Chuyện con sâu và nồi canh
Mấy hôm nay, vài người bạn đi học lớp báo chí do SGTimes Group phối hợp tổ chức cứ hỏi tôi về chuyện những PV giả - thật , co 1những hành vi hành tội , dọa dẫm doanh nghiệp để kiếm tiền cho các tranh quảng cáo, cho những bài viết ăn tiền giờ đây lẫn lộn, phải làm sao để làm trong sạch "nồi canh" ?.
Họ bảo tôi, đã có một bảng phong thần vớ i hình ảnh nhiều nhà báo dỏm chuyên đu theo doanh nghiệp để kiếm chác tiền từ bao thư, từ quảng cáo của các doanh nghiệp. "Ai cũng án họ là những con sâu làm rầu nồi canh nhưng mà co 1những nhà báo có thẻ Nhà báo thật, có cơ quan chủ quản đàng hoàng thái độ còn hung hăng và ăn bẩn nhiều hơn, có lẽ vì họ có một cơ quan để chống lưng??", họ hỏi tôi . Vậy tôi phải hỏi ai? Họ còn đề nghị cái CLB PV NC của tôi tham gia phanh phui những gương mặt làm xấu "nồi canh" nhà mình đưa ra ánh sáng và nên đứng ra tổ chức buổi hội thảo để nmọi người bàn lựng chuyện này, để đưa ra những gương mặt PV loại này. Tôi biết tổ chức buổi họp đề tài này sẽ thua liền bởi mấy ai đi phanh phui chuyện nhà mình ?? Doanh nghiệp tố giác mà vẫn thua kia kìa chứ nói gì họp hởi hởi nói chơi chơi.
Họ không phải là những con sâu nên đâu có có nhìn , khó nhận biết, rất nhiều người thấy và người biết bởi họ to như những con lươn, con trạch và cũng bởi họ là lương, trạch nên luồn lách cũng nhanh như thế, ai cũng thấy, nhưng mấy ai đưa tay bắt ?
Chắc chỉ có thái độ dễ làmnhất đó là khi ta thấy họ thì đừng đứng gần, thể hiện ta và họ không cùng chung chiến tuyến bởi họ có thể nhiều tiền (lấy từ túi người khác) nhưng ta giàu nhân cách hơn .
Dậy he, nói chơi cho đã nư rồi thôi heng.
Tags: Edit Tags
Thursday June 25, 2009 - 04:39pm (ICT) Edit Delete Permanent Link 0 Comments
Những ngày ở nhà cũ
Nhà cũ ở đây là Yahoo 360, mà nhà cũ ở đây cũng là căn nhà ngày xưa chúng tôi từng ở những ngày còn cơ hàn và nhỏ dại.
Cái nhà cũ ngày xưa của chúng tôi là một căn nhà nhỏ trong một khu cư xá gần nhà thờ Ba Chuông. Căn nhà bé tí xíu nhưng có cái cửa sổ to với khung sắt là hình con cò đậu trên cành cây. Hình như là cây tre thì phải, tôi nhớ mang máng cái lá tre nhọn hoắt từngmóc rách quần thằng cu con nhà tôi khi nó chun ra chun vào cái cửa sổ ấy. Lần ấy, mẹ tôi đi vắng, khóa trái cửa trước nhốt nó tro ng nhà và bà yên chí rằng nó sẽ phải ở yên trong nhà. Bà nào biết, khi bà đi, nó đã chui ra khỏi nhà bằng cái cửa sổ con cò ấy. Vài lần như thế. Bà thì yên tâm rằng cháu vẫn ở trong nhà khi bà đi vắng. Cháu cũng rất vui vì bà ngoại tin sái cổ thằng cháu vốn nghịch như nó lại chịu ở yên trong nhà suốt thời gian bà đi vắng.
Một lần bà ngoại chạy chợ cũng khóa cửa nhốt nó trong nhà. Thằng cu chỉ chờ có thế chun ra khỏi nhà bằng cửa sổ và đi chơi với bạn. Đang đánh nhau đổ mồ hôi thì bà ngoại bất ngờ quay trở về vì bà để quên món gì đó. Vối vàng quá, nó chun nhanh vào nhà và bị cái lá tre móc rách cái quần và treo nó tòn ten trên khung cửa. Từ đấy bà ngoại mới biết. Khóa cửa ngoài, với nó chẳng ích lợi gì .
Cũng cái cửa số ấy mà có lần bà ngoại bị đau tim, hai anh em thằng cu chun ra chun vào để la cầu cứu và trèo rào để mở cửa để bác sĩ Cường đưa bà đi cấp cứu. Ơn cái cửa sổ con cò ấy thiệt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét