Căn nhà nhỏ xíu thế mà hôm nay rộng thênh thang, chỉ còn một mình tôi ở nhà.
Hai "thằng em" đi công tác mất tiêu nên nhà vắng vẻ và buồn tênh. Bình thường căn hộ chung cư này thật vướng chân mọi người, cái bộ salon này cũng chịu đựng thấy thương 3 người to đùng nằm ngồi trên đó để bàn lựng tán loạn những nhân vậttrên TV. Bây giờ chỉ còn mình tôi! Cô đơn thiệt nhe.
Căn phòng nhỏ xíu của hai thằng con lớn tướng tối nào cũng lục đục , càu nhàu lẫn nhau.Thậmchí có khi đang ngủ thằng anh la làng vì thằng em gác tay ngang mặt. Thằng anh càu nhàu "tự nhiên gác tay ngang mặt người ta, giật mình à" và ném cái tay "mắc dịch" ra chỗ khác thì thằng em tỉnh bơ lấy tay lại rồi quay người vào vách.Khổ, thằng em cũng ngủ say mèm, biết khỉ gì đâu. Có hôm, đang ngủ nghe thằng em la làng " Trời ơi, sao nhét chân vào mũi người ta, hôi rình". Hai cái nệm kê theo hình L, bọn chúng có khoảng không gian chung là cái đầu nệm và do thằng anh mê đọc sách nên trở đầu nằm quay chân lại mới ra nông nỗi. Hai đưa nó cứ lèm bèm nói nhau tứ tung, nhưng rất thương nhau .Và đó là điều khiến tôi cảm thấy bỏ ra hai chục năm tuổi trẻ để hy sinh cho chúng không hề lỗ vốn và đang có lời.
Tôi đang thật sự nghỉ ngơi . Lâu lắm rồi, có đến 20 năm hơn tôi làm việc miệt mài không mệt mỏi, đên bây giờ tôi mới có thời gian nghỉ ngơi ít ngày. Mỗi khi con tôi đi xa, tôi rất mong chúng nó gặp được những người khó tính quanh nó, nhắc nhở, thậm chí mắngchửi nó, khi thấy nó sắp làm sai hoặc vừa làm sai điều gì để bọn con tôi kịp dứng lại đúng lúc.
Tôi thò chân xuống cuộc đời này kiếm sống từ rất sớm - 20 tuổi tôi đã phải đối diện với người đời muôn mặt và hơn 30 năm lăn lộn kiếm sống nuôi con, một mình. Những năm tôi xa nhà tôi nhận được nhiều sự giúp đỡ của mọi người, thậm chí hàng xóm và anh chị trong trường tôi đã nói khá nặng lời khi thấy tôi làm điều gì sai trái, vì họ xem tôi như con , nhất là họ thấy tôi thân gái một mình kiếm sống. Bây giờ, khi gặp chuyện tương tự, tôi đã nhớ lại sự răn đe, mắng mỏ ngày xưa của anh chị lớn trong trường, ở hàng xóm cũ và tôi đã ngỡ gặp lại chính mình,ngày xưa khi thân gái một mình lập thân nơi xa xôi vạn dặm với gia đình.Bây giờ, tôi thấy tôi ngày xưa dại dột nơi họ nên đã thương cả họ đã lên tiếng dạy dỗ và nhắc nhở. Tôi lầm lẫn rồi, không phải ai cũng nghĩ như tôi. Tôi đã từng mong, khi con tôi ra đời kiếm sống, nếu ai đó thấy nó bắt đầu làm điều sai trái hãy lên tiếng nhắc nhở, mắng chửi nó hộ tôi để nó kịp dừng lại, trước khi quá muộn. Nghĩ thế nào, tôi làm thế vậy. Đâu ngờ lòng tốt tôi lại ra nông nỗi đắng cay đến vậy. Lòng thương người đã để không đúng chỗ rồi. Bây giờ thì tôi đang gào lên - tôi chọn giúp đỡ và tin lầm người rồi! Bạn bè cũ từng làm chung với nhau bao năm giờ tự dưng trở lạ?! Vì sao thế nhỉ ? Vẫn biết tôi và cô ấy hai tính cách khác nhau, lối sống khác nhau và có những lo toan cũng khác nhau, thế nhưng, công việc đều là vì người nghèo,vì cơ quan mà làm cơ mà. Tại sao lại đãi nhau cay đắng thế? Vì sao hỡi trời? Chẳng lẽ tôi khôg nên tin tưởng vào ai nữa sao? Chẳng lẽ tôi không nên lên tiếng can ngăn những điều sai trái mình thấy sao? Vì sao tôi cứ phải khổ sở vì chuyện tình người, lòng người thế nhỉ. Wả thật là tôi có thể đói ăn, vấ t vả làm lụng cực khổ nhưng với tôi mỗi lần gặp cú lừa tình cảm đều ngã gục. Âu đó là tính người.
MỘt số khá đông người trẻ bây giờ sống cơ hội, thực dụng và lá phải, lá trái ghê quá...Tôi cứ ngẩn ngơ, ngỡ ngàng mãi về cách sống và cách hành xử của họ. với mọi người ... Buồn quá, tôi mò về nhà nằm cạnh chân mẹ tôi để kể lể chuyện buồn ở cơ quan với mẹ. Mẹ tôi xoa đầutôi, xoa lưng tôi như ngày xưa mỗi lần tôi giận dỗi để an ủi tôi... Lâu lắm rồi tôi mới lại xuống tinh thần đến như thế này. Bây giờ, tôi nằm nhà một mình để chiêm nghiệm lại bao điều ...Không sao. Tôi sẽ tự đứng lên chính nơi tôi đã ngã . Có ai đó cho tôi mượn đỡ bàn tay để vịn ...? Có điện thoại của thằng con đang dạy học ở xa gọi về ..Có một bàn tay đã chạm vào nỗi nhớ của tôi .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét