Đã chiều lắm rồi, ngày 8-3.
Căn nhà lại vắng vẻ, im ắng và buồn. Từ sáng đến giờ, nhiều tin nhắn chúc mừng 8-3, nhiều điện thoại chúc mừng. Có điện thoại của người quen cũ mời uống caphê và chúc mừng "ngày của em, mong em vẫn như xưa, biết khóc , biết cười. .Đừng có kiểu nói lạnh lùng như bây giờ" ?! Tôi lạnh lùng lắm sao? Tôi không nghĩ thế đâu. Quen biết nhau, ở chung với nhau bao lâu thế mà không biết rõ về tôi thế sao?
Bạn bè học chung thời trung học gọi tôi là con tôm, con cua - Chỉ có cái vỏ cứng nhưng ruột quá mềm .
Tôi luôn phải giữ vẻ hung dữ của con cua bao năm để tự giữ mình và để "khè" mấy thằng con tuổi ương ương, đến bây giờ thì thành quen. Nói tới con tôi, tôi lại không vui.
Ngày 8-3, lẽ ra bọn con trai nhà tôi phải làm tất cả mọi điều cho tôi vui và phải tặng hoa, quà tôi , chứ..đằng này tôi lại phải làm cho nó vui. Đêm qua, thằng con tôi có chuyện buồn. Nhậu rất say về nhà với giọng nói không phải cái giọng cà chớn, tưng tửng bình thường mà gịong ướt nhèm, yếu ớt như cua lột vỏ.
Nó cho rằng chưa giàu tiền đang là điều khiếm khuyết của nó,... Không phải, ngàn lầnkhông phải con ơi. Nghèo tiền trong khi tuổi con còn trẻ đâu là "nghĩa địa" gì. Tương lai còn dài lắm con ơi và xem TV chiếu hoài đó thôi "làm giàu không khó"; khó chăng là giữ được chính mình khi có nhiều tiền, giữ để không là nô lệ của tiền thôi con à ? Thằng con trai tôi có bộ vó gồ ghề mạnh mẽ nhưng thật ra nó lại rất yếu lòng thế đó.
Nhưng những lúc nó buồn, nhìn nó mèo ướt lắm, dù ngay sau đó nó lại trở về vẻ ba trợn ngay. Những lúc nó buồn vì chuyện này chuyện kia ngoài đời, nó lại thở dài - "Chuyện đàn ông, chẳng lẽ lại hỏi mẹ? Đành tự lực cánh sinh thôi!" Nghe mà nhức ..răng. Và thế là ngày 8-3, tôi đã thức dậy sớm hơn thường lệ để nấu ăn cho nó và nịnh bợ nó lia lịa (thay vì nó phải nịnh bợ tôi mới đúng qui trình đó chớ). Chiều. Trước khi đi làm, nó đã lại cười he he(không còn chút gì yếu đuối tối qua) nói , " Sẽ có quà cho mẹ trong vài ngày tới vì hàng đặt mua chưa về đến Sài Gòn. , quan trọng là có đủ kiên nhẫn để chờ đợi thứ để dành riêng cho mình hay không thôi. Chờ đợi cũng có cái thú của nó he mẹ ". Quá thương. Bọn con tôi từ khi vài ba tuổi đã phải tự dạy mình, tự nghiến răng vượt cạn một mình theo kiểu ...đàn ông. Nói thế là do lúc bé, bọn nó thường dựa vào kinh nghiệm vượt cạn kiểu ..phụ nữ qua kinh nghiệm bày biểu của mẹ, của bà ngoại và các dì. Bây giờ, không thể áp dụng kinh nghiệm ấy nữa rồi. Tự thân vận động là chính và rất cám ơn trời, bọn con tôi luôn đủ sức vượt cạn với sự trợ giúp tinh thần của gia đình và cả bè bạn thân thương của nó. Cám ơn trời, cám ơn nỗ lực các con.
Nằm ẹp ở nhà, nhớ cơ quan gì đâu, nhớ những người bạn -ốm có, mập (à, không mũm mỉm) có, với nhữg câu chuyện không đầu không đuôi nhưng vẫn tạo ranhững trận cười nghiêng ngả ...Mấy ngày này những năm trước ở cơ quan tôi đã làm đủ trò. Trò quái gì cũng có tôi tham gia. Năm nay, nằm nhà một mình, tự dưng thấy ngày 8-3 cũng chẳng có gì khác với ngày 7-3 hay 9-3!
Một ngày lễ hội buồn tênh. Đi đông đi tây không mệt như đi lại loanh quanh trong nhà, một mình. Rất mệt!,,,
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét