trẻ của chị Nhung sẽ vui, cùng tin vào việc làm tốt đẹp của mẹ Nhung là vì tương lai bọn chúng và tôi tin rằng chị Nhung sẽ cười với tôi, ở thế giới bên kia. Anh Dự, Trư ởng CA Điện Biên Phủ nay đã là Phó Bí thư Thành uỷ ĐBP cũng gọi điện thoại trò chuyện với tôi, nhân quyển sách tái bản chui ( nói chui vì tôi là tác giả lại không được báo trước việc tái bản sách), đùa thế thôi, bởi kiện thưa gì khi họ vì mục đích tốt đẹp "biểu dương, động viên các chiến sĩ chống ma túy". Dưng không nhớ cái lạnh cắt da của vùng Tây Bắc năm tôi đi đến đó. 5 độ C. Lạnh chưa từng thấy và chuyến đi thật vất vả khi tôi đi cửa khẩu Tây Trang và Ma Lù Thàng để viết về cuộc chiến chống ma tuý . Mới đó, đã hơn 5 năm qua rồi. Khi ấy, tôi cứ băn khoăn -đi -không đi - đi - không đi ...bởi trời lạnh quá ?! Liều đi một phen chứ để đến bây giờ là tiêu luôn vì còn sức lực đâu mà leo núi cả ngày trời _Việc gì làm được hôm nay chớ để ngày mai, ông bà nóiquả là chính xác!
Bức thư khác của một bạn đọc ở Cần Thơ muốn có quyển sách viết về Interpol tôi vừa in có chữ ký tặng của "ông" bao nhiêu tiền sách và chi phí bưu điện, họ xin gửi trả. Tôi đã viết mail cho anh ta trả lời và kèm một cái hình cho anh ta xem.Chắc anh ta sẽ té xỉu!
Tôi đã hoàn tất yêu cầu từ hai lá thư khá vui vẻ. Còn điện thoại. Lại toàn là những chuyện không vui.
Hai bức thư viết từ hai đầu đất nước. Một thư từ Điện Biên Phủ của một trinh sát chống ma tuý và một của bạn đọc ở Cần Thơ. Cả hai đều gọi tôi bằng anh và ông?! Như thế đủ biết rằng họ chưa một lần gặp tôi !
Cậu trinh sát chống ma tuý kể tôi nghe chuyện cất giữ bài báo tôi đã viết trên báo Công An TPHCM có tên " Tay không đánh hổ" viết về vụ sát hại Trung uý Cường, một trinh sát nội tuyến của Phòng CS Chống ma tuý Lai Châu ( khi ấy Điện Biên Phủ chưa tách khỏi Lai Châu)và chị phụ nữ người dân tộc nhiều năm trước, trong đó có viết về một trinh sát nội tuyến khác tên Hảo đã ẩn mình vào đường dây của bọn buôn ma tuý để bắt bằng được chúng đền tội. Thư cậu viết, hai đứa con chị Nhung, người phụ nữ tội nghiệp đã chết chung với Trung uý Cường nay đã lớn và chúng cũng đang giữ một bản photo bài báo viết về công lao của mẹ chúng.Cậu viết thư để yêu cầu tôi, nếu được viết thư cho bọn trẻ để động viên chúng sống tốt bởi giữa vùng đất "ít người nhiều ma ..tuý" kia, bọn trẻ dễ sa chân vào đường dây buôn bán ma túy vị bi lôi kéo và vì miếng cơm manh áo khó khăn. Thật ra, nếu không ai nhắc đến, tôi cũng chẳng thể nhớ đến số phận hai đứa trẻ con chị phụ nữ người dân tộc, cơ sở của trinh sát nội tuyến chống ma tuý đã bị bắn đứt đầu bởi những tràng AK lia sát sạt cùng với Trung uý Cường ở Điện Biên Phủ, hơn 7 năm trước. Bây giờ thì tôi đã nhớ ra chuyện buồn của chị Nhung, trước khi đi vào cửa tử chị đã gửi đứa con mới 3 tuổi sang nhà hàng xóm... Cậu cũng thông tin tôi biết, vừa qua, nhân kỷ niệm 10 năm thành lập Cục C17 (Cục Cảnh sát phòng chống ma tuý), cuốn sách "Săn cá mập trên cạn" của tôi viết 5 năm trước được tái bản và bán tại hội sách Điện Biên Phủ, cậu và anh em trong phòng đều mua mỗi người một quyển, cậu và bạn bè " mong là giá như có tác giả ký tặng thì vui biết mấy". Hãy đợi đấy cậu trinh sát trẻ kia, sẽ có một lúc không xa lắm, tôi sẽ có mặt tại Điện bIên Phủ để ký tặng sách mà.
Trở lại với chuyện con chị Nhung. Tôi đã viết một bức thư tay và gửi kèm ít quà thiết thực đến cháu.Có lẽ đến hàng chục năm rồi tôi mới lại viết thư tayvà viết dài đến ba trang giấy A 4.Hy vọng hai đứa trẻ của chị Nhung sẽ vui, cùng tin vào việc làm tốt đẹp của mẹ Nhung là vì tương lai bọn chúng và tôi tin rằng chị Nhung sẽ cười với tôi, ở thế giới bên kia. Anh Dự, Trư ởng CA Điện Biên Phủ nay đã là Phó Bí thư Thành uỷ ĐBP cũng gọi điện thoại trò chuyện với tôi, nhân quyển sách tái bản chui ( nói chui vì tôi là tác giả lại không được báo trước việc tái bản sách), đùa thế thôi, bởi kiện thưa gì khi họ vì mục đích tốt đẹp "biểu dương, động viên các chiến sĩ chống ma túy". Dưng không nhớ cái lạnh cắt da của vùng Tây Bắc năm tôi đi đến đó. 5 độ C. Lạnh chưa từng thấy và chuyến đi thật vất vả khi tôi đi cửa khẩu Tây Trang và Ma Lù Thàng để viết về cuộc chiến chống ma tuý . Mới đó, đã hơn 5 năm qua rồi. Khi ấy, tôi cứ băn khoăn -đi -không đi - đi - không đi ...bởi trời lạnh quá ?! Liều đi một phen chứ để đến bây giờ là tiêu luôn vì còn sức lực đâu mà leo núi cả ngày trời _Việc gì làm được hôm nay chớ để ngày mai, ông bà nóiquả là chính xác!
Bức thư khác của một bạn đọc ở Cần Thơ muốn có quyển sách viết về Interpol tôi vừa in có chữ ký tặng của "ông" bao nhiêu tiền sách và chi phí bưu điện, họ xin gửi trả. Tôi đã viết mail cho anh ta trả lời và kèm một cái hình cho anh ta xem.Chắc anh ta sẽ té xỉu!
Tôi đã hoàn tất yêu cầu từ hai lá thư khá vui vẻ. Còn điện thoại. Lại toàn là những chuyện không vui.
Gạch bông cũng khóc
Chơi cổ phiếu bây giờ đang là mode thời thượng, do vậy, hình như ai cũng muốn tham gia một chút thôi cũng được để làm ra vẻ hợp thời. Và, tôi là kẻ lỗi thời vì không tham gia chơi cổ phiếu.
Hà Nội đang sốt lên vì sự lạnh lẽo của thị trường chứng khoán. Chỉ số index giảm đã khiến nhiều người Hà Nội bơ phờ. Các quá cafe có Wifi ở HN hai ngày nay rất đông người thở dài sau giờ khớp lệnh. Có người bật khóc, nhưng tôi thấy nhiều người tỉnh bơ. Bạn bè ngoài HN hỏi tôi có chơi chứng khoán? Tôi bảo không chơi. Họ không tin. Họ bảo tôi dấu diếm và nói dối . Vì sao họ cả quyết tôi đã nói dối? Họ bảo: Nhà báo có lợi thế quen biết nhiều doanh nghiệp và luôn có trong tay thông tin nội bộ sớm nhất, và họ nói - ở HN rất nhiều nhà báo trẻ chơi cổ phiếu. Tôi bảo bạn tôi đó chỉ là các PV kinh tế, họ dám chơi chứng khoán vì họ hiểu biết thị trường chứng khoán và quen biết với nhiều doanh nghiệp. Bạn bè tôi cười khó hiểu,nhìn tôi.
Họ nói: Tham gia chơi cổ phiếu nhiều ở HN là các PV nội chính trẻ tuổi. Vì sao ư? Vì có doanh nghiệp nào bị PV Kinh tế "oánh" đến chết giấc đâu. Các PV KT thường ...rất quí các doanh nghiệp và nếu không viết khen thì họ chẳng nỡ chê doanh nghiệp nào. Mà, trước giờ, chỉ có doanh nghiệp bị chết giấc bởi PV nội chính"oánh" tá lả mà thôi; đơn cử như vụ PMU 18, Đông Nam, Epco, Tân Trường Sanh.. Bởi thế, dù không phụ trách khu vực kinh doanh nào thì các PV NC vẫn được các doanh nghiệp e dè và vì thế, bây giờ họ là người mua được nhiều cổ phiếu với giá nội bộ. Sao oai thế? Bạn tôi kể- Sau vụ PMU 18, một số PV trẻ viết mảng nội chính ( gọi nội chính là gọi nhầm, chứ đó chỉ là mảng an ninh trật tự) đã kết thành bè..bạn, họ "nâng lên hạ xuống" tự ý, đồng loạt những "thông tin riêng" mà họ có được trên các báo., do vậy, một số người trong nhóm PV NC trẻ ở HN giàu lên bất ngờ, có người mua cả xe hơi, sắm nhà mới ... Và bây giờ, nhiều người trong số PV trẻ ở HN đang là những người nắm giữ nhiều cổ phiếu với giá nội bộ và họ thường biết trước sự "ấm" , "lạnh" của thị trường chứng khoán để quyết định: mua vào hay bán ra. Và bạn bè tôi ở HN không tin là tôi không hề có trong tay dù chỉ một loại cổ phiếu, nhất là khi họ bảo tôi đang giữ chức Chủ nhiệm CLB Phóng viên Nội chính của làng báo TP. Cái chức vụ trời ơi đó thì làm được cái quái gì làm sao ứng dụng cho việc mua bán cổ phiếu được cơ chứ. Bạn tôi lại nhìn tôi cười khẩy, và "khen" tôi ngu.
Mà thôi. Tôi muốn nói với mọi người rằng HN thời tiết đang rất mát mẻ, nhưng thú thật, lần đầu tiên tôi thấy gạch bông khóc đấy. Sàn nhà cứ ẩm rít chân thấy mà ghê. Hôm đầu tiên, tôi đã gọi mấy cô phục vụ phòng lên cằn nhằn tội lau nhà không kỹ. Khi vào VP Chính phủ, đi trong hành lang thật đẹp gạch láng bóng nhưng nhớp nhẫy nước, tôi cũng lầu bầu các cô vệ sinh này thật hậu đậu! Hoá ra, HN đang vào mùa nồm. Bệnh xoang mũi khiến tôi ngất ngư mấy ngày nay. Do vậy, đi đâu cũng nhớ về SG, không đâu dễ sống hơn SG. Sài gòn đẹp lắm SG ơi , SG ơi
Chú thích ảnh: Chơi cổ phiếu thua đến không còn áo mặc đó thấy ghê chưa?
Hà Nội đang sốt lên vì sự lạnh lẽo của thị trường chứng khoán. Chỉ số index giảm đã khiến nhiều người Hà Nội bơ phờ. Các quá cafe có Wifi ở HN hai ngày nay rất đông người thở dài sau giờ khớp lệnh. Có người bật khóc, nhưng tôi thấy nhiều người tỉnh bơ. Bạn bè ngoài HN hỏi tôi có chơi chứng khoán? Tôi bảo không chơi. Họ không tin. Họ bảo tôi dấu diếm và nói dối . Vì sao họ cả quyết tôi đã nói dối? Họ bảo: Nhà báo có lợi thế quen biết nhiều doanh nghiệp và luôn có trong tay thông tin nội bộ sớm nhất, và họ nói - ở HN rất nhiều nhà báo trẻ chơi cổ phiếu. Tôi bảo bạn tôi đó chỉ là các PV kinh tế, họ dám chơi chứng khoán vì họ hiểu biết thị trường chứng khoán và quen biết với nhiều doanh nghiệp. Bạn bè tôi cười khó hiểu,nhìn tôi.
Họ nói: Tham gia chơi cổ phiếu nhiều ở HN là các PV nội chính trẻ tuổi. Vì sao ư? Vì có doanh nghiệp nào bị PV Kinh tế "oánh" đến chết giấc đâu. Các PV KT thường ...rất quí các doanh nghiệp và nếu không viết khen thì họ chẳng nỡ chê doanh nghiệp nào. Mà, trước giờ, chỉ có doanh nghiệp bị chết giấc bởi PV nội chính"oánh" tá lả mà thôi; đơn cử như vụ PMU 18, Đông Nam, Epco, Tân Trường Sanh.. Bởi thế, dù không phụ trách khu vực kinh doanh nào thì các PV NC vẫn được các doanh nghiệp e dè và vì thế, bây giờ họ là người mua được nhiều cổ phiếu với giá nội bộ. Sao oai thế? Bạn tôi kể- Sau vụ PMU 18, một số PV trẻ viết mảng nội chính ( gọi nội chính là gọi nhầm, chứ đó chỉ là mảng an ninh trật tự) đã kết thành bè..bạn, họ "nâng lên hạ xuống" tự ý, đồng loạt những "thông tin riêng" mà họ có được trên các báo., do vậy, một số người trong nhóm PV NC trẻ ở HN giàu lên bất ngờ, có người mua cả xe hơi, sắm nhà mới ... Và bây giờ, nhiều người trong số PV trẻ ở HN đang là những người nắm giữ nhiều cổ phiếu với giá nội bộ và họ thường biết trước sự "ấm" , "lạnh" của thị trường chứng khoán để quyết định: mua vào hay bán ra. Và bạn bè tôi ở HN không tin là tôi không hề có trong tay dù chỉ một loại cổ phiếu, nhất là khi họ bảo tôi đang giữ chức Chủ nhiệm CLB Phóng viên Nội chính của làng báo TP. Cái chức vụ trời ơi đó thì làm được cái quái gì làm sao ứng dụng cho việc mua bán cổ phiếu được cơ chứ. Bạn tôi lại nhìn tôi cười khẩy, và "khen" tôi ngu.
Mà thôi. Tôi muốn nói với mọi người rằng HN thời tiết đang rất mát mẻ, nhưng thú thật, lần đầu tiên tôi thấy gạch bông khóc đấy. Sàn nhà cứ ẩm rít chân thấy mà ghê. Hôm đầu tiên, tôi đã gọi mấy cô phục vụ phòng lên cằn nhằn tội lau nhà không kỹ. Khi vào VP Chính phủ, đi trong hành lang thật đẹp gạch láng bóng nhưng nhớp nhẫy nước, tôi cũng lầu bầu các cô vệ sinh này thật hậu đậu! Hoá ra, HN đang vào mùa nồm. Bệnh xoang mũi khiến tôi ngất ngư mấy ngày nay. Do vậy, đi đâu cũng nhớ về SG, không đâu dễ sống hơn SG. Sài gòn đẹp lắm SG ơi , SG ơi
Chú thích ảnh: Chơi cổ phiếu thua đến không còn áo mặc đó thấy ghê chưa?
ngày 8/3
Đã chiều lắm rồi, ngày 8-3.
Căn nhà lại vắng vẻ, im ắng và buồn. Từ sáng đến giờ, nhiều tin nhắn chúc mừng 8-3, nhiều điện thoại chúc mừng. Có điện thoại của người quen cũ mời uống caphê và chúc mừng "ngày của em, mong em vẫn như xưa, biết khóc , biết cười. .Đừng có kiểu nói lạnh lùng như bây giờ" ?! Tôi lạnh lùng lắm sao? Tôi không nghĩ thế đâu. Quen biết nhau, ở chung với nhau bao lâu thế mà không biết rõ về tôi thế sao?
Bạn bè học chung thời trung học gọi tôi là con tôm, con cua - Chỉ có cái vỏ cứng nhưng ruột quá mềm .
Tôi luôn phải giữ vẻ hung dữ của con cua bao năm để tự giữ mình và để "khè" mấy thằng con tuổi ương ương, đến bây giờ thì thành quen. Nói tới con tôi, tôi lại không vui.
Ngày 8-3, lẽ ra bọn con trai nhà tôi phải làm tất cả mọi điều cho tôi vui và phải tặng hoa, quà tôi , chứ..đằng này tôi lại phải làm cho nó vui. Đêm qua, thằng con tôi có chuyện buồn. Nhậu rất say về nhà với giọng nói không phải cái giọng cà chớn, tưng tửng bình thường mà gịong ướt nhèm, yếu ớt như cua lột vỏ.
Nó cho rằng chưa giàu tiền đang là điều khiếm khuyết của nó,... Không phải, ngàn lầnkhông phải con ơi. Nghèo tiền trong khi tuổi con còn trẻ đâu là "nghĩa địa" gì. Tương lai còn dài lắm con ơi và xem TV chiếu hoài đó thôi "làm giàu không khó"; khó chăng là giữ được chính mình khi có nhiều tiền, giữ để không là nô lệ của tiền thôi con à ? Thằng con trai tôi có bộ vó gồ ghề mạnh mẽ nhưng thật ra nó lại rất yếu lòng thế đó.
Nhưng những lúc nó buồn, nhìn nó mèo ướt lắm, dù ngay sau đó nó lại trở về vẻ ba trợn ngay. Những lúc nó buồn vì chuyện này chuyện kia ngoài đời, nó lại thở dài - "Chuyện đàn ông, chẳng lẽ lại hỏi mẹ? Đành tự lực cánh sinh thôi!" Nghe mà nhức ..răng. Và thế là ngày 8-3, tôi đã thức dậy sớm hơn thường lệ để nấu ăn cho nó và nịnh bợ nó lia lịa (thay vì nó phải nịnh bợ tôi mới đúng qui trình đó chớ). Chiều. Trước khi đi làm, nó đã lại cười he he(không còn chút gì yếu đuối tối qua) nói , " Sẽ có quà cho mẹ trong vài ngày tới vì hàng đặt mua chưa về đến Sài Gòn. , quan trọng là có đủ kiên nhẫn để chờ đợi thứ để dành riêng cho mình hay không thôi. Chờ đợi cũng có cái thú của nó he mẹ ". Quá thương. Bọn con tôi từ khi vài ba tuổi đã phải tự dạy mình, tự nghiến răng vượt cạn một mình theo kiểu ...đàn ông. Nói thế là do lúc bé, bọn nó thường dựa vào kinh nghiệm vượt cạn kiểu ..phụ nữ qua kinh nghiệm bày biểu của mẹ, của bà ngoại và các dì. Bây giờ, không thể áp dụng kinh nghiệm ấy nữa rồi. Tự thân vận động là chính và rất cám ơn trời, bọn con tôi luôn đủ sức vượt cạn với sự trợ giúp tinh thần của gia đình và cả bè bạn thân thương của nó. Cám ơn trời, cám ơn nỗ lực các con.
Nằm ẹp ở nhà, nhớ cơ quan gì đâu, nhớ những người bạn -ốm có, mập (à, không mũm mỉm) có, với nhữg câu chuyện không đầu không đuôi nhưng vẫn tạo ranhững trận cười nghiêng ngả ...Mấy ngày này những năm trước ở cơ quan tôi đã làm đủ trò. Trò quái gì cũng có tôi tham gia. Năm nay, nằm nhà một mình, tự dưng thấy ngày 8-3 cũng chẳng có gì khác với ngày 7-3 hay 9-3!
Một ngày lễ hội buồn tênh. Đi đông đi tây không mệt như đi lại loanh quanh trong nhà, một mình. Rất mệt!,,,
Căn nhà lại vắng vẻ, im ắng và buồn. Từ sáng đến giờ, nhiều tin nhắn chúc mừng 8-3, nhiều điện thoại chúc mừng. Có điện thoại của người quen cũ mời uống caphê và chúc mừng "ngày của em, mong em vẫn như xưa, biết khóc , biết cười. .Đừng có kiểu nói lạnh lùng như bây giờ" ?! Tôi lạnh lùng lắm sao? Tôi không nghĩ thế đâu. Quen biết nhau, ở chung với nhau bao lâu thế mà không biết rõ về tôi thế sao?
Bạn bè học chung thời trung học gọi tôi là con tôm, con cua - Chỉ có cái vỏ cứng nhưng ruột quá mềm .
Tôi luôn phải giữ vẻ hung dữ của con cua bao năm để tự giữ mình và để "khè" mấy thằng con tuổi ương ương, đến bây giờ thì thành quen. Nói tới con tôi, tôi lại không vui.
Ngày 8-3, lẽ ra bọn con trai nhà tôi phải làm tất cả mọi điều cho tôi vui và phải tặng hoa, quà tôi , chứ..đằng này tôi lại phải làm cho nó vui. Đêm qua, thằng con tôi có chuyện buồn. Nhậu rất say về nhà với giọng nói không phải cái giọng cà chớn, tưng tửng bình thường mà gịong ướt nhèm, yếu ớt như cua lột vỏ.
Nó cho rằng chưa giàu tiền đang là điều khiếm khuyết của nó,... Không phải, ngàn lầnkhông phải con ơi. Nghèo tiền trong khi tuổi con còn trẻ đâu là "nghĩa địa" gì. Tương lai còn dài lắm con ơi và xem TV chiếu hoài đó thôi "làm giàu không khó"; khó chăng là giữ được chính mình khi có nhiều tiền, giữ để không là nô lệ của tiền thôi con à ? Thằng con trai tôi có bộ vó gồ ghề mạnh mẽ nhưng thật ra nó lại rất yếu lòng thế đó.
Nhưng những lúc nó buồn, nhìn nó mèo ướt lắm, dù ngay sau đó nó lại trở về vẻ ba trợn ngay. Những lúc nó buồn vì chuyện này chuyện kia ngoài đời, nó lại thở dài - "Chuyện đàn ông, chẳng lẽ lại hỏi mẹ? Đành tự lực cánh sinh thôi!" Nghe mà nhức ..răng. Và thế là ngày 8-3, tôi đã thức dậy sớm hơn thường lệ để nấu ăn cho nó và nịnh bợ nó lia lịa (thay vì nó phải nịnh bợ tôi mới đúng qui trình đó chớ). Chiều. Trước khi đi làm, nó đã lại cười he he(không còn chút gì yếu đuối tối qua) nói , " Sẽ có quà cho mẹ trong vài ngày tới vì hàng đặt mua chưa về đến Sài Gòn. , quan trọng là có đủ kiên nhẫn để chờ đợi thứ để dành riêng cho mình hay không thôi. Chờ đợi cũng có cái thú của nó he mẹ ". Quá thương. Bọn con tôi từ khi vài ba tuổi đã phải tự dạy mình, tự nghiến răng vượt cạn một mình theo kiểu ...đàn ông. Nói thế là do lúc bé, bọn nó thường dựa vào kinh nghiệm vượt cạn kiểu ..phụ nữ qua kinh nghiệm bày biểu của mẹ, của bà ngoại và các dì. Bây giờ, không thể áp dụng kinh nghiệm ấy nữa rồi. Tự thân vận động là chính và rất cám ơn trời, bọn con tôi luôn đủ sức vượt cạn với sự trợ giúp tinh thần của gia đình và cả bè bạn thân thương của nó. Cám ơn trời, cám ơn nỗ lực các con.
Nằm ẹp ở nhà, nhớ cơ quan gì đâu, nhớ những người bạn -ốm có, mập (à, không mũm mỉm) có, với nhữg câu chuyện không đầu không đuôi nhưng vẫn tạo ranhững trận cười nghiêng ngả ...Mấy ngày này những năm trước ở cơ quan tôi đã làm đủ trò. Trò quái gì cũng có tôi tham gia. Năm nay, nằm nhà một mình, tự dưng thấy ngày 8-3 cũng chẳng có gì khác với ngày 7-3 hay 9-3!
Một ngày lễ hội buồn tênh. Đi đông đi tây không mệt như đi lại loanh quanh trong nhà, một mình. Rất mệt!,,,
Ở nhà một mình
Căn nhà nhỏ xíu thế mà hôm nay rộng thênh thang, chỉ còn một mình tôi ở nhà.
Hai "thằng em" đi công tác mất tiêu nên nhà vắng vẻ và buồn tênh. Bình thường căn hộ chung cư này thật vướng chân mọi người, cái bộ salon này cũng chịu đựng thấy thương 3 người to đùng nằm ngồi trên đó để bàn lựng tán loạn những nhân vậttrên TV. Bây giờ chỉ còn mình tôi! Cô đơn thiệt nhe.
Căn phòng nhỏ xíu của hai thằng con lớn tướng tối nào cũng lục đục , càu nhàu lẫn nhau.Thậmchí có khi đang ngủ thằng anh la làng vì thằng em gác tay ngang mặt. Thằng anh càu nhàu "tự nhiên gác tay ngang mặt người ta, giật mình à" và ném cái tay "mắc dịch" ra chỗ khác thì thằng em tỉnh bơ lấy tay lại rồi quay người vào vách.Khổ, thằng em cũng ngủ say mèm, biết khỉ gì đâu. Có hôm, đang ngủ nghe thằng em la làng " Trời ơi, sao nhét chân vào mũi người ta, hôi rình". Hai cái nệm kê theo hình L, bọn chúng có khoảng không gian chung là cái đầu nệm và do thằng anh mê đọc sách nên trở đầu nằm quay chân lại mới ra nông nỗi. Hai đưa nó cứ lèm bèm nói nhau tứ tung, nhưng rất thương nhau .Và đó là điều khiến tôi cảm thấy bỏ ra hai chục năm tuổi trẻ để hy sinh cho chúng không hề lỗ vốn và đang có lời.
Tôi đang thật sự nghỉ ngơi . Lâu lắm rồi, có đến 20 năm hơn tôi làm việc miệt mài không mệt mỏi, đên bây giờ tôi mới có thời gian nghỉ ngơi ít ngày. Mỗi khi con tôi đi xa, tôi rất mong chúng nó gặp được những người khó tính quanh nó, nhắc nhở, thậm chí mắngchửi nó, khi thấy nó sắp làm sai hoặc vừa làm sai điều gì để bọn con tôi kịp dứng lại đúng lúc.
Tôi thò chân xuống cuộc đời này kiếm sống từ rất sớm - 20 tuổi tôi đã phải đối diện với người đời muôn mặt và hơn 30 năm lăn lộn kiếm sống nuôi con, một mình. Những năm tôi xa nhà tôi nhận được nhiều sự giúp đỡ của mọi người, thậm chí hàng xóm và anh chị trong trường tôi đã nói khá nặng lời khi thấy tôi làm điều gì sai trái, vì họ xem tôi như con , nhất là họ thấy tôi thân gái một mình kiếm sống. Bây giờ, khi gặp chuyện tương tự, tôi đã nhớ lại sự răn đe, mắng mỏ ngày xưa của anh chị lớn trong trường, ở hàng xóm cũ và tôi đã ngỡ gặp lại chính mình,ngày xưa khi thân gái một mình lập thân nơi xa xôi vạn dặm với gia đình.Bây giờ, tôi thấy tôi ngày xưa dại dột nơi họ nên đã thương cả họ đã lên tiếng dạy dỗ và nhắc nhở. Tôi lầm lẫn rồi, không phải ai cũng nghĩ như tôi. Tôi đã từng mong, khi con tôi ra đời kiếm sống, nếu ai đó thấy nó bắt đầu làm điều sai trái hãy lên tiếng nhắc nhở, mắng chửi nó hộ tôi để nó kịp dừng lại, trước khi quá muộn. Nghĩ thế nào, tôi làm thế vậy. Đâu ngờ lòng tốt tôi lại ra nông nỗi đắng cay đến vậy. Lòng thương người đã để không đúng chỗ rồi. Bây giờ thì tôi đang gào lên - tôi chọn giúp đỡ và tin lầm người rồi! Bạn bè cũ từng làm chung với nhau bao năm giờ tự dưng trở lạ?! Vì sao thế nhỉ ? Vẫn biết tôi và cô ấy hai tính cách khác nhau, lối sống khác nhau và có những lo toan cũng khác nhau, thế nhưng, công việc đều là vì người nghèo,vì cơ quan mà làm cơ mà. Tại sao lại đãi nhau cay đắng thế? Vì sao hỡi trời? Chẳng lẽ tôi khôg nên tin tưởng vào ai nữa sao? Chẳng lẽ tôi không nên lên tiếng can ngăn những điều sai trái mình thấy sao? Vì sao tôi cứ phải khổ sở vì chuyện tình người, lòng người thế nhỉ. Wả thật là tôi có thể đói ăn, vấ t vả làm lụng cực khổ nhưng với tôi mỗi lần gặp cú lừa tình cảm đều ngã gục. Âu đó là tính người.
MỘt số khá đông người trẻ bây giờ sống cơ hội, thực dụng và lá phải, lá trái ghê quá...Tôi cứ ngẩn ngơ, ngỡ ngàng mãi về cách sống và cách hành xử của họ. với mọi người ... Buồn quá, tôi mò về nhà nằm cạnh chân mẹ tôi để kể lể chuyện buồn ở cơ quan với mẹ. Mẹ tôi xoa đầutôi, xoa lưng tôi như ngày xưa mỗi lần tôi giận dỗi để an ủi tôi... Lâu lắm rồi tôi mới lại xuống tinh thần đến như thế này. Bây giờ, tôi nằm nhà một mình để chiêm nghiệm lại bao điều ...Không sao. Tôi sẽ tự đứng lên chính nơi tôi đã ngã . Có ai đó cho tôi mượn đỡ bàn tay để vịn ...? Có điện thoại của thằng con đang dạy học ở xa gọi về ..Có một bàn tay đã chạm vào nỗi nhớ của tôi .
Hai "thằng em" đi công tác mất tiêu nên nhà vắng vẻ và buồn tênh. Bình thường căn hộ chung cư này thật vướng chân mọi người, cái bộ salon này cũng chịu đựng thấy thương 3 người to đùng nằm ngồi trên đó để bàn lựng tán loạn những nhân vậttrên TV. Bây giờ chỉ còn mình tôi! Cô đơn thiệt nhe.
Căn phòng nhỏ xíu của hai thằng con lớn tướng tối nào cũng lục đục , càu nhàu lẫn nhau.Thậmchí có khi đang ngủ thằng anh la làng vì thằng em gác tay ngang mặt. Thằng anh càu nhàu "tự nhiên gác tay ngang mặt người ta, giật mình à" và ném cái tay "mắc dịch" ra chỗ khác thì thằng em tỉnh bơ lấy tay lại rồi quay người vào vách.Khổ, thằng em cũng ngủ say mèm, biết khỉ gì đâu. Có hôm, đang ngủ nghe thằng em la làng " Trời ơi, sao nhét chân vào mũi người ta, hôi rình". Hai cái nệm kê theo hình L, bọn chúng có khoảng không gian chung là cái đầu nệm và do thằng anh mê đọc sách nên trở đầu nằm quay chân lại mới ra nông nỗi. Hai đưa nó cứ lèm bèm nói nhau tứ tung, nhưng rất thương nhau .Và đó là điều khiến tôi cảm thấy bỏ ra hai chục năm tuổi trẻ để hy sinh cho chúng không hề lỗ vốn và đang có lời.
Tôi đang thật sự nghỉ ngơi . Lâu lắm rồi, có đến 20 năm hơn tôi làm việc miệt mài không mệt mỏi, đên bây giờ tôi mới có thời gian nghỉ ngơi ít ngày. Mỗi khi con tôi đi xa, tôi rất mong chúng nó gặp được những người khó tính quanh nó, nhắc nhở, thậm chí mắngchửi nó, khi thấy nó sắp làm sai hoặc vừa làm sai điều gì để bọn con tôi kịp dứng lại đúng lúc.
Tôi thò chân xuống cuộc đời này kiếm sống từ rất sớm - 20 tuổi tôi đã phải đối diện với người đời muôn mặt và hơn 30 năm lăn lộn kiếm sống nuôi con, một mình. Những năm tôi xa nhà tôi nhận được nhiều sự giúp đỡ của mọi người, thậm chí hàng xóm và anh chị trong trường tôi đã nói khá nặng lời khi thấy tôi làm điều gì sai trái, vì họ xem tôi như con , nhất là họ thấy tôi thân gái một mình kiếm sống. Bây giờ, khi gặp chuyện tương tự, tôi đã nhớ lại sự răn đe, mắng mỏ ngày xưa của anh chị lớn trong trường, ở hàng xóm cũ và tôi đã ngỡ gặp lại chính mình,ngày xưa khi thân gái một mình lập thân nơi xa xôi vạn dặm với gia đình.Bây giờ, tôi thấy tôi ngày xưa dại dột nơi họ nên đã thương cả họ đã lên tiếng dạy dỗ và nhắc nhở. Tôi lầm lẫn rồi, không phải ai cũng nghĩ như tôi. Tôi đã từng mong, khi con tôi ra đời kiếm sống, nếu ai đó thấy nó bắt đầu làm điều sai trái hãy lên tiếng nhắc nhở, mắng chửi nó hộ tôi để nó kịp dừng lại, trước khi quá muộn. Nghĩ thế nào, tôi làm thế vậy. Đâu ngờ lòng tốt tôi lại ra nông nỗi đắng cay đến vậy. Lòng thương người đã để không đúng chỗ rồi. Bây giờ thì tôi đang gào lên - tôi chọn giúp đỡ và tin lầm người rồi! Bạn bè cũ từng làm chung với nhau bao năm giờ tự dưng trở lạ?! Vì sao thế nhỉ ? Vẫn biết tôi và cô ấy hai tính cách khác nhau, lối sống khác nhau và có những lo toan cũng khác nhau, thế nhưng, công việc đều là vì người nghèo,vì cơ quan mà làm cơ mà. Tại sao lại đãi nhau cay đắng thế? Vì sao hỡi trời? Chẳng lẽ tôi khôg nên tin tưởng vào ai nữa sao? Chẳng lẽ tôi không nên lên tiếng can ngăn những điều sai trái mình thấy sao? Vì sao tôi cứ phải khổ sở vì chuyện tình người, lòng người thế nhỉ. Wả thật là tôi có thể đói ăn, vấ t vả làm lụng cực khổ nhưng với tôi mỗi lần gặp cú lừa tình cảm đều ngã gục. Âu đó là tính người.
MỘt số khá đông người trẻ bây giờ sống cơ hội, thực dụng và lá phải, lá trái ghê quá...Tôi cứ ngẩn ngơ, ngỡ ngàng mãi về cách sống và cách hành xử của họ. với mọi người ... Buồn quá, tôi mò về nhà nằm cạnh chân mẹ tôi để kể lể chuyện buồn ở cơ quan với mẹ. Mẹ tôi xoa đầutôi, xoa lưng tôi như ngày xưa mỗi lần tôi giận dỗi để an ủi tôi... Lâu lắm rồi tôi mới lại xuống tinh thần đến như thế này. Bây giờ, tôi nằm nhà một mình để chiêm nghiệm lại bao điều ...Không sao. Tôi sẽ tự đứng lên chính nơi tôi đã ngã . Có ai đó cho tôi mượn đỡ bàn tay để vịn ...? Có điện thoại của thằng con đang dạy học ở xa gọi về ..Có một bàn tay đã chạm vào nỗi nhớ của tôi .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)