Tắm mưa
Hôm qua, trời mưa rất to. Sài Gòn mưa cũng buồn não lòng như mưa ở rừng, dù mưa Sài Gòn có nhịp điệu rất... rock. Mưa ào ào dữ dội từng đợt, xen với tiếng ồn từ đủ loại mái tôn, máng xối ... rồi sau đó, chợt êm dịu hẳn như vào đoạn "nói lối" vậy.
Tôi đang đi công việc gặp lúc trời mưa mà tôi vừa ốm dậy nên rất sợ trúng cơn mưa về nhà sẽ nằm chèm ẹp cả tuần nữa thì chết nên đành tìm chỗ ngồi trú mưa. Với tôi, trú mưa là điều rất lạ bởi tôi thích đi giữa trời mưa .Mưa càng lớn chạy xe giữa đường , càng thích. Mấy năm học đến lớp 10 -11, tôi vẫn thích chạy xe dưới mưa. Cứ mưa to là tôi ra đường với bạn, chạy xe đến khi nào lạnh run lập cập thì rủ nhau chạy vào xe bò viên ở đường Nguyễn Tri Phương, ăn mỗi đứa một tô rồi về nhà, trùm mềm. Bây giờ, ngồi đồng trong quán cafe một mình, buồn thiu, thì bắt gặp lại chính mình, thời thơ dại.
Một lũ nhóc gồm cả trai lẫn gái,tắm mưa!
Tụi nó chạy ù từ máng xối nhà này sang máng xối nhà kia và tranh nhau đưa lưng, đưa đầu vào giọt nước chảy ào ạt cùng với những tiếng cười dòn tan và tiếng chí choé cãi nhau để giành nước. Nắm níu nhau chạy rông giữa phố cười nói chí chát , cãi nhau chí choé ...thật dễ thương. Một đứa con gái khoảng 9-10tuổi, tóc tai loà xoà ngang vai, ở trần mặc cái quần xệ rốn chạy nhanh nhất, to tiếng nhất và bao giờ cũng đưa đầu vào hứng những dòng nước chảy ào ào từ mái nhà xuống, nhanh nhất. Nó là đưa thủ lĩnh của đám tắm mưa. Nó ra lệnh : "Không được chơi túm áo. Rách áo má tao la.". Nói rồi nó cởi phăng cái áo ra, cuộn tròn ôm trong nách và một tay xách lưg quần cho khỏi tuột rồi chạy cà tưng dưới mưa. Nó giống tôi ngày xưa đến kỳ lạ -- Cũng còm nhom và ham tắm mưa đên tím môi, trắng bệch mặt, run lập cập mới về nhà...
Lại nhớ hai thằng con, hồi nhỏ cũng ham tắm mưa.Cứ đến trời mưa là thằng anh mất dạng trước, lát sau chạy về nhà lôi theo thằng em ra tắm mưa. Có lần, trời mưa đã tạnh chưa thấy bọn chúng về nhà, nóng ruột, đội nón đi tìm thấy thằng em ngồi thu lu, run bần bật ở góc cột đèn, trước cổng trường Phạm Ngọc Thạch, tay ôm hai cái áo ướt chờ thằng anh mải mê đá banh với đám bạn. Nó không dám bỏ về dù lạnh đến run người vì sợ thằng anh la. Còn thằng anh mê đá banh, chạy như điên đến nóng người chẳng thèm nhớ đến thằng em đang ngồi thu lu ướt như mèo té sông, lạnh teo ...người?!...
Nỗi nhớ thật lan man,... nức nở như bong bóng mưa vỡ lôp bốp tan tành theo dòng nước mưa ùa ạt trên mặt đường nhựa ... Trời ơi, nhớ cái ngày xưa của tôi, ngày xưa của lũ con tôi nhỏ nhít cùng với những cơn mưa ...
Với tôi, mưa Sài Gòn vẫn hấp dẫn, nhưng bây giờ là, mưa - một điệu blue buồn.
Bao giờ cho đến ngày xưa nhỉ.
Sunday July 1, 2007 - 11:08pm (ICT)
Next Post: Ối giời, MC...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét