Ngày Nhà báo, nên buồn hay vui ?
Lại sắp đến ngày Nhà báo Việt Nam. Ngày của nghề nghiệp.Ngày để vinh danh những người làm nghề và cũng là ngày để mình soi lại mình.Tôi chợt nhớ đến thời khắc chúng tôi, 13 nhà báo VN đầu tiên vào Nhà Trắng ( White house) ở Washington D.C đứng chờ thông tin hội đàm kín giữa Thủ tướng Phan Văn Khải và Tổng thống G.Bush về một phần vận mệnh nước nhà, tim chúng tôi đập nhanh đến lạ và hồi hộp đến mệt nhoài ...Đó là thời khắc hạnh phúc của những người làm báo, được tiếp cận với sự kiện quan trọng của nước nhà, ở tít tận trời xa...Những lúc ấy, chúng tôi đã sống và làm việc không kể thời gian , mỗi đêm, chúng tôi, số nhà báo ở Sài Gòn tháp tùng Thủ tướng chỉ ngủ 3giờ đồng hồ. Mệt đến mờ mắt, nhưng chúng tôi hạnh phúc vì được làm việc mà mình yêu thích và chọn lựa.
Nhưng, cũng gần ngày Nhà báo, tôi lại thấy buồn đến ê chề khi mấy ngày trước đọc nhiều báo đăng tin "thày Khoa" chống tiêu cực bị lập biên bản khi coi thi tốt nghiệp. Tôi không hiểu, đăng tin và hình thày Khoa với tình huống đau khổ ấy để làm gì nhỉ, trong khi bị lập biên bản đợt coi thi ấy có 3 giáo viên. Tại sao 3 giáo viên bị lập biên bản mà báo chí chỉ đưa mình tên và hình ảnh thày Khoa lên báo? Với hàm ý gì nhỉ? Điều tôi muốn nói ở đây, không phải là chuyện thày Khoa bị lập biên bản mà là những người đưa tin thày Khoa bị lập biên bản kìa . Họ là Nhà báo.Đúng thế! Thế, lúc trước ai "đẩy" một thày Khoa vô danh lên thành Người đương thời "hot" nhất năm 2006 ? Cũng là các nhà báo chứ ai! Thậm chí còn có những người cảm thấy hả hê khi đưa tin thày Khoa không đạt yêu cầu khi tự ứng cử Quốc hội , đến bây giờ là tin bị lập biên bản khi côi thi.Viết lập lờ để đọc giả hiểu rằng thày Khoa cũng "tiêu cực" đến bị lâp biên bản khi coi thi chứ có trong sáng lắm đâu ?!!!
Nhiều báo ngày trước đã coi thày Khoa như là người hùng trong chống tiêu cực, bây giờ cũng đăng tin thày bị lập biên bản có kèm hình?! (Rõ ràng là có chủ tâm và có chuẩn bị!). Nhưng, chúng ta cũng phải thừa nhận : từ chuyện thày Khoa làm rùm vụ coi thi bẩn thỉu ở quê thày mà Bộ Giáo dục và toàn xã hội "bừng tỉnh" với chuyện thành tích ảo của ngành Giáo dục nhiều năm qua, rồi dẫn đến phong trào "nói không với tiêu cực" trong toàn xã hội và Bộ trưởng GD&ĐT cũng từng đến tận quê nhà thày Khoa khen thưởng và động viên cơ mà.
Với những tin ảnh viết về thày Khoa bị lập biên bản vừa đăng tải trên nhiều báo, tôi thật sự hoang mang và hoảng sợ . Bởi, tôi không biết phải làm thế nào mới thật đúng, trước hoàn cảnh trớ trêu, bi kịch của gia đình thày Khoa hiện nay. Liệu thày Khoa và gia đình thày sẽ chịu đựng saotrước phản ứng của những người chung quanh và của những học trò, với cách ứng xử khó hiểu của các nhà báo? Làm thế này, ai dám đương đầu với sự thật xấu xa ?. Cũng mình khen, rồi bây giờ lại chính mình chê.Đừng nói làm thế là sòng phẳng à nghen. Thằng con tôi, giảng viên từng coi thi rất nhiều nơi, nhiều lần nói: Trong các lỗi lập biên bản thày Khoa chỉ một lỗi bị coi là nặng đó là đánh sai số báo danh; còn lại tất cả các lỗi chỉ cần nhắc nhở. Riêng chuyện thày Khoa hướng dẫn thí sinh viết lại ký hiệu môn thi mà bị lập biên bản vì làm mất thời gian thi của người khác là không cần thiết. Phải nhắc nhở thí sinh viết lại mã số thi cho đúng, khi giáo viên phát hiện học sinh ghi sai, đó là cái tâm của người thày, bởi, nếu không nhắc, bài thi em ấy coi như bỏ, và như thế công học 12 năm sẽ toi. Có điều, nếu nói dai quá khiến mất thời gian người khác làm bài thì nhắc nhở. Thế là đủ! Ở đây, Chủ tịch HĐT cố tình làm bẽ mặt thày Khoa bằng những biên bản lập cố ý; còn báo chí thì vô tình (?!) vướng vào ý đồ của họ?! Cho dù thế nào chăng nữa, cách hành xử của vài nhà báo vừa có cũng khiến người đời khó hiểu nổi cái tâm và cái tầm các nhà báo qua nhiều sự kiện liên quan đến chỉ một con người -thày Khoa!
Trước sự kiện "lùng bùng" ấy, thằng con trai nhắc nhở tôi - Mẹ đừng sống cương trực và ngay thẳng quá , sẽ bị nhiều người ghét và rình rập, chẳng may vấp phải hòn sỏi, mới đang chao đảo chưa ngã cũng bị người ta nhào vô xô cho ngã rồi leo lên dẫm đạp tét mặt đấy. Hãy sống "lờ đờ" đi một chút, hãy giả ngơ trước những chuyện khó coi, chỉ khi nào, quá đáng và không thể ngơ như phải cứu sinh mạng, bênh vực danh dự ai đó hãy lên tiếng, mẹ ạ; con chim có bộ lông đẹp, có giọng hót hay bao giờ cũng chết trước các con chim có bộ lông bình thường , có giọng hót ồ ề ...Thằng con nhắc nhở tôi thế có đúng ? Cũng đã có nhiều người quen, bà chị thương cũng đã từng khuyên tôi phải mềm mại hơn và thờ ơ với cuộc đời quanh mình hơn một chút, tập cách sống biết bỏ qua ...Trời ạ.Trong bài học nhập môn của nghề báo có dạy : Nhà báo phải dũng cảm, trung thực và phải nói điều cần nói và đáng nói cơ mà ? Nên làm sao bây giờ ? Tôi phải làm sao mới đúng ? Người ta bảo "Tứ thập bất hoặc", và như thế, tôi...chắc đành chờ cái chết bất ngờ đến với mình thôi vì tôi hơn cả "bất hoặc"mà ... Chào mừng ngày Nhà báo của mình bằng hành vi - rắp tâm ...nhắm mắt ăn tiền, nghiến răng quay đầu, ngoái cổ nhìn lui tránh sự thật , sao đành! Buồn!
ảnh: Chờ thông tin hội đàm ở Mỹ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét