ôi vừa nhận được hai lá thư của bạn đọc và hai cuộc điện thoại của hai người có quen biết tôi qua những bài báo (gọi họ là bạn đọc cũng được, người quen cũng không sai).
Hai bức thư viết từ hai đầu đất nước. Một thư từ Điện Biên Phủ của một trinh sát chống ma tuý và một của bạn đọc ở Cần Thơ. Cả hai đều gọi tôi bằng anh và ông?! Như thế đủ biết rằng họ chưa một lần gặp tôi !
Cậu trinh sát chống ma tuý kể tôi nghe chuyện cất giữ bài báo tôi đã viết trên báo Công An TPHCM có tên " Tay không đánh hổ" viết về vụ sát hại Trung uý Cường, một trinh sát nội tuyến của Phòng CS Chống ma tuý Lai Châu ( khi ấy Điện Biên Phủ chưa tách khỏi Lai Châu)và chị phụ nữ người dân tộc nhiều năm trước, trong đó có viết về một trinh sát nội tuyến khác tên Hảo đã ẩn mình vào đường dây của bọn buôn ma tuý để bắt bằng được chúng đền tội. Thư cậu viết, hai đứa con chị Nhung, người phụ nữ tội nghiệp đã chết chung với Trung uý Cường nay đã lớn và chúng cũng đang giữ một bản photo bài báo viết về công lao của mẹ chúng.Cậu viết thư để yêu cầu tôi, nếu được viết thư cho bọn trẻ để động viên chúng sống tốt bởi giữa vùng đất "ít người nhiều ma ..tuý" kia, bọn trẻ dễ sa chân vào đường dây buôn bán ma túy vị bi lôi kéo và vì miếng cơm manh áo khó khăn. Thật ra, nếu không ai nhắc đến, tôi cũng chẳng thể nhớ đến số phận hai đứa trẻ con chị phụ nữ người dân tộc, cơ sở của trinh sát nội tuyến chống ma tuý đã bị bắn đứt đầu bởi những tràng AK lia sát sạt cùng với Trung uý Cường ở Điện Biên Phủ, hơn 7 năm trước. Bây giờ thì tôi đã nhớ ra chuyện buồn của chị Nhung, trước khi đi vào cửa tử chị đã gửi đứa con mới 3 tuổi sang nhà hàng xóm... Cậu cũng thông tin tôi biết, vừa qua, nhân kỷ niệm 10 năm thành lập Cục C17 (Cục Cảnh sát phòng chống ma tuý), cuốn sách "Săn cá mập trên cạn" của tôi viết 5 năm trước được tái bản và bán tại hội sách Điện Biên Phủ, cậu và anh em trong phòng đều mua mỗi người một quyển, cậu và bạn bè " mong là giá như có tác giả ký tặng thì vui biết mấy". Hãy đợi đấy cậu trinh sát trẻ kia, sẽ có một lúc không xa lắm, tôi sẽ có mặt tại Điện bIên Phủ để ký tặng sách mà.
Trở lại với chuyện con chị Nhung. Tôi đã viết một bức thư tay và gửi kèm ít quà thiết thực đến cháu.Có lẽ đến hàng chục năm rồi tôi mới lại viết thư tayvà viết dài đến ba trang giấy A 4.Hy vọng hai đứa trẻ của chị Nhung sẽ vui, cùng tin vào việc làm tốt đẹp của mẹ Nhung là vì tương lai bọn chúng và tôi tin rằng chị Nhung sẽ cười với tôi, ở thế giới bên kia. Anh Dự, Trư ởng CA Điện Biên Phủ nay đã là Phó Bí thư Thành uỷ ĐBP cũng gọi điện thoại trò chuyện với tôi, nhân quyển sách tái bản chui ( nói chui vì tôi là tác giả lại không được báo trước việc tái bản sách), đùa thế thôi, bởi kiện thưa gì khi họ vì mục đích tốt đẹp "biểu dương, động viên các chiến sĩ chống ma túy". Dưng không nhớ cái lạnh cắt da của vùng Tây Bắc năm tôi đi đến đó. 5 độ C. Lạnh chưa từng thấy và chuyến đi thật vất vả khi tôi đi cửa khẩu Tây Trang và Ma Lù Thàng để viết về cuộc chiến chống ma tuý . Mới đó, đã hơn 5 năm qua rồi. Khi ấy, tôi cứ băn khoăn -đi -không đi - đi - không đi ...bởi trời lạnh quá ?! Liều đi một phen chứ để đến bây giờ là tiêu luôn vì còn sức lực đâu mà leo núi cả ngày trời _Việc gì làm được hôm nay chớ để ngày mai, ông bà nóiquả là chính xác!
Bức thư khác của một bạn đọc ở Cần Thơ muốn có quyển sách viết về Interpol tôi vừa in có chữ ký tặng của "ông" bao nhiêu tiền sách và chi phí bưu điện, họ xin gửi trả. Tôi đã viết mail cho anh ta trả lời và kèm một cái hình cho anh ta xem.Chắc anh ta sẽ té xỉu!
Tôi đã hoàn tất yêu cầu từ hai lá thư khá vui vẻ. Còn điện thoại. Lại toàn là những chuyện không vui.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét