Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009

Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo

Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo ...
Trở về trường cũ với bao xúc động nhiều chiều.
Cổng trường xưa giờ vẫn thế, ngôi nhà cô Tỵ hiệu trưởng ở ngày xưa bây giờ đã xuống cấp trầm trọng và hoang tàn quá đỗi. Đi qua khỏi cổng trường bước qua lối cũ lúc đi ngang phòng Tổng giám thị, dưng không cũng quay nhìn tứ phía để xem quanh đấy có cô giám thị nào không. Cái cảm giác ngày xưa đi học trễ nơm nớp sợ giám thị thộp gáy ghi tên trừ điểm hạnh kiểm lại ùa về đầy hồn mình. Nhớ ơi là nhớ những chủ nhật cả đám bị cấm túc vì nghịch ngợm và chọc giám thị.
Cái dãy lớp học ở cạnh hồ bơi và cạnh thư viện lưu giữ của chúng tôi nhiều kỷ niệm nhất. Bởi chúng tôi đã bắt đầu tuổi mới lớn ở đó.Năm ấy học lớp 10, là đệ tam đấy .Dãy hồ bơi dành cho hai ban trái ngược nhau hoàn toàn về tính cách và môn học : ban C (ban văn chương và sinh ngữ) và ban B (Toán lý hoá), thế mới ghê chứ. Cũng ở dãy lớp học ấy chúng tôi bắt đầu những điều xí xọn nhất thời con gái và chúng tôi cũng biết chút chút yêu những người khác phái. Lớp tôi 10C1, là lớp chuyên anh văn, bên trái là C2 (chuyên Pháp văn), bên phải là B1, chuyên toán. Bọn lớp 9 tụi tôi sau khi chia ban chỉ có đám ban B và C còn hco7i thân với nhau vì cùng kè kè học bên cạnh lớp nhau từ lớp 10 đến 12 chứ đám học ban A "văng" tít qua dãy lớp khác, xa lắc. Tôi trở vê 2trường cũ và đứng ngẩn ngơ bên cạnh hồ bơi nhưng dãy lớp học cũ thấp lè tè của chúng tôi ngày xưa giờ đã được xây cao thành hai tầng.Đi mãi mà chẳng tìm thấy dấu cũ của chúng tôi đâu.Cái hành lang ngắn tủn , mái thấp lè tè mà chúng tôi hay ngồi trên thành ha2h lang để ăn quà và tán dóc bây giờ đã không còn nữa mà thay vào đó là khoảng không gian nửa vời nối thông với hồ bơi và đường đi sang thư viện không còn nhiều hoa và sâu đo như ngày xưa nữa...Chẳng tìm thấy đâu cái ngày xưa thơ mộng và nhí nhố của chúng tôi tuổi 16 nữa rồi...
Ra về đi trên con đường nhựa giữa sân trường mà ngày xưa tụi tôi gọi đó là đường Bona đã thấp thoáng những chiếc lá vàng trái mùa rôi rụng ..trời ơi là nhớ những ngày xưa đi học với những lần chạy ù té để trốn giám thị vì quên mặc áo lá , dưng không tôi ù chạy như điên, cô bạn tôi bây giờ là hiệu phó trường này hỏi giựt giọng : bà sao vậy bà, sâu đo nhảy xuống cổ bà hả? Ngày xưa chúng tôi rất sợ bị sâu đo vì "truyền thuyết" rằng con sâu bé tí xanh lè ấy mà đo hết từ đầu tới chân là người bị đo sẽ lăn ra chết ?!Hồi đó tụi tôi tin chuyện bị chết lãnh xẹt ấy ghê lắm nhe. Điên thiệt. Đó là chuyện ngày xưa,còn bây giờ tôi đang chạy ngược con đường cũ tuổi thơ dại như điên để đi tìm lại quá khứ dễ thương đấy .Bao giờ cho đến ngày xưa nhỉ, để tôi chỉ biết ăn, học và quậy phá tưng bừng ...quên đi chuyện áo cơm hờn giận và tráo trở của cuộc đời cùng thói quen phản bội của con người ..
Mai tôi đi công tác Tây nguyên, sẽ đi lại những con đường dốc quanh co đèo cao dốc thẳm và mịt mùng bụi; tôi sẽ tìm thấy gì, gặp lại những gì trên những con đường quen thương một thời vất vả xưa cũ nhỉ ..Mong sẽ gặp lại điều tôi muốn gặp trên con đường rừng quanh co hẹp lối ấy ...

Tuesday April 17, 2007 - 01:38am (ICT)

Không có nhận xét nào: