Lâu lắm mới nghe tiếng con trai lớn từ xa gọi về nói "Con đây mẹ ơi".
Thằng này bao giờ nói chuyện với mẹ cũng đầy vẻ cứng cỏi và rất ..ta đây. Nó, rất ít khi để lộ sự yến thế hay phải chứng tỏ mình yếu lòng. Ấy thế mà hôm qua khi gọi điện thoại về từ mã đã chứng tỏ nó đang yếu lòng và bắt đấu cuộc điện thoại đường dài bằng câu nói như thế.
Nói một tí, nó lại bảo, "con bây giờ đi học chứ có phải đi làm đâu mẹ, tiền bạc phải tằn tiện chứ...".À, thì ra đã đến lúc nó biết đồng tiền cũng đổ mồ hôi.
Thôi thế cũng được. Nó phải nghỉ làm giữa chừng để đi học,đó là quyết định khó khăn nhất của nó, một người đang ăn nên làm ra . Hai hôm trước ngày đi, nó còn chần chừ nói :"Hay con dừng chuệyn đi học lại , chờ ít lâu nữa tính , bây giờ nhiều cơ hội và công việc đến với con quá,bỏ đi rất uổng". Tôi rất sợ nó đổi ý, bởi tôi biết thằng con tôi mà. Ngày đi, nó vẫn còn rất tiếc nhiều cơ hội làm việc đang mở ra.
Nhưng cám ơn trời. Hiện nó đã đang đi học lại ở xứ ngừôi. Chúc con trai những ngày dài vất vả xứ người khỏe mạnh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét