Cũng khuya, tôi đang ngủ, nghe điện thoại báo "Quốc Kế đi rồi em ạ" của một BS quen thân cả tôi và Q.Kế nói ."Đi đâu?", giọng nói anh chùng xuống "Quốc Kế chết rồi ", "Xạo. Sao anh biết?", " Quốc kế cấp cứu ở chỗ anh mà" "Thôi ông ơi, Q.Kế đâu bị tim mà đến anh cấp cứu", "Anh nói thật đấy. Nghe anh Hải (medic) gọi anh, cho xe đón nó đến đây liền mà. Tràn dịch màng phổi và sang màng tim. Anh cho Phương (BS Phan Kim Phương) cấp cứu cho Kế, nhưng không được em ơi..." Rồi ông bảo :"Anh với nó có duyên với nhau. Ngày đầu tiên nó làm báo SGGP, nó nói với anh vậy, nó bắt đầu nghiệp báo ở Sở Y tế và gặp anh..bây giờ, trước lúc nó từ giã nghiệp báo và cả nghiệp làm người nó lại quay về đây gặp anh. Anh đã nắm tay từ giã nó lúc cuối cùng cuộc đời. Duyên nợ của nó với cuộc đời đã hết, Kế nó biết, nhưng điều quay quắt nhất của Kế là con nó còn bé quá...Bữa trước trong cuộc họp cổ đông của BV Tâm Đức nó nói nhiều câu hay lắm em, sau đó nó nói với anh nhiều chuyện, như là nói gở ..." "Này , em còn nghe điện thoại không vậy..?". Tôi đã nằm lặng khi nghe tiếng người bác sĩ tốt bụng nhân hậu nói giọng buồn buồn về những gì có liên quan đến QK..."em, biết rồi", tôi trả lời chẳng ăn nhập vào đâu trong câu cuyện của ông. Rồi tôi tắt máy ngay. Thật là bất lịch sự.
Nói gở. Hình như trước khi chết, người ta thường có những câu nó gở. Đôi kh là điềm báo trước, cũng có khi là nói lại những điều mà mà người sắp chết áy náy vì họ đã lỡ làm trước đó Bởi, trước khi chết, người ta sẽ quay về với bản ngã chính của mình. Cái tâm thiện và tấm lòng nhân hậu , sẽ trở về với họ, mà trước đó vì lý do gì đó người ta bỏ quên. Khoảng 10 ngày trước, khi gặp Kế tôi đã khen 'tóc ông mọc dài, lại quăn như xưa rồi, ria rậm rạp hơn cũ nhỉ, chỉ còn thiếu ít thịt nữa là cạnh tranh sòng phẳng với Chánh Tín he..". Nhân đó, Kế nói chuyện với tôi rất chân tình và nhắc lại vài chuyện ngày xưa khi chúng tôi còn là bạn thân . Trong câu chuyện nói với tôi lần cuối cùng, tự nhiên QK lại nói đến chuyện bánh ít, lan man một lúc K quay sang nói chuyện thiền, chuyện tu hành, chuyện giận hờn vô vi, chuyện thằng Chính vừa thi lớp 10 ...
Nói đến bánh ít, tôi nhớ mãi, một chiều đi đâu đó quay về cơ quan K xách theo gói bánh ít, bánh tét lá dừa áo nếp trộn đậu đỏ, nhân chuối..ngồi ăn mà thừ người nhìn ra trời mưa àọ at, , trong căn phòng làm việc. Tôi đi ra ngoài trở vào nhìn gương mặt K như người mộng du, chỉ một mình QK còm cõi với mấy cái bánh để trên bàn, chơ vơ; cái màn hình còn đang chơi game dang dở , thật cô đơn. Thấy tôi bước vào, QK mời tôi ăn bánh. Và, đoạn phim của ngày xưa còn mẹ lại quay trở lại với người đàn ông kiêu bạc, râu tóc đã đốm bạc ...Mẹ mình xưa gói bánh ít khéo lắm...Ký ức về mẹ cứ thế trở về với người đàn ông đang bệnh. Quả thật những lúc yếu lòng, trăm người như một, đều nhớ về mẹ với những kỷ niệm thời thơ dại ...
Thương ghét rồi cũng qua. Sự nghiệp, danh vọng bon chen, tranh giành nhau đến mỏi mệt và nhiều cay đắng cũng sẽ chỉ là phù du...Đi xa thế, nào ai mang theo được gì trong bàn tay trống rỗng ngoài nắm cát...Bây giờ, đường xa, QK sẽ đi một mình, hẳn sẽ buồn và cô đơn lắm ..Ra đi thanh thản kế nhe. Những thứ gì tốt đẹp sẽ còn mãi với mọi người và mọi người sẽ chẳng ai nhớ đến nỗi bực mình mà Kế đã gây ra đâu. Thanh thản ra đi nhé bạn. Cả đám ban TS sẽ nhớ hoài câu thơ dỏm của ông "Em đi váy mỏng phô đùi ghẻ.." và câu hỏi ngang hông quen thuộc, khiến người kể cụt hứng mỗi khi ông nghe ai đó kể chuyện đánh nhau ngoài phố "Rồi có xé áo quần nhau không?"...Cuối cùng, trước lúc xách cái cặp đi vào ban ông nhìn tôi nói như gió th oảng , "bọn mình già rồi, có gì cũng qua thôi, giận hờn, cay đắng nhau , chẳng ích gì ..".
Thật, tất cả sẽ chẳng là gì , khi người ta nhắm mắt lìa đời ...Nói thế thôi, có nhiều người còn ham mê chức vụ, danh vọng người ta dùng đủ mánh khoé và thủ đoạn gớm ghiếc để lèn chân đồng đội mình ngã ngửa, dù họ là phụ nữ
Buồn thật. Và, buồn cười thật đấy . Cuộc đời chỉ là cái chớp mắt ...Nhưng làm sao để khi nhắm mắt không cảm thấy xốn đau vì những hạt bụi bẩn bị dính vào từ chính tay mình, mới thật khó ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét